Malcolm & Marie

Malcolm & Marie

دانلود زیرنویس Vietnamese

هماهنگ با نسخه‌های زیر

Malcolm and Marie 2021 1080p
ناشر kulee
Khớp với tất cả bản WEB-DL, WEBRip

برچسب‌ها

1080
تاریخ انتشار: 2021-02-06
تعداد دانلود: 47
مخصوص ناشنوایان: No

پیش‌نمایش زیرنویس Vietnamese

نخستین 200 خط.

‎NETFLIX GIỚI THIỆU

‎Em mặc bộ đó đẹp đấy, cưng.

‎Gì cơ?

‎Anh nói tối nay em đẹp lắm.

‎Em không nghe thấy!

‎Anh nói tối nay em đẹp lắm, cưng!

‎Cảm ơn anh.

‎Em yêu!

‎Anh hơi ngà ngà rồi. Vì đời đẹp quá.

‎- Vì ta đã thành công! ‎- Thành công gì?

‎Anh biên kịch, đạo diễn và ra mắt bộ phim

‎đã đốn gục tim khán giả tối nay.

‎Em thấy chứ? Em thấy khán giả không?

‎Em thấy khán giả không?

‎Anh hỏi em thấy khán giả không?

‎Trời, anh đã hớp hồn họ.

‎Tám phút cuối, họ khóc như mưa

‎và đến phần chạy tên ‎ê-kíp làm phim thì cứ như bom tấn.

‎Như bom tấn nổ ấy.

‎Đã lắm.

‎Anh không tin nổi ‎chuyện này là thật, em yêu ạ.

‎Lúc sau, anh nói chuyện ‎với sáu nhà phê bình. Sáu hay bảy gì đó.

‎Họ xúm vào một gã da đen.

‎Em hiểu ý anh chứ?

‎Gã da trắng ở ‎Variety ‎cũng mê. ‎Gã da trắng ở ‎IndieWire ‎cũng mê.

‎Cái cô da trắng ở ‎LA Times‎ thì quá mê.

‎Cô ta cứ nói rằng ‎anh là Spike Lee kế tiếp,

‎Barry Jenkins kế tiếp, ‎John Singleton kế tiếp.

‎Anh nhìn cô ta. ‎"Còn William Wyler thì sao?"

‎Anh đoán được, suốt ba giây đồng hồ, ‎cô ta đã nghĩ, "William Wyler da đen à?"

‎Rồi cô ta nhận ra, ‎"Chết. Thế cũng là kỳ thị chủng tộc đấy".

‎Cô ấy đỏ mặt. Mặt đỏ bừng. ‎Làm anh tức cười muốn chết.

‎Marie, vụ đó hài lắm.

‎Và cô ta cứ nói năng lắp bắp, ‎nói vớ vẩn kiểu,

‎"Bộ phim thật là cảm xúc".

‎"Malcolm, tôi chẳng suy nghĩ ‎được sáng suốt nữa. Trời ơi, Malcolm".

‎Cứ "Malcolm" miết.

‎Ừ, đó là khoảnh khắc rất da trắng.

‎Nhưng, điều thú vị là,

‎ta có thể đoán được rằng ‎vì anh da đen, là đạo diễn,

‎và cô vai nữ chính trong phim là da đen,

‎cô ta cố định hình anh ‎qua lăng kính chính trị,

‎trong khi thực tế là, đó là phim ‎về một cô gái cố từ bỏ nghiện ngập.

‎Chắc chắn là có trở ngại vì cô ấy da đen?

‎Chứ sao nữa.

‎Phải chứ? Đó cũng là thực tế, ‎nhưng phim đâu phải về chủng tộc.

‎Không. Phim nói về sự hổ thẹn, áy náy, ‎và sự dai dẳng của cảm giác đó.

‎Và anh khó chịu ‎vì quá nhiều kẻ trong đám nhà báo

‎cứ khoe bằng cấp trường này trường nọ.

‎Malcolm, anh có học đại học mà.

‎Ừ, nhưng anh không có bài bản. ‎Anh không học trường có tiếng.

‎Anh không làm phim cho ba nhân vật ‎trong lớp điện ảnh mà anh kính trọng.

‎Anh là nhà làm phim.

‎Phải chứ?

‎Anh phải nhà làm phim không? Đúng rồi.

‎Và anh sẽ tham gia ‎cuộc đối thoại lớn hơn về điện ảnh

‎mà không phải để một gã biên kịch da trắng

‎tự tiện lái nó thành đề tài chủng tộc.

