نخستین 200 خط.
Ô.
Vận khí thật không tồi đâu nha.
Tránh mưa một tý mà vớ được vụ làm ăn.
Đại ca.
Đừng có nhúc nhích.
Làm sao đấy?
Muốn thử sức đấy à?
Các ngươi mau đi đi.
Hắn thế mà lại bảo chúng ta đi.
Những năm đầu dân quốc,
các thứ tà môn ngoại đạo, yêu quái ác thần
bốn vị pháp vương của Can đảm giáo, tự xưng mình đồng da sắt,
bách độc bất xâm,
kỳ thực là bàng môn tà đạo.
Vạn vật giáo phái tuyên bố Nữ Oa tại thế phổ độ chúng sinh
nhưng chỉ là màn kịch che mắt.
Mà trong cảnh loạn lạc này
cuộc chiến chống dị đoan của các nhân sĩ tri thức
- chưa hề ngơi nghỉ. - Xin hãy phù hộ chúng tôi.
Không cần phải quỳ.
Mọi người đừng có tin những thứ này,
thế gian vốn không có thần thần quỷ quỷ gì hết
chỉ có mình mới có thể tự cứu mình.
Đứng lên.
Ngươi tự lo cho mình trước rồi hãy nói.
Còn có chiêu trò gì cứ lôi hết ra đi.
Chân thần giá đáo.
Giả thần lui tán.
Đi.
Nhanh.
Lừa đảo.
Mau cút đi.
Lại thêm một tên giả thần giả quỷ.
Chúng ta chính là Lục giáp thần môn.
Đây là môn chủ của môn ta.
Vô Lượng lão tổ.
Lão tổ có năng lực hô phong hoán vũ,
hái sao che trăng.
Các ngươi nhanh chóng đến đây bái kiến
các ngươi sẽ được ngày ngày bình an.
Yêu ngôn mê hoặc quần chúng.
Lại thêm một người.
Người này lợi hại quá.
Yêu thuật.
Yêu nghiệt.
Ảo giác.
Người này thật có bản lĩnh.
Thật là thần kỳ.
Đây là giả.
Ảo giác.
Ảo giác.
- Chúng ta có đức hiếu sinh - Bác Ngô!
không so đo với ngươi.
Ngươi đi di.
Còn không mau bái kiến chân thần.
Vô Lượng lão tổ, thần công cái thế.
- Bác Ngô, bác sao rồi? - Thế nào rồi?
Vô Lượng lão tổ, thần công cái thế.
- Qua trấn phải gặp tai ương rồi. - Vô Lượng lão tổ.
Chờ Liệt Quân trở về bọn hắn đừng hòng kẻ nào chạy thoát.
Vô Lượng lão tổ.
Khách quan.
Ừ.
Đây đều là những mẫu son mới nhất năm nay.
Ngài xem ngài đã chọn rất nhiều rồi
cuối cùng là chọn cái nào ạ?
Tôi nghĩ một chút.
Ông chủ,
thần bài của ông đến rồi.
Thần tướng quang lâm, tiểu nhân không tiếp đón từ xa.
Xin đợi một chút, xin đợi một chút.
Nhìn cái gì mà nhìn.
Đi thôi.
Đợi chút.
Đồ
trả lại cho ta.
Đồ gì?
Đây.
Là tôi lấy, tật cũ lại tái phát thôi.
Chỗ tiền này nếu đã ở chỗ bọn ta, thì chính là của bọn ta.
Đưa lại đây.
Ồ, thế à?
Vậy ngươi bây giờ đang trong tay ta, thì chính là của ta rồi.
Ông chủ,
đây là tiền son.
Cái này
thật ngại quá.
À.
Tôi tình nguyện, tôi tình nguyện.
Tôi tình nguyện, tôi tình nguyện.
Tôi, để tôi.
Tôi, tôi tình nguyện.
Ngươi vào đi.
Tôi, tôi tình nguyện.
Tôi đến trước.
Tôi tình nguyện.
Tôi, đến tôi.
Tôi ở đây nè.
Tôi tình nguyện.
- Các cô đều điên hết rồi à? - Tôi tình nguyện.
