نخستین 200 خط.
NETFLIX GIỚI THIỆU
Em mặc bộ đó đẹp đấy, cưng.
Gì cơ?
Anh nói tối nay em đẹp lắm.
Em không nghe thấy!
Anh nói tối nay em đẹp lắm, cưng!
Cảm ơn anh.
Em yêu!
Anh hơi ngà ngà rồi. Vì đời đẹp quá.
- Vì ta đã thành công! - Thành công gì?
Anh biên kịch, đạo diễn và ra mắt bộ phim
đã đốn gục tim khán giả tối nay.
Em thấy chứ? Em thấy khán giả không?
Em thấy khán giả không?
Anh hỏi em thấy khán giả không?
Trời, anh đã hớp hồn họ.
Tám phút cuối, họ khóc như mưa
và đến phần chạy tên ê-kíp làm phim thì cứ như bom tấn.
Như bom tấn nổ ấy.
Đã lắm.
Anh không tin nổi chuyện này là thật, em yêu ạ.
Lúc sau, anh nói chuyện với sáu nhà phê bình. Sáu hay bảy gì đó.
Họ xúm vào một gã da đen.
Em hiểu ý anh chứ?
Gã da trắng ở Variety cũng mê. Gã da trắng ở IndieWire cũng mê.
Cái cô da trắng ở LA Times thì quá mê.
Cô ta cứ nói rằng anh là Spike Lee kế tiếp,
Barry Jenkins kế tiếp, John Singleton kế tiếp.
Anh nhìn cô ta. "Còn William Wyler thì sao?"
Anh đoán được, suốt ba giây đồng hồ, cô ta đã nghĩ, "William Wyler da đen à?"
Rồi cô ta nhận ra, "Chết. Thế cũng là kỳ thị chủng tộc đấy".
Cô ấy đỏ mặt. Mặt đỏ bừng. Làm anh tức cười muốn chết.
Marie, vụ đó hài lắm.
Và cô ta cứ nói năng lắp bắp, nói vớ vẩn kiểu,
"Bộ phim thật là cảm xúc".
"Malcolm, tôi chẳng suy nghĩ được sáng suốt nữa. Trời ơi, Malcolm".
Cứ "Malcolm" miết.
Ừ, đó là khoảnh khắc rất da trắng.
Nhưng, điều thú vị là,
ta có thể đoán được rằng vì anh da đen, là đạo diễn,
và cô vai nữ chính trong phim là da đen,
cô ta cố định hình anh qua lăng kính chính trị,
trong khi thực tế là, đó là phim về một cô gái cố từ bỏ nghiện ngập.
Chắc chắn là có trở ngại vì cô ấy da đen?
Chứ sao nữa.
Phải chứ? Đó cũng là thực tế, nhưng phim đâu phải về chủng tộc.
Không. Phim nói về sự hổ thẹn, áy náy, và sự dai dẳng của cảm giác đó.
Và anh khó chịu vì quá nhiều kẻ trong đám nhà báo
cứ khoe bằng cấp trường này trường nọ.
Malcolm, anh có học đại học mà.
Ừ, nhưng anh không có bài bản. Anh không học trường có tiếng.
Anh không làm phim cho ba nhân vật trong lớp điện ảnh mà anh kính trọng.
Anh là nhà làm phim.
Phải chứ?
Anh phải nhà làm phim không? Đúng rồi.
Và anh sẽ tham gia cuộc đối thoại lớn hơn về điện ảnh
mà không phải để một gã biên kịch da trắng
tự tiện lái nó thành đề tài chủng tộc.
Anh hình dung được lời bình luận rồi đấy.
Họ sẽ nói thế này. Họ sẽ viết thế này.
"Bộ phim này là sự tìm tòi sắc sảo về nỗi kinh hoàng…"
Họ thích dùng từ kiểu đó.
"…nỗi kinh hoàng của kỳ thị chủng tộc có hệ thống trong ngành tâm thần".
Thay vì là phim thương mại
về một cô gái nghiện cố vực mình dậy.
Ý anh là, đám người khốn kiếp này thật rởm đời.
Đúng vậy. Và bọn tôi hiểu mà.
Mấy người thông minh, hiểu biết. Rõ rồi.
Để nghệ sĩ bọn tôi vui chơi với mấy thứ này chút đi.
Vui với nghệ thuật.
Ta sắp xong phim về cuộc đời Davis mà.
Ừ, nhưng chuyện đó khác.
Anh chọn làm một bộ phim có nền tảng chính trị,
nhưng đâu phải da đen thì làm gì cũng chính trị.
Em nghĩ Angela Davis sẽ phản đối.
Chắc thế, nhỉ?
Nhưng thật ra, nếu anh quyết định làm phim về LEGO,
thì không phải vì anh muốn kể
về việc những nền tảng của đế chế Hoa Kỳ là lao động nô lệ.
Có thể anh chỉ muốn làm phim về LEGO thôi.
- Anh đâu có muốn làm phim về LEGO. - Đúng vậy.
Nhưng phim LEGO đó quá đỉnh. Ăn khách như điên!
Còn anh thì cả đời chưa có được lời bình luận nào tốt.
Trời, thật là… Nhưng em nói đúng.
Anh than phiền về những lời bình luận chưa được viết ra.
Lại đúng.
Vậy thì thôi đi. Nói thế nghe đần lắm.
Ừ.
Nhưng khỉ thật, em hiểu ý anh mà.
Ừ, nhưng để dành hôm khác đi.
Ừ.
Anh than phiền về cái cô da trắng ở LA Times
chỉ vì cô ta đã chê anh mỗi một lần.
