نخستین 199 خط.
Mẹ ơi!
Mẹ ơi!
Mẹ ơi! Không có ai ở đấy sao?
- Con gái, con không sao chứ? - Hả?
Mẹ ơi. Con gọi mẹ nãy giờ còn gì.
Sao mẹ không trả lời con?
Con nói gì thế? Nãy giờ con nằm ngủ mà.
Mẹ ơi, chắc con thật sự bị bệnh rồi.
Con còn mơ thấy một giấc mơ rất kỳ lạ nữa.
Thế sao?
Có bạn con ghé đến thăm. Hay mẹ kêu chúng nó về nhé?
Ai đến thế?
Hai cậu đang quen nhau à?
Cậu ấy vẫn chưa nói câu đó với mình.
Thế thì đúng là đang quen nhau rồi.
Ầy, dù thế đi nữa cũng phải nói một câu "Hẹn hò đi" thì mới được xem là quen nhau chứ.
Tớ để tập ở đây nha.
Hai cậu thích thật đấy.
Nhưng sao từ sáng sớm cậu ta đã ăn đồ lạnh rồi?
Cậu ta không thấy lạnh sao?
Cậu ấy bảo ăn nó để tỉnh ngủ. Vì cậu ấy không ngủ được ngon.
Không ngủ được ngon sao?
Ừ. Cậu ấy bảo dạo gần đây toàn mơ thấy mấy giấc mơ kỳ lạ.
Rõ ràng là Yong Tak cũng mơ thấy giấc mơ kỳ lạ giống tớ.
Dù chuyện này đã xảy ra hơn 10 năm rồi
nhưng tớ không thể quên được nó.
Thế sao?
Sao tớ chẳng nhớ gì thế này?
Jung Hyun à!
Cậu có biết lý do tại sao tớ lại nhớ vô cùng rõ buổi sáng hôm ấy không?
Chính là vì sau đấy vài hôm, đã xảy ra vụ khủng bố tại trạm xe lửa
vào lễ Trung thu ấy.
Sau khi xảy ra chuyện đó, cậu không còn đến trường nữa, đúng không nào?
Đúng thế.
Sau khi xảy ra vụ khủng bố và cậu không còn đến trường nữa,
phòng làm báo trường cũng đã biến mất.
Giống như nó chưa từng tồn tại vậy.
Chúng tớ đã cứ thế mà tốt nghiệp luôn.
Anh biết loại thuốc trừ sâu có tên là Gramoxone không?
Vì nó rẻ và có hiệu quả tốt nên ngày xưa
đã được sử dụng rất rộng rãi.
Nhưng mà thuốc Gramoxone này
còn có một biệt danh đặc biệt là ác ma xanh.
Ngay khi uống nó vào miệng, từ lưỡi,
thực quản cho đến dạ dày,
không có nơi nào là không tan chảy ra cả.
Nỗi đau đấy giống như bị thiêu trong lửa.
Và da thịt giống như đang dần tan chảy ra.
Người ta bảo ai uống nó vào sẽ phải mở to mắt nhìn thấy một địa ngục trần gian.
Thế sao?
Mấy năm trước,
có một em học sinh sắp vào học cấp hai
đã pha Gramoxone
vào rượu gạo để giết bố mình.
Thậm chí,
chúng tôi còn phát hiện đoạn băng
cô bé quay lại cảnh bố mình qua đời.
[đã in mãi trong đầu tôi một khoảng thời gian dài.]
Vì sợ mình sẽ quên.
Vì cô bé sợ bản thân sẽ quên đi
mình đã ghét bố đến thế nào.
Và sợ rằng sau này,
bản thân sẽ tha lỗi cho bố nên mới làm vậy.
Cô bé đã trả lời tôi như thế.
Lâu lâu tôi vẫn nhớ đến câu nói của cô bé ấy.
Cả đời tôi vẫn luôn cố gắng để chạy trốn
khỏi những ký ức đã hành hạ mình.
Nhưng cô bé ấy lại làm ngược lại với tôi.
Tôi có thể hỏi anh,
trong số những ký ức xấu mà anh đã nhắc đến,
có bao gồm cả chuyện đã xảy ra vào ngày hôm đấy không?
Tôi nghe bảo anh đã trải qua một tai nạn.
Chúng ta đi.
Đội một. Xin hãy báo cáo tình hình.
Hành lang tầng một không có người.
Kiểm tra được bên trong có người...
Đội một, đội một! Xin hãy báo cáo!
Đội hai.
Chúng tôi vào cứu viện đây.
Đừng di chuyển!
Đứng im!
Xâm nhập vào tầng hai!
Mấy tên điên này!
- Sao thế anh? - Xin mọi người đừng sợ.
Tôi là cảnh sát.
Bây giờ mọi người đang bị nhốt sao?
- Anh bảo mình là ai cơ? - Tôi là cảnh sát.
Cái cửa này dày quá nên em nghĩ là cần chìa khóa mới mở được.
Không được đâu.
Hả? Cái gì không được?
Bây giờ ồn ào quá.
Chưa biết chừng họ đang nghe hết cả đấy.
Cảnh sát Lee. Cậu đi qua bên đấy xem thử đi.
- Vâng. - Cẩn thận đó.
Chết tiệt!
Mọi người chờ tôi một lát nhé.
Đây là gì thế này?
