نخستین 200 خط.
Tóm tắt tập trước Hannibal...
Ánh sáng của tình bạn không thể chạm tới chúng ta...
...dù cả triệu năm đi chăng nữa. Tình bạn cách xa chúng ta chừng ấy đấy.
Dường như Jack Crawford nghi ngờ tôi ít hơn cả cô.
Jack Crawford không biết anh có những khả năng gì. - Cô cũng không.
Anh duy trì bầu không khí minh bạch,
...trong khi đẩy tôi vào tình thế phải nói dối cho anh.
Ai đó đã gặp khá nhiều vấn đề để chắc chắn rằng họ được bảo quản tốt.
- Họ được bọc trong một loại nhựa thông. - Có rất nhiều người mất tích.
Cô muốn biết hắn chọn họ như thế nào, phải không?
Cho tôi biết anh thấy gì.
Tôi đánh mất cốt truyện rồi.
Tôi là người kể không đáng tin...
với chính câu chuyện của mình.
Anh có một phần khiếm khuyết.
Một phần nào đó của anh...
mà anh không thể nhìn ra.
Tôi sợ phải nhìn ra.
Tôi không biết...
...tôi là ai nữa.
Vì thế tôi sợ.
Nếu không nhớ ra, cậu sẽ bị bó buộc bởi những điều tưởng tượng.
Tôi không biết việc nào tệ hơn nữa.
Việc tin rằng tôi đã làm chuyện đó...
...hay việc tin rằng ông đã làm.
Và...
...ông đã làm thế với tôi.
Hannibal không phải là người chịu trách nhiệm, Will.
Và anh cũng vậy. Chúng ta phải tìm ra sự thật...
...chuyện gì đã xảy ra. Giờ anh chỉ còn con đường đó thôi.
Tôi cảm thấy bị phản bội bởi ông.
Sự phản bội...
...là điều duy nhất có thật với tôi.
Tôi...
Tôi đã tin ông.
Và tôi cần phải tin ông.
Anh có thể tin tưởng tôi.
Tôi rất... rất...
- Tôi rất hoang mang. - Tất nhiên rồi.
Will, hãy để chúng tôi giúp anh.
Hãy để tôi giúp anh.
Tôi... tôi cần ông giúp đỡ.
Ồ, một bất ngờ thú vị.
Mời ngồi.
Tôi sẽ không ở lâu đâu.
Tôi tò mò - chuyện gì mà không thể đợi đến buổi hẹn sau của chúng ta?
Chúng ta không có buổi hẹn sau.
Tôi không còn là bác sĩ tâm lý của anh nữa.
Tôi có thể hỏi tại sao không?
Tôi đã chạm đến giới hạn của hiệu quả trị liệu rồi.
Tôi không tin là mình còn có thể giúp anh.
Cô đem đến tôi lời giới thiệu à?
Không. Tôi chỉ đơn thuần kết thúc...
...mối quan hệ bác sĩ - bệnh nhân của chúng ta thôi.
Cô đã từng thử trước đó.
Tôi...
...rất biết ơn lòng kiên trì của anh...
...trong việc giúp đỡ tôi sau vụ bị tấn công.
Tuy nhiên, sau chuyện xảy ra...
...với Will Graham, tôi bắt đầu...
...đặt câu hỏi cho những hành động của anh.
Đặc biệt, những hành động trong quá khứ của anh...
...liên quan đến tôi và vụ tấn công của tôi.
Cô đã chia sẻ những băn khoăn với Jack Crawford chưa?
Chưa.
Và tôi cũng không làm vậy.
Tôi cũng sẽ có vẻ tội lỗi như anh.
Nhưng có thể...
...đó chính là điều anh dự tính.
Chính xác thì tôi có tội bởi điều gì?
Chính xác là, tôi không thể nói.
Tôi vẽ ra được...
một kết luận...
dựa trên những gì tôi thoáng thấy qua những mũi chỉ...
của bộ vest con người mà anh mặc.
