نخستین 142 خط.
Ý chí được kế thừa,
làn sóng cuồn cuộn của thời gian, cùng ước mơ cháy bỏng.
Ấy là những điều không gì ngăn cản được.
Chừng nào con người còn nỗ lực tìm kiếm câu trả lời cho tự do,
thì những điều ấy sẽ luôn trường tồn, bất diệt!
Đi thẳng!
Cậu nói cái gì vậy? Chúng ta đã bị nuốt chửng rồi!
Đi thẳng!
Chủ Quyền Bá Quốc!
"Nami Đổ Bệnh? Vượt qua Vùng Tuyết Phủ trên Biển!"
Chúng ta bay xuyên qua rồi!
Đừng quay đầu lại! Chúng ta sẽ tiến thẳng về phía trước!
Bự khiếp! Khổng lồ quá!
Họ cắt cả biển.
Đây chính là sức mạnh của các chiến binh Elbaf!
Quá phi thường!
Hỡi những người bạn!
Nào, tiến lên!
Rất lâu về trước, có những gã hung tàn trên biển lớn
mệnh danh là băng Cướp biển Chiến binh Khổng lồ.
Hai thủ lĩnh cướp biển,
Broggy Xích Quỷ và Dorry Thanh Quỷ,
mạnh không tưởng.
Hầu như không còn người thường nào
từng được kiểm chứng là đã sánh vai ngang hàng với họ nữa.
Nhưng họ nói rằng người đặt dấu chấm hết cho những trận tấn công
là một cô bé con.
Thấy hôm nay đại ca hốt được gì không?
Ừ! Ta cứ nhớ cảnh đó mãi! Không thể ngừng phấn khích được!
Mỗi người bọn họ bắt được một con Vua Biển to không tưởng mà!
Dù chúng ta là người khổng lồ Elbaf,
nhưng không ai có thể hạ đám quái thú cỡ đại đó trừ hai thủ lĩnh!
Đúng không, anh em?
- Đúng vậy! - Phải!
Chắc chắn mấy con đó là bự nhất rồi.
Phải! Chưa từng bắt được con nào bự hơn!
Vậy con nào bự hơn ạ?
- Con… - Nào á?
Dạ! Ai thắng cuộc thi săn cá vậy ạ?
Nhìn đi, Broggy! Con của tôi bự hơn một chút!
Mơ đi! Con của tôi to hơn hẳn ba centimet nhé!
- Gì chứ? - Anh muốn gì hả?
Hai thủ lĩnh, dừng lại đi mà!
Tình cờ thay, Broggy. Có một chuyện tôi không nhớ nổi.
Không, thực ra tôi cũng vậy.
Ngọn núi trung tâm!
Kệ đi! Dứt điểm cho xong nào!
Phải! Đánh xong suy nghĩ sau!
Các anh em! Ngày nào đó, tôi sẽ đến Elbaf! Làng của các chiến binh!
Được đó!
Người khổng lồ!
Elbaf! Elbaf!
Ai cũng khổng lồ! Vì là người khổng lồ!
Khổng lồ! Khổng lồ! Quá xá khổng lồ!
Bọn họ nhiều năng lượng thật đấy.
Tự nhiên mình mệt mỏi sau từng ấy chuyện xảy ra quá.
Vivi. Cô trông cái la bàn này hộ tôi nha?
Được.
Vậy là cuối cùng cô có thể quay về Alabasta rồi.
Tất nhiên, ấy là chúng ta phải tới đó an toàn trước đã.
Đúng vậy. Tôi nhất định phải quay về!
Dù sao thì, tôi…
Cách duy nhất để cứu vương quốc, thưa Công chúa!
Đức vua, cha cô, không còn lay chuyển lòng dân được nữa.
Niềm hy vọng duy nhất để chúng ta ngăn được khởi nghĩa
là cô phải nói trực tiếp trước nhân dân!
Nên, bằng mọi giá, cô không thể chết!
Cô phải sống, cho dù phải mất đi những người thân cận nhất
hoặc phản bội kẻ khác!
Con đường này sẽ rất đau đớn!