Tỉnh táo lại cả đi.
Cái tà giáo này rõ ràng là muốn làm nhục các cô.
Vậy mà các cô từng người từng người vẫn chủ động chạy đến cửa dâng cho chúng.
Cần cô quản chắc.
- Du học mấy ngày ở nước ngoài thì có gì tài giỏi? - Đúng vậy.
Làm ra vẻ hiên ngang lẫm liệt gì chứ.
Thời đại này không phải bị người khác làm nhục
thì là làm nhục người khác.
Cô có người cha tốt.
Chúng ta chẳng có thứ gì, thì sợ cái gì chứ.
Đúng vậy.
Các cô phải tin tôi, bọn chúng đều là người xấu.
Bọn chúng đều là kẻ lừa đảo.
Mắc mớ gì đến cô hả?
Có tiền là ghê gớm lắm chắc.
- Tôn đại tiểu thư. - Cô quản được chắc?
Lâu lắm không gặp nha.
Trần Tứ Hải, sao lại là ngươi?
Vẫn biết ngươi là một tên vô lại
không ngờ ngươi lại cùng một duộc với đám tà giáo này.
Mau thả ta ra.
Nếu không ta...
Nếu không thì sao?
Gọi cái người trong lòng cô
Dương Liệt Quân tới trừng trị ta à?
Ta nói cho cô biết
hắn ta có đến thật ta cũng không sợ.
Bởi vì đến lúc đó
chúng ta đã thành vợ chồng rồi.
Đợi một chút.
Làm gì?
Anh trói tôi như thế này
khiến cho mọi người đều mất hứng.
Hay là anh thả tôi ra
dù sao ở đây cũng đều là người của anh
tôi cũng không chạy được, được không?
Được.
Ai da.
Không bắn trúng.
Liệt Quân!
Ngươi là ai?
Ngươi làm gì thế?
Liệt Quân!
Sư phụ, người giúp tôi chăm sóc cô ấy trước.
À, được.
A, cẩn thận Phật tổ.
Nhảy từ đây xuống thôi
cầu thang đã bị chặn rồi.
Ở đây có vẻ hơi cao...
Không kịp nữa rồi, mau lên.
Phật tổ phù hộ, Phật tổ phù hộ.
Tạ ơn Phật tổ, tạ ơn Phật tổ.
Thúc Văn!
Đi mau.
Bên này.
Mau lên.
Người đâu?
Bên này.
Thúc Văn, đệ về khi nào vậy?
Sao về rồi cũng không đến thăm chúng ta.
Lần này còn đi nữa không?
Mặt đệ sao nóng vậy?
Hay là sốt rồi?
Không sốt mà.
Sư phụ.
Thúc Văn!
Con về khi nào vậy?
Sư phụ,
con đã đến võ quán
nhưng lại thấy đóng cửa.
Thế đạo gian nan
từ lâu đã không còn ai học võ công rồi.
Ta đã chuyển đến đây được ít ngày
đều là Cẩn Nhi chăm sóc ta.
Thúc Văn!
Con luôn vận chuyển hàng hóa ở phía Tây
ta hoàn toàn không có tin tức của con.
Con vẫn tốt chứ?
Đồ nhi bất hiếu.
Kỳ thực...
Ta biết, ta biết.
Sư phụ đều biết rồi.
Bây giờ tàu thuỷ, tàu hỏa, ô tô của người ngoại quốc đều tới rồi,
rất nhiều tiêu cục đóng cửa,
chắc hẳn con sống cũng không dễ dàng gì.
Thúc Văn à,
người luyện võ chúng ta,
không chỉ cần tu thân
quan trọng hơn là phải tu tâm.
Tu tâm.
Thúc Văn,
đêm nay đến phòng ta.
À, được.
Đẹp không?
Đẹp.
Đệ yên tâm,
tình hình của đệ bác Ngô đều đã nói cho chúng ta biết.
Ta cảm thấy đối với đệ mà nói cũng không phải chuyện gì xấu.
Huống hồ sư huynh của đệ hiện tại cũng cần đệ giúp đỡ,
đúng không?
No comments yet. Be the first to leave one.