نخستین 200 خط.
☹ NHỮNG CHÚ CHÓ MANG BỆNH DỊCH HẠCH ☹
⇒ Chuyển thể từ quyển tiểu thuyết cùng tên của Richard Adams.
♥ Hãy yêu quý và bảo vệ động vật! ♥ ♥ Đó là một trong vô số thông điệp mà bộ phim muốn nhắn gửi! ♥
Tôi nghĩ nó bắt đầu đuối sức rồi.
Nhanh nào, Stephen!
2 giờ 20 phút và 53,4 giây.
Lâu hơn 6,5 phút so với lần thử nghiệm vào thứ tư và hơn 12 phút so với lần thử nghiệm trước đó.
Một sự tiến triển ổn định và rõ rệt một cách kì lạ đúng không nhỉ?
Sẽ rất thú vị khi chứng kiến những giới hạn của một cơ thể sống liệu có ngăn cản được ý chí sinh tồn.
Không nên chờ đợi lâu thêm nữa.
Tôi có cần chuẩn bị bể nước cho ngày Thứ Hai không tiến sĩ? - Thủ tục tương tự như lần trước là được.
À mà. Stephen, Cambridge đang băn khoăn liệu chúng ta sẽ chuẩn bị gì cho chuỗi hoạt động phóng sinh.
Chúng ta có một con khỉ cho việc này mà, phải không?
Chờ cái đã.
Đúng rồi. Sau đó tiêm nó một mũi tối nay.
Ồ, cái bể đó, Stephen... Nên làm sạch lại nó.
Của mi đây.
Nằm xuống nào.
Anh bạn kia. Vẫn chưa đào được đến đâu hết à?
Gì thế này? Con chó tội nghiệp.
Không thể chịu đựng thêm nữa, đúng không?
Harry à? Harry à? - Tôi nè!
Vẫn còn quanh quẩn trong đó à?
Đúng vậy!
Tôi định đến Coniston làm một xị. Anh đi chung luôn nha?
Đương nhiên! Để tôi xử lí cái này là xong!
Tôi vọt bây giờ!
Tới ngay đây.
Rowf! Nhìn tớ này!
Tớ không thể làm được. Tớ... tớ sẽ chiến đấu.
Tớ sẽ xé nát áo khoác trắng của họ. Bọn áo trắng khốn kiếp.
Không phải áo khoác trắng, Rowf. Là tớ, Snitter.
Nghe này. Cánh cửa không còn là rào cản nữa.
Người đàn ông hút thuốc kia đã châm lửa nó bằng que diêm.
Cậu có thể ngửi thấy nó đang cháy không?
Tớ không thể chịu được nước thêm nữa.
Khi tớ nhắm mắt lại, nước lại tiếp tục tràn đến.
Làm thế nào để cậu thoát ra? Cậu có bị uống nước không?
Hay Mặt Trời đã làm khô nước? Hay là cái gì?
Tớ không biết.
Tớ ghét nước, Snitter.
Nước thật là khủng khiếp.
Dây thép bị lỏng ở đây, Rowf.
Dọc phía dưới.
Nếu tớ đặt mũi của mình phía dưới, tớ có thể luồn qua.
Sao họ đối xử tụi mình như vậy, Snitter?
Tớ đâu phải là một con chó hư.
Tớ không cho rằng họ làm vậy là vì cậu hư đâu, Rowf.
Mày nghĩ chỉ có mình mày là chán ghét cái nơi khốn kiếp này chắc!?
Rowf. Giờ thì tớ nhớ rồi.
Đó là lý do tại sao tớ chui qua. Chốt cửa của cậu không được cài.
Chúng ta có thể thoát, Rowf.
Họ sẽ bắt chúng ta lại thôi.
Chúng ta có thể làm được.
Chúng ta có thể ra khỏi đây.
Ở... ở đây an toàn hơn.
Ý tớ không phải cái chuồng của cậu, mà là ra khỏi cái nơi này cơ.
Đi thật xa nơi này.
Chúng ta có thể làm được.
- Thế giới bên ngoài rất xấu xa. - Xấu xa?
