نخستین 200 خط.
Có một truyền thuyết ở quanh đây.
Một kẻ giết người bị chôn nhưng không chết.
Một lời nguyền trên hồ Crystal.
Một lời nguyền chết chóc.
Lời nguyền của Jason Voorhees.
Người ta nói rằng hắn chết khi còn là một chàng trai, nhưng hắn sẽ quay lại.
Hầu như không ai từng thấy hắn ta mà còn sống sót.
Một vài người thậm chí thử ngăn chặn hắn.
Nhưng không ai có thể.
Jason còn sống!
Thậm chí bây giờ hắn còn mạnh hơn!
Jason thuộc về địa ngục.
Tôi sẽ thấy hắn vào trong đó.
Jason, đến đây! Đến và bắt tôi đi!
Cậu muốn tôi, nhớ không?
CHÀO MỪNG ĐẾN NƠI CẮM TRẠI
Mọi người quên rằng hắn ở dưới đó, chờ đợi.
-Chúng ta sẽ bán nơi này và rời đi! -Tina!
-Hãy để con bé ngoài chuyện này! -Tina, vào trong!
-Phải, đến đây. Nhập tiệc nào! -Làm ơn, đừng uống nữa!
Đừng bảo tôi phải làm gì!
Tina?
Tina, vào trong đi, con yêu.
Tina!
Khoan đã, Tina!
Tina, đừng! Con yêu, làm ơn hãy quay lại!
-Bố lại đánh mẹ! -Tina!
Con ghét bố! Hãy đi đi!
Làm ơn, con yêu. Xin lỗi, bố không cố ý.
Hãy đi đi! Con ghét bố! Ước gì bố chết đi!
Ôi, chúa ơi!
Không!
Không, Bố ơi!
John!
Bố ơi!
Tina, con yêu, con ổn không?
Con ổn.
Con không nghĩ đây là một ý kiến hay.
Tina, con yêu, điều này thực sự khó khăn với tất cả chúng ta.
Con sẽ thử nhé?
Dường như nó không khó với bác sỹ Crews.
Ông ấy thực sự muốn giúp con, Tina.
Mẹ ghét phải nhìn con quay trở lại bệnh viện.
Con nghĩ mẹ nói đúng.
Ông ấy đây.
-Crews "Tin xấu". -Tina...
-Xin chào, bác sỹ Crews! -Xin chào.
-Hy vọng chúng tôi không để ông đợi quá lâu.
Không, tôi thích ở trên này. Nó thật đẹp.
-Chuyến đi tốt đẹp chứ? -Một chuyến đi tốt đẹp.
-Chào, Tina. Cháu khỏe không? -Chào.
-Xin chào! -Hàng xóm đến rồi.
Quần áo đẹp. Trông như mẹ cô ấy mua cho cô ấy.
Melissa!
Vậy ra đây là nơi mọi chuyện bắt đầu.
Phải, phải, phải.
Bác sỹ Crews, ông thực sự nghĩ chúng ta đang làm điều đúng đắn phải không?
Chúng tôi đã làm tất cả những gì có thể. Con bé không chút tiến triển.
Tôi biết thật khó khăn cho cả hai để quay lại đây, nhưng hãy tin tôi.
Chúng ta sẽ làm những gì tốt nhất có thể.
Ông sẽ giúp con bé.
Vậy, cô nghĩ gì về Nick?
Ôi, tôi không để ý.
-Đây. Để tôi giúp. -Tôi có thể làm được.
-Không, thật đấy. -Không có gì đâu.
-Tôi xin lỗi. -Cảm ơn.
-Đây. -Cảm ơn. Anh đã giúp đỡ rất nhiều.
Tôi không biết mình làm được gì khi thiếu anh.
Được, khốn nạn.
Chúng ta phải làm điều này bây giờ sao?
Tina, chúng ta đã bị trễ rồi. Hãy ngồi xuống, làm ơn.
