نخستین 111 خط.
Tháng tư vào mùa Xuân.
Mình và cha đã chuyển từ Tokyo đến thành phố này.
Ở đây có đồ gốm sứ, lươn, cũng như văn hóa dân gian.
Một thành phố với những ngày mùa hè nóng nực và một vài đêm nhiệt đới.
Đó là thành phố Tajimi nằm ở Gifu.
Ồ không, đến giờ rồi?
Phải ha.
Himeno!
Con đến ngay!
Con đi đây ạ.
Nhưng lo lắng quá đi!
Tan học thì con trở về nhà liền nhé.
Con cũng muốn giúp tiệm nhiều nhất có thể.
Con có buổi tuyển mộ CLB hôm nay còn gì?
Cửa hàng mới mở ngày đầu không có gì bận đâu.
Đừng vội trở về, con cứ kết bạn nhiều vào.
Có vẻ không có CLB kỹ năng sống. Con vào CLB Về Nhà là được rồi.
Cần mang bảng hiệu ra ngoài không ạ?
A~ nhờ con.
(Tiệm cà phê Tokishirou, Khai trương Hôm nay, Cà phê Tokishirou + Bánh dâu)
Cuối cùng đã mở nhỉ.
Ờ.
Hime-chan!
Nao-chan, chào buổi sáng!
Con đi đây ạ!
Trong túi có gì vậy?
Bí mật.
Dụng cụ bí mật dùng để sử dụng khi giới thiệu bản thân đó.
Nhìn thấu!
Gì thế hả?
Chào buổi sáng.
Chào buổi sáng.
Mình học lớp 2.
Mình học lớp 3.
Lớp 4.
Lớp 3 kìa.
Cậu cũng vậy hả?
Mình học lớp 3.
Mong cậu giúp đỡ!
Lớp 3 hả?
Lớp 4.
Thật đáng tiếc. Gặp lại sau nhé!
Vậy tiếp theo, Kukuri-san.
Dạ!
Mình đến từ trường Trung học Ceramic, tên Kukuri Mika.
Là cậu ấy.
Mình có một em trai và hai chị gái.
Các chị gái của mình tên là Ichika và Nika, còn mình là Mika.
Không phải Sanka như số đếm nhé.
Mặc dù mình đã học mỹ thuật ở trường cấp 2,
nhưng mình quyết định tham gia CLB Nghệ thuật Gốm ở trường cấp 3.
Mình đang tìm kiếm bạn bè để tham gia cùng.
- Rất vui được gặp tất cả các bạn. - Cậu ấy thực sự rất ấn tượng.
Mình là Naruse Naoko đến từ trường cấp 2 Tajimi.
Cuộc sống mình rất bình thường.
Chấm hết.
Mình tên Toyokawa Himeno.
Công ty của bố mình bị phá sản.
Mình xin lỗi...
Không sao.
Nên không có nơi nào để đi. Vì vậy mà tụi mình chuyển từ Tokyo về quê hương của mẹ.
Nhân tiện, bố của em là một nhân viên văn phòng nhưng ông ấy bắt đầu làm chủ cửa hàng rồi nhỉ?
Thêm thông tin rất tuyệt ạ, thưa cô.
Thực ta bố mình mở một quán cà phê ở phố Abe tại Hommachi.
Tên quán là Tiệm Cà phê Tokishiro.
Chúng mình có hơn 400 cốc đầy màu sắc cho bạn lựa chọn.
Đùa sao. Đó là...
Không sai được. Tất cả đều là...
những màu độc nhất.
Cậu ấy có thể có nhiều như vậy... thì tuyệt đối...
là bạn tâm giao của mình.
Mình yêu cậu, đi theo mình nhé!
Rỗi nhỉ, chưa có khách.
Các cơ quan quản lý luôn chọn nhà hàng mà họ thường xuyên lui tới.
Buổi chiều nhất định có một số khách du lịch hà.
Cứ thong thả chờ vậy.
"Đi theo mình nhé" tức là chuyện này ư?
Đúng. Đây là phòng sinh hoạt của CLB Nghệ thuật Gốm.
Thấy tuyệt vời chứ!
Bên trong còn tuyệt nữa.
Không phải cậu mới tới lần đầu hả?
Mình đã đến đây một vài lần kể từ năm ngoái,
bởi vì Toko-senpai ở đây.
Toko-senpai?
Toko-senpai, em tới rồi nè!
Xin lỗi đã thất lễ ạ.
Em đã dẫn theo vài đứa tuyệt lắm.
Cậu ấy có rất nhiều cốc siêu hiếm.
Công ty của bố nhỏ bị phá sản nên hiện tại đang mở một cửa hàng cà phê.
Nó nằm ngay trước đồn cảnh sát ở phố Abe.
Mùi này...
Mặc dù cậu ấy không nói ra, nhưng em cá rằng cậu ấy là một fan cuồng của Tokikawa Himena.
Mika-chan, không phải chị luôn nói với em sao?
Em hãy giữ yên lặng vì có thể làm sao nhãng người khác tạo hình đất sét.
Nhưng tại...
Xin lỗi,
mùi này là gì ạ?
Nó có cảm giác rất hoài niệm.
Em biết mùi đất sét hả?
Không, em không nghĩ là biết nó.
Quả nhiên cậu có hứng thú, cho Toko-senpai xem cốc của cậu đi.
Cốc?
Không hề sai.
Tất cả đều do Tokiwaka Himena làm.
Tại sao em có những thứ này?
Là của mẹ em ạ.
Nhưng họ của cậu là Toyokawa, không phải Tokikawa?
Tokikawa là họ cũ của mẹ mình mà.
Tuyệt vời! Mình muốn gặp bác ấy!
Để mình tìm kiếm.
Cái này!
No comments yet. Be the first to leave one.