Và kết luận tôi rút ra được là...
Anh rất...
...nguy hiểm.
Tôi rất xin lỗi vì cô cảm thấy như vậy.
Làm ơn đừng đến nhà tôi lần nữa.
Tôi sẽ rời đi bây giờ.
Tôi đang bắt đầu lại việc điều trị cho Will Graham.
Và kết thúc là gì?
Ngoài việc thực hiện mục đích của anh.
Cậu ấy yêu cầu tôi giúp đỡ.
Vậy có thể 2 người hợp nhau đấy.
Tên anh ta là Roland Umber, hồ sơ giống các nạn nhân khác.
Sống một mình, mất tích từ nhà...
...và có một lượng lớn ma túy trong cơ thể.
Nạn nhân này không được gỡ dây; anh ta bị xé ra khỏi tấm nền.
Dù điểm không hoàn hảo của anh ta là gì, nó cũng đủ...
...nghiêm trọng để kẻ sát nhân phải xé toạc anh ta xuống.
Anh ta bị vứt bỏ ở một nhánh sông thượng lưu...
...cách 400 dặm so với con đập nơi nạn nhân đầu tiên được tìm thấy.
Như hạt bồ công anh,
...thả mình theo mọi hướng trừ nơi cái cây mọc.
Rất thi vị.
Các vết bầm hiện tại gây ra bởi...
...nhiều chấn thương sau khi chết, nên không thể nói với chúng ta nhiều...
...về những gì họ có khi còn sống.
Thứ lỗi.
Tiến sĩ, ra đây với tôi.
Có thể dấu vết về bằng chứng...
- ...xuất hiện ở craquelure. - Cái gì cơ?
Craquelure. Là tiếng Pháp.
Các vết nứt xuất hiện trên bức tranh sơn dầu khi nó khô...
...và cứng lại theo thời gian.
Các vết nứt không mềm mãi được.
Cả một cuộc sống chứa trong đó.
Có thể có vài thứ...
Sợi vải, mảnh vụn... có lẽ sẽ giúp theo dấu các xác chết...
- ...trước khi chúng bị quẳng đi. - Các nạn nhân có điểm chung gì?
Nếu không phải các nạn nhân có điểm chung gì?
Nếu điều gì đó khiến họ khác biệt?
Mỗi nạn nhân có màu da hơi khác nhau một chút.
Nó có thể là một bảng màu.
Màu da của chúng ta thường bị chính trị hóa.
Hẳn sẽ rất thoải mái khi xem ai đó tiêu khiển...
với nghệ thuật vì tính thẩm mỹ...
nếu nó không quá khủng khiếp như này.
Chúng ta phải xem xét về màu sắc, Jack.
Đó có thể là tất cả những gì tên sát nhân nhìn thấy ở anh chàng này,
giải thích vì sao hắn lại dễ dàng làm thế...
- ...với các nạn nhân của mình. - Đó là lý do...
sẽ có rất nhiều thi thể nữa trong bảng màu của hắn.
Cái nhìn sắc sảo lắm, cô Katz.
Như thể Will Graham đứng trong phòng này vậy.
Phải đấy.
Will Graham thế nào?
Ngậm miệng cô lại.
Phải có lý do gì cô không đến gặp tôi...
trước khi cô quyết định đến nói chuyện với cậu ta?
- Tôi đoán ông sẽ nói không. - Cô đoán đúng đấy.
- Nhưng tôi biết ông muốn nói có. - Cô biết thế?
Ông đặt tôi vào tình thế khó xử, Jack.
Tôi phải đi vì tôi biết ông sẽ không đi.
Nếu ông đi như ông muốn thì tôi sẽ không phải đi nữa.
Sao ông không gặp cậu ấy?
Vì Will Graham là một kẻ hoang tưởng hoặc là kẻ tâm thần.
Chẳng ai như thế mà tôi tin tưởng được.
Tốt thôi, đừng tin cậu ấy, chỉ lắng nghe cậu ta thôi.
