Higurashi: When They Cry

Higurashi: When They Cry (ひぐらしのなく頃に)

دانلود زیرنویس Vietnamese

فصل 1

هماهنگ با نسخه‌های زیر

When They Cry S01 WEBRip Netflix vi
ناشر mochioka
Phụ đề từ Netflix.

برچسب‌ها

webrip
web
BRip
Download Vietnamese Subtitle Files for Mobile (26)
دانلود زیرنویس Vietnamese
Translate with Pro
Show all subtitles
تاریخ انتشار: 2022-12-19
تعداد دانلود: 39
مخصوص ناشنوایان: No

پیش‌نمایش زیرنویس Vietnamese

نخستین 162 خط.

THÁNG 6, 1983

Chào mẹ.

Chào con.

Con đi học đây.

À, Keiichi.

Cảm ơn Rena về món dưa muối nhé.

Vâng.

Đã một tháng kể từ khi tôi chuyển tới Hinamizawa.

Lần đầu tiên, tôi biết không khí có thể có mùi dễ chịu.

Keiichi!

Chào anh!

Em lại đến sớm rồi.

Thỉnh thoảng ngủ nướng chút cũng được mà.

Nếu em ngủ nướng thì anh sẽ phải đợi.

Anh sẽ bỏ mặc em.

Keiichi, anh thật lạnh lùng! Em lúc nào cũng đợi anh!

Anh thì sẽ chẳng ngần ngại gì mà không bỏ mặc em.

Sao anh lạnh lùng thế? Vì sao?

Đùa đấy. Dĩ nhiên là anh sẽ đợi em.

Cảm ơn...

Cô nàng lạ lùng dễ đỏ mặt này là Rena Ryugu.

Tôi mới quen cô ấy chưa được một tháng...

nhưng tôi biết cô ấy không chỉ lạ ở cái tên.

Không có gì. Anh đừng bận tâm.

Đây rồi.

Hai người đều muộn nhé.

Chào chị Mi!

Chị mới là người lúc nào cũng muộn.

Lâu không gặp, Keiichi. Bao năm rồi nhỉ?

Tôi vắng mặt có hai ngày.

Không như Rena lanh chanh, cô ấy lúc nào cũng từ tốn.

Mion Sonozaki.

Cô gái lớp trên mà tất cả coi như thủ lĩnh.

Trở lại thành phố cảm thấy thế nào?

Tôi chỉ đi dự đám tang. Bận kinh lên được.

Vậy cậu có thứ mà tôi nhờ không?

Tôi đã nói rồi, tôi đi dự đám tang mà!

Hinamizawa là một ngôi làng nhỏ,

chỉ có một trường và một lớp.

Các học sinh tuổi khác nhau và lớp khác nhau.

Một ngôi làng lẻ loi có tổng cộng khoảng 15 học sinh.

Có một giáo viên.

Dạy mỗi lớp một nội dung như thế hẳn không dễ dàng.

Đôi khi tôi lại dạy Rena và Mion thay cho cô ấy.

Anh dạy giỏi thật. Rất dễ hiểu.

Khi bắt đầu dạy, tôi mất tự tin...

vì nhận ra mình chẳng biết gì.

Người ta nói để dạy được thì phải hiểu sâu gấp ba.

Thật ra, chị lớn hơn tôi một lớp. Sao lại học từ tôi?

Đừng để ý đến tiểu tiết.

Này anh Keiichi, mai anh có kế hoạch gì chưa? Có chưa?

Cậu vẫn chưa tự tìm đường ở Hinamizawa được, đúng không?

Chắc vậy đấy.

Tôi vẫn chưa biết đường đi đâu ngoài đến trường và thị trấn.

Phải rồi.

Thế thì ngày mai,

chị Mi và em sẽ đưa anh đi dạo quanh Hinamizawa.

Em sẽ làm hộp cơm trưa. Được không?

Cậu sẽ đi chứ?

Nếu tôi rảnh.

Thái độ gì thế? Một cô gái đang rủ cậu đi chơi đấy!

Nếu tôi rảnh.

Keiichi, anh có rảnh không? Có rảnh không?

Tôi rảnh.

Mừng quá!

Này, cậu thật phân biệt đối xử giữa chúng tôi đấy nhé.

Rena, mai chỉ bọn mình đi thôi.

Nếu anh muốn vậy.

Này, chuyến đi chơi là ý kiến của tôi mà!

Đây là đền Furude.

Phong cảnh nơi này chắc là đẹp nhất đấy.