-Tại sao tôi lại thấy những thứ đó? -Tôi không biết, Tina.
Tại sao cô nghĩ cô đang thấy những thứ đó?
Điều đó có thực sự cần thiết?
Cái gì, máy quay phim sao?
Tôi muốn theo dõi sự tiến triển của cô.
Bây giờ...
Hãy trở lại làm việc, được chứ?
Tina, hãy nhìn tôi.
Thấy bao diêm này không?
Tôi sẽ để nó trên bàn ở đây.
Tôi muốn cô tập trung. Tôi muốn cô nghĩ về cảm giác của mình
và chỉ tập trung chúng vào bao diêm.
Có lẽ chúng ta có thể di chuyển nó.
-Cô đang không cố gắng, Tina. -Có, tôi có.
Hãy nghĩ rằng nó đang chuyển động và làm nó chuyển động.
Tôi không thể! Tôi nói rồi, tôi không biết nó xảy ra thế nào.
Đôi khi nó xảy ra và đôi khi thì không!
Và cô đang nói dối tôi!
Cô đang nói dối vì nó xảy ra khi cảm xúc của cô đạt cực điểm.
Cố lên, cô đang kìm nén. Hãy tập trung!
Hãy tập trung, Tina!
Phải, phải rồi. Cô đã làm gì?
Cô đã nghĩ gì trong đầu?
Tôi đã nghĩ về ông.
Tôi không biết điều này sẽ giúp tôi như thế nào.
Khả năng dùng tâm trí di chuyển vật của cô hình thành từ cảm giác tội lỗi bị đè nén.
Ông nói tiếng Anh được không?
Ông quan tâm thứ siêu năng lực này hơn...
-... là đến tôi! - Không đúng, Tina!
Tôi ở đây để giúp cô vượt qua cảm giác tội lỗi ...
-...về cái chết của cha mình. -Thật nhảm nhí!
Tôi nói mà.
-Này. -Sao?
Nếu đây là nhà của bác anh, tại sao chúng ta lại ngủ trong xe tải?
Ai nói chúng ta đang ngủ?
Con yêu, con ổn chứ?
-Mẹ, con nhớ bố rất nhiều. -Mẹ biết, mẹ cũng nhớ ông ấy.
Tina!
Làm ơn, con yêu, bố xin lỗi! Bố không cố ý!
-Tina! -Con ghét bố! Ước gì bố chết đi!
John!
Ước gì bố chết đi! Không, bố ơi!
Con xin lỗi bố.
Con rất xin lỗi.
Ước gì con có thể mang bố quay trở lại.
Bố?
Bác sỹ Crews, Tina đây rồi!
-Tina, con yêu, con ổn không? -Tina, chuyện gì đã xảy ra?
Ông ấy đâu?
Bác sỹ Crews, tôi thấy ông ấy, nhưng tôi không thể mô tả ông ấy.
Nhưng cô nói "ông ấy."
Có phải cô đang nói có một người đàn ông đi ra khỏi hồ?
Tôi biết ông đang nghĩ gì, nhưng chuyện đó không dính dáng gì tới cha tôi.
Tina...
Đừng chạy trốn khỏi nó.
Cảm giác tội lỗi của cô về cái chết của cha mình là một sức mạnh.
Nhưng đó không phải là cha tôi!
Tâm trí của cô sinh ra ảo giác bởi vì--
-Đó không phải ảo giác! -Phải, là nó.
Không!
Chết tiệt!
Lần cuối anh tra dầu cho xe là khi nào?
Hôm qua.
-Hãy cắm trại ở đây. -Nhưng chúng ta gần tới đó rồi.
-Jane, rừng ở đâu cũng thế anh mệt rồi. -Michael!
Sao nào? Dù gì chúng ta sẽ quay lại xe vào buổi sáng.
-Nick có thể đón chúng ta đi. -Nick?
Cậu ta đang làm gì ngoài đây?
-Cậu ấy đã ở đây. -Em đang nói về cái gì vậy?
