نخستین 200 خط.
Rồi, anh ta đây rồi. Chúng ta có khách vào nhà.
Anh ta đang xuống, Felix.
Đi nào.
Hạ xuống.
Hạm trưởng, đây là người ngài đang tìm.
Là anh, hả?
Nghĩ anh xấu hơn cơ.
Làm sao ông có tàu ngầm được?
Ừ.
Thực ra là có chút may mắn.
Gần sáu tháng trước tôi còn là lái tàu.
Tin không? Nhưng rồi...
- Cẩn thận chứ. - Xin lỗi, anh bạn.
Rồi...
con vi trùng nhỏ đáng yêu đó xuất hiện
trong phổi của vài trung úy.
Điều tiếp theo là, toàn bộ thủy thủ đoàn gục xuống như bầy ruồi.
Trừ tôi và em trai tôi, không sao. Trừ chúng tôi ra.
Gặp may với bộ gene. Bảo vệ chúng tôi.
Hai tuần trôi qua,
con chó nhỏ này...
chúng tôi sở hữu riêng cho mình.
"Mày đúng là thằng già may mắn, Sean Ramsey ơi,"
tôi tự nhủ với mình.
Nhưng rồi... rồi... rồi...
Tôi đã tìm được cho mình
thời khắc giác ngộ.
Đúng vậy đấy.
Tôi biết được rằng
chẳng có may mắn nào ở đây cả.
Chuyện ở đây,
bệnh dịch này và mọi thứ, không phải là tình cờ.
Ồ, phải. Phải, phải, phải.
- Sắp đặt, anh bạn ạ. - Ừ.
Mọi chuyện là thế đấy.
Sắp đặt.
Ừ.
Vậy nên, những gì tôi phải làm sau đó
là tìm vài người như chúng tôi.
- Được miễn. (có 2 nghĩa: miễn dịch và được xá tội) - Phải.
Đào tạo một thủy thủ đoàn giúp tôi điều khiển cái này.
Cũng tìm được một số, vài người chuyên về quân sự.
- Đỉnh. - Chuẩn rồi, anh bạn.
Đưa tôi vào, ờ... cái...
thủy thủ đoàn tạp nham này.
Một dạng ô hợp.
Đừng để bị lừa.
Cái đám này là những chiến binh xấu xa nhất
từ khắp ngóc ngách của châu Âu đấy.
Không phải vậy sao, anh bạn?
Mở miệng ra.
Tại sao?
Vì tôi nói thế.
Ned! Ned!
Tôi không thích anh. Anh chơi trò hai mang.
Cất súng đi.
Đây là khách của chúng ta
và anh ta sẽ sắp xếp lại cái đống
mà chúng ta lấy được từ con tàu bệnh viện.
Tôi không tin hắn.
Tao không quan tâm.
Anh ta là khách.
Trên sonar vẫn không có gì, thưa sếp.
Nếu chúng đi ngầm
ở phía đối diện của bãi ngầm bắc,
chúng ta sẽ thấy chúng ngay khi ta đi đủ xa về phía nam
để đến ngang phía sau nó.
Bao lâu thì nhìn rõ bãi cát ngầm?
Chút xíu nữa thôi, thưa sếp.
Sĩ quan chấp hành đến.
Thưa sếp?
Có gì không?
Chỉ có một thứ là tôi ghét hơn
việc nhìn thấy một chiếc tàu ngầm trên sonar.
Gì vậy?
Không thấy nó.
Không có gì phía sau bãi ngầm, thưa sếp.
Chắc hẳn chúng đang chui nhủi đâu đó ngoài này.
Ừ, nhưng tại sao? Ở đâu?
Có lẽ tên tù binh có thể soi sáng cho ta.
Hắn tỉnh táo chứ?
Yếu, nhưng tỉnh táo.
Tôi sẽ nói là nhẹ tay với hắn thôi,
nhưng tôi không có ý đó thật đâu.
Rõ rồi.
Thưa sếp? Chiếc tàu ngầm này...
Chúng ta đang săn lùng nó hay trốn tránh nó?
Cả hai.
CON TÀU ĐỊNH MỆNH
Tôi nói điều này nhé, tôi rất biết ơn.
Không nhờ anh, anh đã khẳng định rằng bọn công tử kia
đang chạy loanh quanh với-- với một phương thuốc,
chúng tôi tôi đã chẳng ở phía này của Đại Tây Dương
trong ít nhất một tháng nữa.
Dù có chút thông tin sai
về cái tàu y tế, phải không?
Tôi đã giải--
Ned, tôi...
Tôi hoàn toàn không biết gì
về hướng đi của con tàu hải quân.
Họ bỏ tôi đến chết ở Caribbean.
Cho chúng tôi biết thêm về con tàu đó đi.
- Nathan James hả? - Ừ.
Không phải tàu lớn, nhưng đáng gờm đấy.
Chúng tôi biết.
- Đã tận mắt chứng kiến rồi. - Ned.
Có một bác sĩ trên tàu, một phụ nữ.
Cô ta sử dụng tất cả nghiên cứu của tôi để giúp phát triển phương thuốc.
Lúc này không quan tâm đến bác sĩ gì hết.
Nói về con tàu ấy. AI là hạm trưởng?
Tên anh ta là Chandler, anh ta là kiểu, ờ...