Nghĩ về bể nước xem. Còn điều gì tồi tệ hơn thế?
Chìm ngập trong nước hàng giờ đồng hồ trong khi bọn áo trắng đứng cạnh bể và quan sát cậu.
Và một ngày nào đó cậu sẽ không thể qua khỏi.
Họ sẽ để cậu chết chìm.
Họ bảo "Hãy vào bể nước", tớ sẽ... - Họ không phải là chủ nhân.
Tớ từng có một chủ nhân, và tớ biết...
... dù bọn áo trắng là ai, họ không phải là chủ nhân.
Cậu đi đâu thế?
Làm thế nào cậu ra khỏi chuồng?
Cái gì trên đầu cậu vậy?
Nó có mùi như thứ mà những người áo trắng đắp lên mọi thứ.
Những người áo trắng giúp tôi khoẻ lại. Đầu tiên họ làm tôi bị bệnh, và sau đó họ làm tôi khỏi bệnh.
Tôi đã từng bị bệnh, cậu biết đấy. - Nhìn này, mặt dẹt. Làm sao mà cái người hút thuốc lá đi qua cánh cửa đó?
Ông ấy thường mang theo các thứ.
Và ông ta đẩy cái cửa bằng vai hoặc bàn chân của mình rồi đi qua.
Hãy để tôi nói cho cậu biết điều gì xảy ra khi tôi bị bệnh.
Trước hết, những người áo trắng làm cho tôi khoẻ hơn, như tôi đã nói...
... và sau đó làm cho tôi tệ hơn. Tôi không biết liệu tôi đang đến hay đi...
... đầu tiên tôi thấy khoẻ, sau đó tôi lại bị ốm...
Đừng nhảy bổ vào nó, Rowf.
Chỉ cần đẩy là được.
Tốt lắm.
Chắc phải có một nguyên do nào đó?
Phục vụ cho điều tốt đẹp nào đó.
Tiến sĩ W. GOODNER. Tránh xa. Chỉ cho phép người có thẩm quyền.
Có điều gì khủng khiếp ở đó.
Tớ có thể ngửi thấy.
Đừng chạm vào nó, Rowf. Tránh xa nó ra.
Nó làm sàn trở nên lấp lánh, và máu sẽ chảy ra từ mũi của cậu.
Đi nào.
Bùn và mưa...
... rãnh nước và mùi của lá cây.
Nơi này không tốt.
Không nên qua chỗ đó.
Trời lạnh. Bàn chân tớ lạnh.
Một số thứ đã bị đốt cháy ở đó. Một nơi chết chóc.
Xương... tóc...
Chắc là họ đã đốt những con vật trong này.
Không khí trong lành, Rowf.
Cừu, mưa... Tớ có thể ngửi thấy nó bên dưới lớp tro.
Trong đó ư?
Mùi bốc ra từ những cái khe. Không có mùi chó.
Ở ngoài. Cậu không thấy à?
Mùi cháy cũng đã lâu rồi.
Snitter!
Cậu có đau không, Rowf?
Tớ đã sợ mình không lọt qua được.
Ổn rồi.
Đây là ý tưởng của cậu về không khí trong lành và mưa ư?
Snitter, đứng yên!
Là do con chó đó! Là lỗi của nó!
Con chó đã giết chết anh ta!
Dậy nào, Rowf. Chúng ta phải tiếp tục.
Khoan đã, tớ mệt.
Trong đây thật ấm.
Chính là nơi đó.
Không khí trong lành, Rowf.
... cái quái gì ở đây thế này?
Rowf, chúng ta không thể ở đây.
Những kẻ áo trắng sẽ tìm thấy chúng ta. Chúng ta phải ra ngoài!
Tớ không đi đâu cả.
Cậu phải đi.
Cậu có thể ngửi thấy bên ngoài.
Chúng ta có thể tự do!
Đi thôi, Rowf! Đi nào!
Đi nào, Rowf!
Lên lửa nào, khốn kiếp thật.
Bị gì thế này?
Cái chỗ khốn nạn. Lũ áo trắng chết tiệt.
Lũ khốn kiếp tụi bây!
Cậu cắn tớ!