Tôi đang nghe đây. Và đây là điều tôi nghe được:
Nếu cậu ta hoang tưởng, đó là vì chính tôi làm cậu ta như thế.
Nếu cậu ta tâm thần, thì tấm lòng tôi đã đặt nhầm chỗ.
Ông nghĩ cậu ấy vô tội.
Tôi không biết tôi nghĩ gì nữa.
Tôi nghĩ cậu ấy vẫn muốn cứu người. Suy nghĩ của tôi vậy đó.
Tôi khom mình trước luật lệ ở đây nhân danh sự cứu sống mạng người.
Đang có một cuộc điều tra nội bộ.
Tôi đang nằm dưới kính hiển vi.
Văn phòng Tổng Thanh tra đã ra lệnh đánh giá...
...để xem xét năng lực của tôi có được ngồi ở chiếc ghế này không.
Vậy ông muốn tôi làm gì?
Nếu ông không muốn tôi quay lại đó, tôi sẽ không đi.
Chúng ta không có cuộc nói chuyện này.
Và... vì chúng ta không có cuộc nói chuyện này, nên...
Tôi muốn cô đi và làm bất cứ điều gì cô tin tưởng.
Đó là việc của cô. Cô biết việc của mình chứ?
Vâng, tôi biết.
Vậy thì làm đi.
Tôi biết ơn vì được ở phía bên này nguồn sáng.
Một số bệnh nhân đã tiểu tiện lên bác sĩ trị liệu của mình.
Tôi cho rằng việc vẽ một dòng kẻ có thể khuyến khích một cuộc thi tè.
Tôi không hứng thú cuộc thi tè với ông cho lắm.
Tiến sĩ Lecter.
Làm ơn, kéo ghế lại.
Cậu nói ánh sáng của tình bạn không chạm tới chúng ta...
...dù cả triệu năm đi nữa - tình bạn cách xa chúng ta như thế đấy.
Tôi hy vọng tình bạn của chúng ta hôm nay gần hơn.
Bạn bè có quan hệ đối xứng.
Bác sĩ tâm lý và bệnh nhân thì không cân xứng.
Có một sự khác biệt mạnh mẽ giữa bác sĩ và bệnh nhân...
...tôi nhận thức rõ điều đó, đặc biệt là với bác sĩ trị liệu của tôi.
Nhưng chúng ta chỉ đang trò chuyện thôi mà.
- Cậu dọa tôi một vụ thanh toán. - Đúng vậy.
Tôi không thể đòi hỏi sự vô thức ở người khác được.
Cậu đang tìm kiếm thứ gì đó trong đầu cậu để buộc tội tôi.
Tôi chỉ có thể giả định rằng cậu không thể tìm thấy.
Nhiều thứ trong đó tôi không nhận ra.
Dù cậu nhớ được gì,
...nếu cậu nhớ được, cũng sẽ chỉ là một biến thể của sự thật,
...chứ không phải sự kiện có thật.
Tôi đang nhận ra điều đó.
Beverly Katz đã đến gặp cậu.
Phải.
Tôi không muốn Alana Bloom lo lắng việc cậu làm tổ...
...trong những thứ bệnh hoạn, lẽ ra là thời gian bình phục của cậu.
Điều duy nhất tôi thấy bình thường đấy.
Sự bạo lực?
Kết cấu của sự thấu hiểu bạo lực.
Cậu đang thiếu vài mảnh tư duy. Cẩn thận với thứ cậu định thay thế vào.
Cậu nhìn thấy gì trong những bức ảnh?
Tên sát nhân này...
Hắn không khâu nạn nhân lên;
...mà hắn khâu họ lại với nhau.
Mỗi cơ thể là một nét vẽ.
Hắn đang tạo ra một bức họa bằng cơ thể người.
Sao hắn lại làm thế?
Hắn cũng đang thiếu vài nét vẽ.
Tiến sĩ Lecter...
No comments yet. Be the first to leave one.