نخستین 182 خط.
Sách phép của Pháp sư vĩ đại Flamme à?
Người ta nói bút ký của Flamme không hề có hàng thật.
Bấy lâu nay, tôi chỉ tìm thấy toàn sách phép giả thôi.
Đây có thể là cuốn sách giả giống thật nhất.
Không tệ đối với một phần thưởng của nhiệm vụ thảo phạt.
Tôi chẳng hiểu nó tốt chỗ nào hết.
Nhưng nếu toàn bản giả như vậy...
thì khó mà biết được bản thật có thật sự tồn tại hay không nhỉ.
Bản thân Flamme, sư tổ của phép thuật của nhân loại....
cũng giống như một thứ trong chuyện cổ tích vậy.
Chuyện cổ tích à?
Cũng phải.
Bao nhiêu năm đã trôi qua rồi mà.
Người nhớ được khuôn mặt của bà...
chắc chỉ có mình tôi mà thôi.
Sáng rồi à...
Sư phụ Frieren dậy sớm ư?!
Bộ chuyện đó đặc biệt lắm hả?
Đương nhiên rồi.
Những lúc thế này thì phải khen hết lời.
"A..."
Gì thế này?
Giống như một câu chuyện cổ tích...
cuộc phiêu lưu đang đi đến hồi kết
Đây chỉ là một đoạn trích nhỏ...
trong một chuyến đi dài bất tận
Đó là hồi ức của một dũng sĩ...
đã đánh bại những con quỷ từng tồn tại nơi đây...
và phủ bóng lên vùng đất này
Vào hồi kết của câu chuyện...
dũng sĩ sẽ chìm vào giấc ngủ...
và để lại cho thế giới này...
những tháng ngày vui vẻ bình yên
Dòng chảy thật gian thật tàn nhẫn
Nó khiến con người ta quên lãng
Vết tích của những gì từng tồn tại...
cũng trở nên rỉ sét
Cho dù là vậy thì...
lời nói, nguyện ước và dũng khí của bạn...
chắc chắn vẫn tồn tại trong tôi...
và sống mãi
Chọn lại con đường đó
Tất cả chỉ có vậy thôi mà...
không hiểu vì sao mà tự nhiên...
Nước mắt tôi không ngừng tuôn rơi trên gò má
Tôi muốn biết...
dù có thể đã muộn
Nếu theo dấu chuyến phiêu lưu chúng ta từng trải qua...
cho dù bạn không còn ở đó...
nhất định tôi vẫn sẽ tìm thấy
Đúng là may quá.
Con đường bị bịt, tôi đang không biết làm thế nào.
Nè...
Làm thế này có cần thiết không?
Bất mãn à?
Phần thưởng không tệ đâu.
Không phải.
Có thể dùng phép thuật đưa xe ngựa sang đầu bên kia mà.
Thế thì người đi sau vẫn sẽ gặp rắc rối.
Fern nói vậy.
Stark ích kỷ thật đấy.
Riêng cô thì đừng nói câu đó.
Cậu đã vất vả rồi.
Ồ, cảm ơn.
Cơ mà...
Sao chỉ mỗi chỗ này bị đá lở vậy?
Ở phía Bắc lục địa...
nhiều khu vực vẫn thường diễn ra giao chiến với quỷ.
Rất có thể đây là một chỗ như thế.
Hậu quả sau một trận giao chiến à...
Cậu Stark.
Tạm gác lại bên đó, qua bên này giúp tôi được không?
Cậu Stark?
Nè.
Đừng có gọi "cậu Stark" nữa được không?
Chẳng quen chút nào.
Tuổi tác cũng đâu khác nhau đến thế.
Vậy à.
Hiểu rồi.
Ê Stark. Qua đây giúp đi. Nhanh.
Bỗ bã thế?!
Ý tôi không phải thế.
Có thể gọi là "bạn Stark" hay gì đó mà.
Ồ...
Với cả thân thiện với tôi hơn chút đi.
Tôi dễ tổn thương lắm.
Tên này nhiễu thế nhỉ.
Gọi là "tên này" kìa!
Nè, bên đó có làm việc không đấy?
Nhanh lên nào, cậu Stark.
Vâng...
Chà, thật sự cảm ơn các bạn rất nhiều.
Nếu được thì để tôi dẫn các bạn tới thị trấn.
Nhưng mà... một yêu tinh à...
Tôi sống đến tuổi này mà lần đầu mới thấy một người.