Lẽ ra đây là bất ngờ cho sinh nhật của anh.
Mọi người đang chờ chúng ta xuất hiện. Em kiếm được chỗ tuyệt vời này và mọi thứ.
Không thể nào.
Đừng bận tâm, mọi thứ đã hỏng bét rồi.
Chúc mừng sinh nhật.
-Chào. -Chào.
Tôi giặt cái này cho cô.
-Chào. -Chào.
-Cháu là Nick. -Cô là Amanda Shepard.
-Rất vui khi gặp cháu. -Cháu cũng vậy.
-Cháu có vui vẻ ở đây không? -Có chứ, một nhóm bọn cháu tụ tập
để tổ chức cho anh họ cháu Michael bữa tiệc sinh nhật bất ngờ.
Cháu đến để mời con gái cô.
Con không biết nữa.
Con lúc nào cũng có thể dành buổi tối với mẹ và bác sỹ Crews.
-Đi nào. Tạm biệt. -Tạm biệt.
Tạm biệt, chúc vui vẻ.
Con bé đi đâu? Chàng trai đó là ai?
Thư giãn nào, nó chỉ đi thăm những đứa trẻ kế bên.
Tôi nghĩ chúng ta đã đồng ý, không có sao lãng. Ý tôi...
Tôi ghét phải đưa con bé quay lại bệnh viện.
Con bé cần một cơ hội để trở lại bình thường.
Không phải đó là lý do của tất cả chuyện này sao?
Phải, tất nhiên là vậy.
Chỉ là sinh nhật thôi mà.
Nó sẽ là một sinh nhật tuyệt vời, em hứa.
HỒ CRYSTAL 5 DẶM
-Này, anh sẽ trở lại rất nhanh thôi. -Nhanh lên nhé.
Michael, nhanh lên nào!
Chúa ơi, ngoài này thật lạnh!
Jane?
Một bữa tiệc. Cô biết mà, bánh và kem.
-Ồ, chết tiệt. -Nick, giúp tôi với!
-Bắt được rồi. -Tôi cần một ý kiến khách quan.
-Không, giữ nó ở dưới. -Có ai đang làm bỏng ngô không?
Cô nghĩ gì về Starlycon?
Ba mươi ngàn năm nữa, toàn bộ thiên hà bị chiếm lĩnh
bởi sinh vật nguyên sinh tiến hóa cao. Hay, phải không?
Chỉ một người và người phụ nữ của anh ta còn tồn tại giữa những vì sao.
-Tôi thấy cô đã gặp nhà văn Eddie. -Vâng, kem và bánh sao?
Eddie có hơi khác thường, nhưng tin tôi đi,
những người khác hoàn toàn bình thường.
Anh ta nói, "Cho tôi xem thẻ căn cước." Tôi nói, "Tôi để nó ở nhà."
Anh ta nói, "Cô phải về lấy nó." Và tôi đi.
Hãy đặt gì đó dưới đồ uống kia. Cậu sẽ làm hỏng cái bàn mất!
-Thật thu hút. -Cô thích cậu ta?
Tôi cũng vậy.
Cái gì đây? Hãy nhìn vào thứ này xem?
Buổi tiệc vẫn chưa bắt đầu
và nơi này đã trông giống như giờ đóng cửa tại thị trường chứng khoán.
Russ, chúng tôi sẽ dọn dẹp nó. Tôi hứa.
-Phải, bình tĩnh, người anh em Brooks. -Họ đang ăn đồ ăn của bác tôi.
Tôi tưởng chúng ta tự mang đồ ăn!
Ông ấy sẽ nổi điên mất!
Mọi người, đây là Tina. Cô ấy ở kế bên.
-Chào. -Chào.
-Ôi, chết tiệt! -Mẹ kiếp.
-Cái gì vậy? -Nick, giúp tôi!
Tina...
-Tại sao những người này vụng về quá vậy? -Rắc rối.
No comments yet. Be the first to leave one.