‎Anh hình dung được lời bình luận rồi đấy.

‎Họ sẽ nói thế này. Họ sẽ viết thế này.

‎"Bộ phim này là sự tìm tòi ‎sắc sảo về nỗi kinh hoàng…"

‎Họ thích dùng từ kiểu đó.

‎"…nỗi kinh hoàng của kỳ thị chủng tộc ‎có hệ thống trong ngành tâm thần".

‎Thay vì là phim thương mại

‎về một cô gái nghiện cố vực mình dậy.

‎Ý anh là, đám người ‎khốn kiếp này thật rởm đời.

‎Đúng vậy. Và bọn tôi hiểu mà.

‎Mấy người thông minh, hiểu biết. Rõ rồi.

‎Để nghệ sĩ bọn tôi ‎vui chơi với mấy thứ này chút đi.

‎Vui với nghệ thuật.

‎Ta sắp xong phim về cuộc đời Davis mà.

‎Ừ, nhưng chuyện đó khác.

‎Anh chọn làm một bộ phim ‎có nền tảng chính trị,

‎nhưng đâu phải ‎da đen thì làm gì cũng chính trị.

‎Em nghĩ Angela Davis sẽ phản đối.

‎Chắc thế, nhỉ?

‎Nhưng thật ra, ‎nếu anh quyết định làm phim về LEGO,

‎thì không phải vì anh muốn kể

‎về việc những nền tảng ‎của đế chế Hoa Kỳ là lao động nô lệ.

‎Có thể anh chỉ muốn làm phim về LEGO thôi.

‎- Anh đâu có muốn làm phim về LEGO. ‎- Đúng vậy.

‎Nhưng phim LEGO đó quá đỉnh. ‎Ăn khách như điên!

‎Còn anh thì cả đời ‎chưa có được lời bình luận nào tốt.

‎Trời, thật là… Nhưng em nói đúng.

‎Anh than phiền về ‎những lời bình luận chưa được viết ra.

‎Lại đúng.

‎Vậy thì thôi đi. Nói thế nghe đần lắm.

‎Ừ.

‎Nhưng khỉ thật, em hiểu ý anh mà.

‎Ừ, nhưng để dành hôm khác đi.

‎Ừ.

‎Anh than phiền về ‎cái cô da trắng ở ‎LA Times

‎chỉ vì cô ta đã chê anh mỗi một lần.

‎Cô ta đâu chỉ chê một lần.

‎Cô ta bình luận dở tệ. Có khác biệt đấy.

‎Malcolm, anh thắng rồi.

‎Cô ta so sánh anh ‎với Spike Lee và Barry Jenkins.

‎Nhưng cô ta là một nhà báo xoàng.

‎Rồi, anh không phải ‎Spike Lee hay Barry Jenkins.

‎- Chắc cô ta đâu biết William Wyler. ‎- Em cũng không.

‎Nấu xong chưa, cưng? Ăn nui phô mai nào.

‎- Em không biết William Wyler à? ‎- Không.

‎Trời. Ông ấy làm phim ‎The Best Years of Our Lives‎ đấy.

‎Phim đó ăn khách lắm. ‎Ben-Hur‎ nữa?

‎Ông ấy thuộc hàng các nhà làm phim ‎tài ba nhất. ‎Đồi Gió Hú‎ này.

‎Chú ý nhé.

‎Roman Holiday.

‎Ừ, phim kinh điển đấy.

‎Nhưng em không làm về điện ảnh thì khác.

‎Đúng, Malcolm, em không có.

‎- Tối nay em vui chứ? ‎- Cũng được.

‎"Cũng được".

‎Cả đêm, trong khi trò chuyện ‎với những kẻ giàu có dễ mến, tươi cười

‎mà một tháng trước chả đếm xỉa đến anh,

‎anh cứ nhìn em mãi.

‎Và anh tự nhủ,

‎"Trời, em là tạo vật ‎xinh đẹp nhất trên Trái Đất này".

‎Và quyến rũ nhất nữa.

‎Chẳng ai quyến rũ hơn. ‎Cả Anthony cũng nói thế.

‎Không phải theo nghĩa xấu.

‎Theo nghĩa tích cực.

‎Lúc anh thấy em…

‎với ly nước nam việt quất và soda…

‎mỉm cười, trò chuyện vui vẻ…

‎Anh nghĩ, "Trời, sao mình may mắn thế?"

‎- Anh rất nóng lòng đưa em về. ‎- Dễ thương quá.

‎Ôm và hôn cặp mông xinh của em.