Các anh nói sao nhỉ? Ừm...
Một tên rất khó dàn xếp.
Anh ta đã đánh bại đô đốc nổi tiếng của Nga Ruskov, hai lần.
Bắn con tàu ngay dưới chân tôi. Đánh đắm nó.
- Anh nói dối. - Không, ước gì là thế.
Ý tôi là, suýt nữa thì tôi không thoát được.
Tôi đứng trước các anh là người sống sót duy nhất của thảm họa đó.
Ruskov tiêu rồi, hử?
Ruskov chết rồi!
Rus-- ruskov chết rồi.
- Tin tốt đấy, anh bạn! Tin tốt đấy! - Ruskov chết rồi?
Quả là một điều may mắn.
Các anh phải cẩn thận với tên Chandler này, hiểu chứ?
Anh ta rất... nhiều thủ đoạn.
Đây là một tàu ngầm, được chứ?
Một khu trục hạm không thể chạm đến một tàu ngầm.
Đến một cái hộp thiếc cũng chẳng thấy chúng tôi đến.
Nó nói đúng đấy.
Lần này anh chọn đúng con ngựa rồi đấy, Niels.
Ngồi xuống đi.
Nước. làm ơn.
Tôi xin lỗi.
Một ngụm, rồi anh bắt đầu nói đi.
Anh là ai?
Tôi là Juan Carlos de Marquez y Santamaria
bộ phận Chiến tranh Đặc biệt, Hải quân Hoàng gia Tây Ban Nha.
Và anh đến từ tàu nào?
Không phải tàu Tây Ban Nha, nhưng tôi có thể nói với anh
nó là một tàu ngầm loại Astute của Hải quân Anh.
Tôi không biết tên nó.
Anh không biết tên con tàu của chính anh ư?
Tôi là một... nói sao nhỉ?
Được biệt phái khỏi bờ biển Cadiz chỉ hai tuần trước.
Chỉ huy của anh là ai?
Tôi xin lỗi, Nước.
Có chuyện gì ở đây vậy, bác sĩ?
Hắn cứ sặc thế này à?
Anh ta chỉ bị bầm, vậy thôi.
Tôi bị một cú vào đây.
Một trong các chiến binh của các anh. Họ giỏi quá.
Chỉ huy của anh.
Đó là cách họ gọi ông ta, "chỉ huy".
Không có tên à?
Ông ta là người Anh và là tên điên.
Tôi chỉ biết thế thôi, thưa ngài.
Các anh làm gì trên tàu Solace?
Tìm phương thuốc, cũng như phần còn lại của thế giới thôi.
Tìm kiếm cái quái gì mà bắn giết lắm thế.
Anh phải tin tôi.
Tôi không biết người của ông ta đi làm điều này.
Chúng tôi lên tàu đó, và bỗng nhiên
họ bắt đầu giết người vô cớ.
Em trai của Chỉ huy, anh ta khởi xướng việc đó.
Theo như tôi thấy, anh đã bắn người của tôi.
Nếu không thì họ giết tôi rồi, thưa ngài.
Dios mi! (Trời ạ) Đây đúng là một thế giới điên rồ.
Tôi tưởng là tôi gia nhập nhóm đó là vì sự an toàn của tôi,
chứ không phải để giết người vô tội. Tin tôi đi.
Giờ chiếc tàu ngầm đâu rồi? Nó đi đâu?
- Tôi không -- - Nó đang tìm chúng tôi phải không?
Tôi nghĩ là các anh-- các anh biết rõ hơn tôi, thưa ngài.
KHoan, khoan, khoan.
Tôi xin lỗi vì những gì tôi làm.
Nếu anh giết tôi ngay bây giờ thì tôi cũng hiểu, nhưng...
Nếu anh cho tôi một cơ hội,
tôi sẽ thấy hạnh phúc hơn ở đây với anh và thủy thủ đoàn của anh
hơn là bọn tội phạm điên rồ đó.
Giờ tôi đề nghị được tị nạn chính trị.
Tôi sẽ cho anh những gì anh cần và giúp được anh,
bất kì thông tin gì, t-tôi hứa đấy.
Anh tin hắn à?
Những gì hắn nói khớp với
điều Burk và Green thấy trên tàu Solace,
và những gì tôi thấy từ chái chỉ huy,
nhưng tôi muốn nhiều hơn về chiếc tàu ngầm đó.
Và ta vừa có chuỗi đánh giá A.S.W. thứ hai.
Mason có thể xử lí được.
Cậu ấy hiểu các thiết bị. Cậu ấy chỉ không có thời gian thôi.
Jenkins đã dùng cả sự nghiệp huấn luyện cho công việc duy nhất đó.
Đó là tất cả những gì anh ấy làm suốt thời gian dài.
Tất cả vị trí,
sonar bắt được một liên lạc thụ động mới, ờ...
phương hướng xấp xỉ 2-3-5.
Thưa sếp, tôi đang nghe gì đó.
Nó dường như nằm ở rìa của dải hội tụ,
nhưng mỗi vài phút tôi lại thấy nó yếu đi...
Hướng nào?
Tôi tin là nó nằm giữa
khoảng 2-3-0 và 2-3-5, thưa sếp.
No comments yet. Be the first to leave one.