Cô ta đâu chỉ chê một lần.
Cô ta bình luận dở tệ. Có khác biệt đấy.
Malcolm, anh thắng rồi.
Cô ta so sánh anh với Spike Lee và Barry Jenkins.
Nhưng cô ta là một nhà báo xoàng.
Rồi, anh không phải Spike Lee hay Barry Jenkins.
- Chắc cô ta đâu biết William Wyler. - Em cũng không.
Nấu xong chưa, cưng? Ăn nui phô mai nào.
- Em không biết William Wyler à? - Không.
Trời. Ông ấy làm phim The Best Years of Our Lives đấy.
Phim đó ăn khách lắm. Ben-Hur nữa?
Ông ấy thuộc hàng các nhà làm phim tài ba nhất. Đồi Gió Hú này.
Chú ý nhé.
Roman Holiday.
Ừ, phim kinh điển đấy.
Nhưng em không làm về điện ảnh thì khác.
Đúng, Malcolm, em không có.
- Tối nay em vui chứ? - Cũng được.
"Cũng được".
Cả đêm, trong khi trò chuyện với những kẻ giàu có dễ mến, tươi cười
mà một tháng trước chả đếm xỉa đến anh,
anh cứ nhìn em mãi.
Và anh tự nhủ,
"Trời, em là tạo vật xinh đẹp nhất trên Trái Đất này".
Và quyến rũ nhất nữa.
Chẳng ai quyến rũ hơn. Cả Anthony cũng nói thế.
Không phải theo nghĩa xấu.
Theo nghĩa tích cực.
Lúc anh thấy em…
với ly nước nam việt quất và soda…
mỉm cười, trò chuyện vui vẻ…
Anh nghĩ, "Trời, sao mình may mắn thế?"
- Anh rất nóng lòng đưa em về. - Dễ thương quá.
Ôm và hôn cặp mông xinh của em.
Nói rằng anh yêu em.
Anh yêu em, Marie.
Anh muốn bơ mặn hay lạt?
Anh muốn em thôi.
Sao thế?
- Sao? - Em cười gượng.
- Đâu có. - Anh thề là có.
Chẳng có gì cả.
Vớ vẩn, anh hiểu em mà. Có gì là anh biết ngay.
Có thể anh chưa hiểu em đấy.
Không, anh hiểu em.
- Cả đêm em chưa ăn gì. - Không phải chuyện đó.
1:00 sáng rồi. Ăn rồi đi ngủ được không?
Xin em, Marie. Anh không muốn cãi nhau tối nay.
Em cũng vậy. Nên em mới nấu nui phô mai cho anh.
Vậy là em có giận.
Không.
- Vì chuyện Anthony nói à? - Không.
- Nói đùa em làm người mẫu ấy? - Không.
Đừng để bụng. Ông ấy già rồi và thuộc thời đại khác.
Em không để bụng.
- Hứa chứ? - Hứa.
- Hay vì Taylor? - Không.
- Chắc chứ? - Ừ.
- Anh biết lúc có Taylor là em lạ lắm. - Em đâu có.
- Em cứ e ngại. - "Ngại?" Thật đấy à?
- Em ít nói. - Thế đâu phải là ngại.
- Anh chỉ nói là… - Sao?
Ngại là em nhút nhát hoặc nhỏ bé. Cô ta thì như nữ hoàng Anh.
Anh không có ý đó. Ý anh là…
Gì chứ?
Cô ấy là ngôi sao.
- Cô ấy sắp thành ngôi sao. - Nói trước là xui đấy, Malcolm.
Em chẳng có gì vui để nói với Taylor, nên em im.
- Chẳng liên quan gì đến ngại. - Chỉ là… cô ấy để ý thấy.
Thật à?
- Thật. - Sao anh biết?
- Thì anh biết thôi. - Thật à?
Cô ấy thấy em đối với người khác ra sao. Em hoạt bát, vui tính.
Biết nói gì đây? Em dễ gần mà.
Phải. Thế nên cô ấy thấy bất an.
Gì mà bất an? Vì tính cách của người khác à?
Không. Vì cô ấy thấy em cư xử khác lạ.
Cô ta sẽ sống được thôi.
Sao em lại giận?
Marie, em giận mà.
Marie, em giận chuyện gì?
Marie!
Marie?
Marie!
Marie.
Marie, nói chuyện đi.
Em đảm bảo là không nên. Để mai hẵng nói.
- Nhưng em giận anh. - Đâu có gì to tát.
Biết em giận, anh đâu đi ngủ được.
Malcolm, em đảm bảo,
tối nay chẳng nói được chuyện gì ra hồn đâu.
- Sao em biết? - Vì em hiểu anh.
- Là sao? - Và em yêu anh.
Thế nghĩa là sao?
Nghĩa là anh không hề có khả năng xoa dịu căng thẳng
trừ chuyện công việc. Cả chuyện đó cũng chỉ 50-50.
Sao bất cứ lúc nào có gì vui,
em lại phải kiếm đủ chuyện,
chuyện nhỏ nhặt nhất, để cằn nhằn, để phá cho hôi,
để đảm bảo là khỏi ăn mừng gì được nữa.
- Thật sao? Anh muốn gây hả? - Ừ.
- Được. - Vậy là chuyện gì?
- Bài phát biểu của anh, Malcolm. - Cho anh xin đi.
Em mất trí rồi.
Anh nói em kiếm chuyện nhỏ nhặt nhất để phá cho hôi là nói thật đấy.
Anh quên cảm ơn em. Đâu phải chuyện nhỏ. Chuyện lớn mà.
Nhưng anh đã cảm ơn em cả triệu lần rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.