Kỳ nghỉ tới ở đây sẽ có lễ hội.

Nhìn đây! Hộp cơm trưa cao cấp của Rena, phiên bản đặc biệt!

Chà, nhiều đồ ăn thế.

Chào mọi người.

A, hai đứa đây rồi.

Satoko và Rika?

Đây là hai cô gái học cùng lớp tôi, Satoko Hojo và Rika Furude.

Dĩ nhiên họ học lớp dưới.

Chuyện gì náo nhiệt thế này?

Em không thấy sao?

Bọn anh chuẩn bị thưởng thức hộp cơm Rena làm.

Tôi có thể thấy.

Sao các anh chị lại trải khăn trong sân nhà người khác?

Đền là nơi công cộng mà! Đừng coi như nhà mình thế chứ!

Keiichi nói đúng.

Hãy coi như là sân chung đi.

Rika thật là một cô gái tốt!

Ngồi kia đi! Chúng ta cùng ăn!

Chắc tôi không còn lựa chọn nào. Đành phải tham gia thôi.

Không có chỗ cho em ngồi và không có đủ thức ăn.

Anh nói gì?

Được rồi. Có đủ thức ăn cho Satoko mà.

Không, anh sẽ ăn phần của Satoko.

Tôi không cho!

Đũa đây.

Tôi ăn đây!

Tôi cũng thế! Tôi cũng ăn đây!

Tuổi trẻ thật thích.

Xin hãy ăn nhiều vào nhé. Có đủ cho tất cả mọi người mà.

Hamburger của tôi!

Tôi không cho anh chiếm đâu!

Dùng cùi chỏ trái luật...

Ồ, ta có luật sao?

Ăn trưa với mọi người vui thật đấy! Quá vui!

Hộp cơm trưa của Rena quá ngon.

Chúng ta đi về thôi.

Rena, Kei, mai gặp nhé.

Cảm ơn về buổi đi chơi hôm nay, chị Mion. Rất là vui.

- Mai gặp! - Ừ!

Anh Keiichi, cảm ơn vì đã đi cùng bọn em hôm nay. Anh có thấy vui không?

Có, vui mà.

Vui đến mức anh chưa muốn về nhà ấy.

Vậy chúng ta ghé qua chỗ này được không? Được không?

Ghé qua chỗ nào? Có xa không?

Ta sẽ đi bộ, nhưng không lâu đâu. Lối này!

Vì đã lâu rồi không đến, em muốn biết ở đó có gì.

Lâu rồi?

Em muốn đến cái bãi rác này ấy à?

Nó... nó không phải bãi rác!

Với em, nó là một núi báu vật!

Một ngọn núi mới.

Hoan hô!

Này, đợi đã!

Anh cứ ở đó cũng được!

Em xong ngay thôi!

Con gái miền quê ai cũng hùng dũng thế này à?

Có phải không nhỉ?

Cậu làm tôi bất ngờ.

Tôi nói vậy mới phải chứ!

Xin lỗi, tôi không có ý làm cậu sợ.

Cậu sống ở Hinamizawa à?

À... Phải...

Tôi là Tomitake, nhiếp ảnh tự do.

Thỉnh thoảng tôi đến Hinamizawa.

Chẳng phải xin phép trước khi chụp ảnh mới là lịch sự sao?

Xin lỗi, thường tôi chụp ảnh chim chóc.

Tôi chẳng bao giờ xin phép chúng cả.

Anh Keiichi!

Xin lỗi vì bắt anh đợi! Em sắp xong rồi!

Cậu có bạn à?

Cô ấy làm gì ở đó thế?

Ai mà biết được?

Có lẽ kiểm tra một cái xác cũ bị cô ấy chặt ra.

Một tội ác kinh người.

Họ vẫn chưa tìm được một cánh tay, phải không?

Sao?

Cái gì?

Cảm ơn vì đã đợi em!

Tôi nên đi trước khi bị đuổi.

Xin lỗi vì đã làm cậu sợ, cậu Keiichi.

Anh đã đợi đấy à? Phải không?

Anh Keiichi?

Thế nào rồi?

Em có tìm được gì không?

Có!

Nghe này! Em đã tìm được một con búp bê Kenta!

Búp bê Kenta?

Ý em là nó sao?

Hình nộm cỡ người lúc nào cũng ở ngoài tiệm Gà rán KFC?

Đúng thế, búp bê KFC!

Thật đáng yêu! Em muốn mang nó về!

نظرات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left