Ừ thì cũng hiếm mà.
Nói mới để ý,
ngoài sư phụ Frieren, con chưa gặp yêu tinh nào khác cả.
Vì số lượng vốn rất ít mà.
Ngay cả ta cũng chỉ mới gặp vài người cùng tộc.
Dù yêu tinh bọn ta sống rất lâu...
nhưng cảm xúc tình ái và bản năng giao phối thì gần như không có.
Cứ đà này thì sẽ từ từ tuyệt chủng đấy.
Lần cuối mà ta gặp đồng tộc cũng là hơn 400 năm trước.
Chắc ngày tuyệt chủng sắp đến rồi.
Nhìn thấy thị trấn rồi nhỉ.
Có nhiều xe ngựa ghê.
Đó là thương nhân à?
Vì đêm nay là lễ hội Giải Phóng mà.
Đây là ngày mà năm xưa, tổ đội của dũng sĩ Himmel...
đã đến tiêu diệt con quỷ áp bức khu vực này.
Đúng là đã có chuyện đó nhỉ.
Lễ hội Giải Phóng là để kỷ niệm ngày đó.
Mọi người sẽ trang trí bức tượng của nhóm ngài Himmel tại quảng trường trung tâm...
và cả thị trấn sẽ cùng ăn mừng!
Con người màu mè ghê.
Cái gì cũng biến thành lễ hội được.
Con quỷ đã bị tiêu diệt từ hơn 80 năm trước.
Đối với con người,
chừng đó thời gian là quá đủ để quên hoàn toàn một thứ gì đó.
Dù vậy,
chỉ riêng ngày này thì mọi người...
sẽ nhớ về nhóm của ngài Himmel.
Ừm.
Đẹp lắm.
Sau năm lần làm lại à...
Lần này thì xong nhanh hơn nhỉ.
Himmel hay được tạc tượng nhỉ.
Vì tôi muốn mọi người nhớ về chúng ta mà.
Không như cậu, bọn tôi không sống lâu đến thế.
Phải lưu lại bóng hình tuyệt mỹ của tôi cho hậu thế mới được.
Thôi, tôi về nhà trọ đây.
Nhưng...
có lẽ lý do lớn nhất là...
để trong tương lai cậu không thấy cô đơn.
Là sao?
Không phải chuyện cổ tích.
Chúng ta...
thực sự đã tồn tại.
Mỗi năm, như thế này,
chúng tôi lại tưởng nhớ về chiến công của nhóm dũng sĩ Himmel.
Giờ mới để ý...
Trông cô rất giống tượng của cô Frieren trong tổ đội dũng sĩ nhỉ.
Liệu 100 năm sau thì cái này có tiếp tục không?
Miễn là thị trấn này còn tồn tại.
1000 năm thì sao?
Cái đó thì...
tôi không biết.
Rồi, đi thôi.
Mục tiêu là điểm cực Bắc.
Nhắc mới nhớ,
tôi vẫn chưa biết điểm đến của chuyến đi này đấy.
Là đâu vậy?
Thiên Đường.
Nghe thú vị đấy.
Nhiều vệ binh nhỉ.
Đã có chuyện gì chăng?
Trước mắt thì cứ đi mua đồ đã.
Sư phụ Frieren, đang ở giữa phố đấy.
Có quỷ.
Ngươi!
Làm gì vậy hả?!
Bá tước Granat,
đây là người của ngài sao?
Lügner.
Đúng là ta căm hận đến mức muốn giết hết loài quỷ các ngươi.
Nhưng ta không ngu ngốc đến mức đường đường giết sứ giả hòa bình ngay giữa phố.
Sứ giả hòa bình?
Chắc hẳn đây là một mạo hiểm giả không hiểu rõ tình hình.
Cứ coi là thế đi vậy.
Bình tĩnh và đầy sát ý.
Một ánh mắt lạnh lùng.
Ngay cả những người dân rất căm hận bọn tôi ở thị trấn này...
thì khi nhìn tôi, dù sợ hãi, nhưng vẫn là ánh mắt khi nhìn "một con người".
Thế nhưng...
ánh mắt của cô thì giống như đang nhìn một con thú dữ vậy.
Chẳng phải sự thật là vậy sao?
Lũ quỷ các ngươi chỉ đang bắt chước tiếng người thôi.
Một con thú dữ không hiểu tiếng người.
Nhốt cô ta vào nhà ngục trong dinh thự.
Rõ!
Này!
No comments yet. Be the first to leave one.