Công chúa Vivi! Cô có quyết tâm giữ mạng không?
Tôi sẽ sống sót quay về Alabasta.
Không cần phải cố quá sức đâu, Vivi.
Cô còn tôi mà!
Đây là món bánh thư giãn hôm nay. Cô dùng bánh petit fours nhé?
Đồ uống thì có cà phê hoặc trà.
Anh Sanji.
Phần của mấy người trong bếp!
Thích quá!
Tôi trước!
Hai nghìn sáu trăm lẻ ba!
Hai nghìn sáu trăm lẻ bốn!
Hai nghìn sáu trăm lẻ năm!
Hai nghìn sáu trăm lẻ sáu!
Phải chi mình chém được đống sáp đó…
Mình sẽ không để ai trên bờ vực nguy hiểm.
Mình quá yếu.
Nếu muốn mạnh hơn…
Mình cần phải cắt được những thứ như vậy dù đứng ở tư thế nào!
VƯƠNG QUỐC ALABASTA - ĐẢO CÁT
Anh 2! Ngài Bon Clay! Tàu Swanda sẵn sàng ra khơi rồi ạ!
Biết rồi! Ồn quá đi! Thật tình!
Trời ạ! Sao mình phải ra đó chứ?
Anh 3 chỉ là đống rác vô dụng! Tống khứ hắn đi!
Không được ạ!
Cho dù đánh hội đồng, bọn tôi cũng không bì nổi đâu!
Làm ơn mà! Là lệnh của ông trùm đó!
Un, deux, trois.
"Số bốn" là gì nhỉ?
BON CLAY
Zero cưng thích làm nũng ghê luôn.
Vivi. Xin lỗi, tôi nghĩ tôi…
nên đi nằm nghỉ.
Không sao đâu, Nami.
Để tôi theo dõi hải trình cho. Cô đi nghỉ chút đi.
Cô có sao không?
Mọi người, tới đây! Nguy rồi!
Sao thế, Vivi?
Nami sốt cao lắm!
Nami sốt á?
Có phải Nami sắp chết không? Hả, Vivi?
Có lẽ là do khí hậu.
Một trong những khó khăn mà mọi thủy thủ đi vào Đại Hải Trình hay gặp
là bệnh vì thời tiết thất thường.
Có vô số câu chuyện về các cướp biển cứng cựa, khét tiếng
bỗng nhiên đổ bệnh rồi chết.
Bất cẩn khiến cho những bệnh nhẹ nhất cũng dễ tử vong.
Nami!
Trên tàu này có ai có kiến thức y khoa không?
Nhưng ăn thịt vào sẽ giúp bớt bệnh mà. Đúng không, Sanji?
Tôi có thể làm mấy món đơn giản cho người ốm,
nhưng cái đấy chỉ là "dưỡng bệnh".
Không chắc giúp khỏi bệnh đâu.
Với lại, thường thì tôi đầu tư gấp 100 lần
cho món của Nami và Vivi so với món của các cậu.
Họ được phục vụ thịt và rau tươi để cân bằng dinh dưỡng.
Cái gì sắp thiu rồi thì cho mấy người ăn.
Này!
Nhưng vẫn ngon mà!
Nói chung, miễn là tôi còn làm đầu bếp trên tàu này,
thì chế độ ăn cân bằng dinh dưỡng không thành vấn đề.
Nhưng có rất nhiều kiểu món ăn cho người bị ốm.
Triệu chứng là gì? Cô ấy cần gì? Tôi không biết chắc được?
Thế thì ăn hết là xong!
Cô ấy bệnh vì không đủ sức để ăn hết mà!
Sốt tới 40 độ? Thân nhiệt cô ấy lại tăng rồi!
Tới Alabasta sẽ có bác sĩ, phải không?
Còn bao lâu nữa, Vivi?
Tôi không biết, nhưng không dưới một tuần đâu.
Bị ốm tệ đến thế à?
Ai biết, tôi chưa từng bệnh.
Mấy người ăn gì mà khỏe thế?
No comments yet. Be the first to leave one.