نخستین 100 خط.
Chapter 3 - "Schooltown Follies"
] # Không biết nàng là ai #
- # chuyến hành quân tới Adelaide # - Không.
Em cần phải chỉnh lại đoạn cuối,
nói chung là thế. À, Beatrice, cô hát
đoạn lên cao nhé. Wirt, anh hát đoạn
- lên cực cao. - Cái gì?
- Ô. - Và ...
Không ai hát hò gì nữa.
- Và, Wirt, đi tiếp thôi. - Nhưng tôi phải....
- Được rồi. - Nhưng bọn mình phải làm gì đó vui chứ.
Cậu biết đấy, chẳng làm gì hết.
Chúng ta chỉ cần đi trong yên lặng, hiểu chứ?
Và .... Wirt, đi thôi. Nào.
- Xin lỗi, xin lỗi. - Nhưng chúng ta không nên ...
Greg, cậu không muốn giống anh trai mình hơn à...
- chỉ cần làm những gì được bảo... - Hở?
...chỉ cần làm một tên thảm hại nhu nhược dựa dẫm vào người khác
- để họ quyết định hộ ấy? - Này! Gì cơ?
- Tôi không nhu nhược. - Chờ đã, Wirt.
- Để tôi nói hết quan điểm đã. - Được thôi.
Thấy chưa, Greg? Không có lập trường gì cả.
- Hrmph! - Cậu nên như vậy.
- Nhưng làm vậy chẳng vui gì cả. - Thế giới này là cái xứ
thống khổ, Greg. Cuộc đời chẳng có gì vui cả..
- Vậy tôi đoán là tôi cần làm những gì mình phải làm. - Cảm ơn.
Chúng ta sẽ chỉ tập trung vào việc đưa các cậu tới chỗ Adelaide để tôi có thể
rửa sạch tay khỏi món nợ này, và nếu các cậu
nhanh cái chân lên một chút thì tốt, được chứ?
Được chứ? Này, Greg đâu?
Ồ. Ờ, lẻn đi rồi, chắc vậy.
- Cái tiên sư! - Chúng ta cần phải làm
phần việc của mình để biến thế giới trở nên tốt hơn.
Trường học sao?!
Không phải hôm nay.
Greg!
Greg! Greg?
- Greg? - Xin lỗi?
Làm ơn ngồi vào chỗ đi,
Em tới trễ rồi đấy.
Em biết luật mà ... "khi nào chuông reo thì phải vào lớp"
Ồ, xin lỗi, tất cả mọi người, xin lỗi.
Không, cậu ta không có não. Cậu ta không học hành gì được đâu.
Đi thôi Wirt. Nào. Nhóc.
Gì? Cô vừa nói gì cơ? Tôi không nghe thấy vì đang mắc bận
- phải làm những gì mà tôi được bảo. - Cái gì?
Cậu đang định ...
- Không, không, đi thôi. - Ồ không.
Thấy chứ, tôi là thằng nhu nhược đúng không nào?
- Tôi phải làm theo những gì mà cô ấy bảo. -
Wirt, có thể em trai cậu đang gặp rắc rối ở đâu đó đấy.
Tuổi thọ của chim xanh thấp lắm.
Hai cậu đang thực sự giết tôi từng giây mà tôi phải
- ở cùng các cậu. - Thế.
Chàng trai, cô sẽ không đứng suông
trong lớp đâu. Cô nhận đủ sự nhố nhăng từ
gã đàn ông hư hỏng, dốt nát, bắt cá hai tay được cái đẹp giai của mình rồi.
Ồ, Jimmy Brown, tại sao
chàng lại rời bỏ em? Và giờ đây, cha em
đang đòi đóng cửa ngôi trường và vượn hoang
đang trên đà tuyệt chủng, tại sao, Jimmy, em chỉ muốn nói một điều...
Bà cô đó đầu óc tưng tửng rồi.
Cái gì vậy?
- Chàng trai, vào hộp phạt ngồi đi. - Ồ vâng, được thôi.
- Không, không. - Được chứ.
Không, không.
- Ỏi. - Giờ đến đâu rồi nhỉ?
Ồ phải.
Giả thuyết của tớ là bánh hot dog thực ra không làm từ thịt chó,
quên những gì họ dạy cậu ở trường đi.
Nhưng các cậu không đi học hả?
Tớ sẽ nhập băng với các cậu.
Này, tớ có ý này.
Chơi trò "hai con mèo già" đi.
Các cậu có biết chơi "hai con mèo già" không?
Vui lắm. Tớ dạy cho. Đây rồi.
Đây là một con mèo già.
Cậu tìm thấy con khác rồi!
Khoan đã. Không. Tớ nghĩ con mèo đó già quá.
Xin lỗi mèo con.
Bọn mình phải tìm con mèo già khác.
Này, Jeffrey, tớ nghĩ là có một con đằng sau cậu!
Khỉ đột! Chạy mau!
# Và "Y," vâng, tại sao lại là
câu hỏi cứ ám ảnh trong đầu em# # ôi, tại sao? #
- Này đồ đần. Nghe tởm quá! - Tốt.
Tôi mừng là cô cảm thấy vậy.
# Em nhớ rằng ... #
- Hở? - Khỉ đột!
Đến giờ ăn rồi sao?
Vậy đi nào các em.
Chúng ta không muốn muộn
giờ ăn chưa đâu. Hôm nay cha cô sẽ ghé thăm,
và các em phải cư xử cho đàng hoàng vào.
Nhanh! Vào trong này.
Ôi chà! Giờ ăn!
Thế này tuyệt hơn hẳn bị khỉ đột đuổi.
Ỏi, sao vậy?
Ừm. Hơi nhạt.
- Này, chưa có ai bảo cậu ăn đâu. - Ờ, nhưng mà....
No comments yet. Be the first to leave one.