Bên này.
Này. Bỏ súng xuống.
Thằng kia. Kết thúc cả rồi, bỏ súng xuống!
Tao bảo mày bỏ súng xuống, thằng điên này!
Cảnh sát Lee, đứng yên đấy.
- Bỏ súng xuống! - Hai người có nhìn thấy thứ đó không?
Mau lên. Bỏ súng xuống.
Không thấy sao?
Khốn kiếp, mày định giở trò với ai hả?
Cảnh sát Lee, đứng yên nào.
Mày đang nói gì thế? Trước tiên hãy nói ra đi.
Người phụ nữ ở đấy...
Hai người không thấy cô ta sao?
Chết tiệt.
Không, không thấy gì hết. Mày nói ai thế?
Thì ra là cái này.
Điều mà Guru đã nói.
- Guru? - Này tên khốn kia!
Tôi xin lỗi.
Chết tiệt.
Cảnh sát Lee.
Cậu kiểm tra bên kia đi. Tỉnh táo lại nào.
- Đừng mất cảnh giác. - Vâng.
Cảnh sát Lee.
Cậu cầm lấy cái này đến chỗ mấy người vừa nãy đi.
- Nhớ bình tĩnh đấy. - Okay.
Chết tiệt.
Chết tiệt.
Mọi người đã sẵn sàng ra ngoài rồi nhỉ?
Chờ tôi một chút.
Được rồi.
- Cái gì thế? - Trò nuôi thú ảo.
Cậu giúp tớ kiểm tra xem đã thuộc chưa đi.
Trời ạ.
Chú cảnh sát ơi. Không phải cháu muốn tiêu hủy chứng cứ đâu.
Mà là do bạn Jo Jae Young đã khẩn thiết đề nghị,
nên cháu đã quyết định không để lộ thông tin ra ngoài.
Thế nhưng đến tận hôm nay vẫn không có tin tức gì
của Jae Young.
Cháu cũng hết sức lo lắng. Nên cháu nghĩ bây giờ mình nên giao lại món đồ
mà Jae Young đã gửi ở chỗ cháu...
Cậu nói chuyện kiểu gì vậy? Cậu là rô bốt hả?
Dài dòng quá đi.
Cậu cắt ngang lời tớ rồi.
Câu tiếp là gì thế?
Cháu tha thiết mong đợi!
Cháu tha thiết mong đợi...
Mấy băng mixtape chúng ta làm lần này
bị yêu cầu hoàn tiền rất nhiều.
Phi vụ kinh doanh của bọn mình tiêu tùng hết rồi.
Mấy đứa trong trường gọi chúng ta là kẻ thất bại.
Này, thế đã là gì chứ?
Mẹ tớ còn chẳng cho tớ ăn cơm đây.
Tớ là người phải nhận được sự yêu thích thì mới khỏe mạnh được.
Lúc nào Jo Jae Young quay về, bọn mình hãy bắt cậu ta chịu trách nhiệm.
Đúng rồi, cậu ta khiến bọn mình khổ sở thế này cơ mà.
Từ giờ trở đi, bắt Jo Jae Young đi mua mì cốc
suốt một năm luôn.
- Đúng rồi. - Đúng đấy.
Đúng luôn.
- Kiểm tra lại đi. - Đưa đây.
Chú cảnh sát ơi!
Vâng.
Cháu chào chú ạ.
Cho cháu hỏi cảnh sát Choi Hyung In có ở đây không ạ?
Có chuyện gì vậy?
Chúng cháu là học sinh lớp Phát thanh truyền hình trường nữ cấp 2 Gyeongcheon.
Chúng cháu có đồ muốn đưa cho cảnh sát Choi Hyung In.
Cảnh sát Choi Hyung In hiện đang bận rồi.
Các cháu cứ để đồ lại, chú sẽ chuyển cho chú ấy.
Cái gì thế này?
Băng cát-sét ạ.
Cháu cũng có chuyện muốn nói với cảnh sát Choi Hyung In ạ.
Nói đi, chú sẽ ghi lại.
Dạ thôi, không cần đâu ạ.
Thế là xong rồi nhỉ? Chú chỉ cần chuyển đồ là xong, phải không?
Vâng.
1 ngày tốt lành.
Ăn đi.
Có vẻ nó cũng không sống thêm được bao lâu nữa.
Nó cũng sống được 15 năm rồi.
Cũng làm khó cho nó quá.
Nếu vợ tôi còn sống, chắc nó sẽ sống vô cùng vui vẻ.
Phải sống với tôi nên nó mới trở nên rệu rã như thế.
Cậu đã bỏ rượu rồi mà.
Lâu lắm mới uống lại,
tôi chợt nhớ ra vì sao mình lại nỗ lực từ bỏ nó.
Là vì sao?
Có những chuyện
càng uống rượu vào thì lại càng quên đi.
Thế nhưng khi tỉnh rượu,
cảm giác tội lỗi lại bùng lên dai dẳng.
Thế rồi tôi lại uống.
Chẳng phải vậy sao?
Giống như một kẻ nghiện cờ bạc
đi vay nặng lãi vậy đó.
Hyung In à!
Cậu đừng tự trách mình nữa.
Không phải lỗi của cậu.
Chờ tôi một chút.
Đi nào.
Mau lên.
No comments yet. Be the first to leave one.