‎Nói rằng anh yêu em.

‎Anh yêu em, Marie.

‎Anh muốn bơ mặn hay lạt?

‎Anh muốn em thôi.

‎Sao thế?

‎- Sao? ‎- Em cười gượng.

‎- Đâu có. ‎- Anh thề là có.

‎Chẳng có gì cả.

‎Vớ vẩn, anh hiểu em mà. ‎Có gì là anh biết ngay.

‎Có thể anh chưa hiểu em đấy.

‎Không, anh hiểu em.

‎- Cả đêm em chưa ăn gì. ‎- Không phải chuyện đó.

‎1:00 sáng rồi. Ăn rồi đi ngủ được không?

‎Xin em, Marie. ‎Anh không muốn cãi nhau tối nay.

‎Em cũng vậy. ‎Nên em mới nấu nui phô mai cho anh.

‎Vậy là em có giận.

‎Không.

‎- Vì chuyện Anthony nói à? ‎- Không.

‎- Nói đùa em làm người mẫu ấy? ‎- Không.

‎Đừng để bụng. ‎Ông ấy già rồi và thuộc thời đại khác.

‎Em không để bụng.

‎- Hứa chứ? ‎- Hứa.

‎- Hay vì Taylor? ‎- Không.

‎- Chắc chứ? ‎- Ừ.

‎- Anh biết lúc có Taylor là em lạ lắm. ‎- Em đâu có.

‎- Em cứ e ngại. ‎- "Ngại?" Thật đấy à?

‎- Em ít nói. ‎- Thế đâu phải là ngại.

‎- Anh chỉ nói là… ‎- Sao?

‎Ngại là em nhút nhát hoặc nhỏ bé. ‎Cô ta thì như nữ hoàng Anh.

‎Anh không có ý đó. Ý anh là…

‎Gì chứ?

‎Cô ấy là ngôi sao.

‎- Cô ấy sắp thành ngôi sao. ‎- Nói trước là xui đấy, Malcolm.

‎Em chẳng có gì vui ‎để nói với Taylor, nên em im.

‎- Chẳng liên quan gì đến ngại. ‎- Chỉ là… cô ấy để ý thấy.

‎Thật à?

‎- Thật. ‎- Sao anh biết?

‎- Thì anh biết thôi. ‎- Thật à?

‎Cô ấy thấy em đối với ‎người khác ra sao. Em hoạt bát, vui tính.

‎Biết nói gì đây? Em dễ gần mà.

‎Phải. Thế nên cô ấy thấy bất an.

‎Gì mà bất an? ‎Vì tính cách của người khác à?

‎Không. Vì cô ấy thấy em cư xử khác lạ.

‎Cô ta sẽ sống được thôi.

‎Sao em lại giận?

‎Marie, em giận mà.

‎Marie, em giận chuyện gì?

‎Marie!

‎Marie?

‎Marie!

‎Marie.

‎Marie, nói chuyện đi.

‎Em đảm bảo là không nên. Để mai hẵng nói.

‎- Nhưng em giận anh. ‎- Đâu có gì to tát.

‎Biết em giận, anh đâu đi ngủ được.

‎Malcolm, em đảm bảo,

‎tối nay chẳng nói được ‎chuyện gì ra hồn đâu.

‎- Sao em biết? ‎- Vì em hiểu anh.

‎- Là sao? ‎- Và em yêu anh.

‎Thế nghĩa là sao?

‎Nghĩa là anh không hề ‎có khả năng xoa dịu căng thẳng

‎trừ chuyện công việc. ‎Cả chuyện đó cũng chỉ 50-50.

‎Sao bất cứ lúc nào có gì vui,

‎em lại phải kiếm đủ chuyện,

‎chuyện nhỏ nhặt nhất, ‎để cằn nhằn, để phá cho hôi,

‎để đảm bảo là khỏi ăn mừng gì được nữa.

‎- Thật sao? Anh muốn gây hả? ‎- Ừ.

‎- Được. ‎- Vậy là chuyện gì?

‎- Bài phát biểu của anh, Malcolm. ‎- Cho anh xin đi.

‎Em mất trí rồi.

‎Anh nói em kiếm chuyện nhỏ nhặt nhất ‎để phá cho hôi là nói thật đấy.

‎Anh quên cảm ơn em. ‎Đâu phải chuyện nhỏ. Chuyện lớn mà.

‎Nhưng anh đã cảm ơn em cả triệu lần rồi.

More Vietnamese subtitles for Malcolm & Marie

نظرات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left