Tớ cắn cậu ư? Làm gì có!
Thực sự, tớ không có.
Cậu đã làm.
Cậu làm tớ đau.
Đứng dậy và đi với tớ, Rowf.
Chúng ta đã tự do!
Họ đã phá dỡ mọi thứ.
Những ngôi nhà, những con đường... ô tô, vỉa hè. Rất nhiều.
Làm thế nào mà họ làm thế Rowf?
Những kẻ áo trắng phải thay đổi chúng, để họ có thể làm gì đó đối với thú vật.
Chủ nhân chưa từng làm gì đối với tớ. Tớ không muốn nghe về ông chủ của cậu.
Khi tớ ở nhà, chủ của tớ... Cậu không nghe tớ nói sao?
Chủ nhân, họ khác nhau, Rowf!
Cậu sẽ hiểu được ý của tớ khi cậu tìm được một chủ nhân như tớ đã từng.
Giả sử không còn một chủ nhân nào tồn tại. Vậy thì sao?
Đương nhiên là còn!
Chỉ là tớ đã không mong đợi...
...điều này.
Nhìn kìa. Rowf, nhìn kìa.
Mọi thứ ở đó thật tĩnh lặng.
Nếu tớ ở đó, đội cái đó lên... Đầu tớ sẽ rất tuyệt.
Mọi thứ vẫn thật tĩnh lặng.
Nếu cậu rơi vào, thì đừng hòng mà quay được vào bờ.
Ừm...
... Ở đây tốt hơn nhiều so với trong chuồng. Đúng không Rowf?
Khi nào chúng ta được ăn đây?
Tớ đói.
Những con ruồi ở trong đầu tớ...
...chúng cứ ù ù.
Cảm giác như đám khói.
Xem gió cuốn những chiếc lá bay lên bầu trời này.
Có những căn nhà!
Tớ biết họ ở đâu đây thôi mà.
Đi nào Rowf! Giờ thì chúng ta sẽ ổn thôi.
Cút đi, đi khỏi đây! Cút mau!
Cút thật xa!
Cậu làm hỏng mọi thứ, Rowf!
Cậu phải cư xử đúng đắn nếu muốn nhận được cái gì đó từ họ.
Cậu có bị đá văng trúng không?
Không.
Nếu có tớ đã nhào vô cho họ một trận.
Cậu không nên nhúng mũi vào mấy cái thùng rác, dù chúng có mùi khá hấp dẫn. Nhất là khi chủ nhân đang ở gần đó.
Vì một lí do nào đó, điều này làm chủ nhân tức giận.
Đầu tiên, nếu cậu muốn có thức ăn từ con người, trước hết hãy đến và làm bạn với họ.
Sau đó, họ sẽ cho cậu cái gì đó.
Cậu phải lấy lòng để có thức ăn.
Không nên làm điều ngược lại.
Nhìn kìa. Có một cửa hàng.
Một cửa hàng.
Cậu biết đấy, đó là nơi họ giữ thịt, bánh quy và mọi thứ.
Bây giờ, hãy quan sát tớ nè, Rowf.
Và nhớ...
... lấy lòng trước.
Con chó với cái gì trên đầu kìa!
Nhìn kia kìa!
Bọn áo trắng! Đó là một nơi của bọn áo trắng?
Có lẽ toàn thị trấn đều là bọn áo trắng.
Chắc tớ đã nhầm lẫn. Nó giống như một cửa hàng.
Một trong số họ có một con dao.
Mong là họ tự cắt trúng mình trên những bàn kính ở đó.
Tại sao mọi thứ lại thay đổi quá nhiều?
Rowf!
Tớ chẳng thấy gì!
Rowf, xe tải đang tới.
Xe tải đang tới!
Chắc là nó bị đụng?
Không phải vậy đâu. Chắc nó là của bác sĩ thú y, nhìn vào miếng băng trên đầu nó kìa.
Chắc chắn nó thuộc về ai đó. Chắc nó đã thoát ra.
Một chiếc vòng cổ màu xanh lá cây, Jack. Không có gì trên đó trừ một con số.
No comments yet. Be the first to leave one.