نخستین 129 خط.
Ngài Seinoshin.
Mẹ ngài nói mang thêm cho ngài.
Để tôi rót cho ngài chút trà.
Đừng nói dối ta, Yaichi.
Mẹ ta sẽ không bao giờ làm vậy với ta.
Nhà Saegusa nhận nuôi ta không phải vì họ muốn ta.
Thứ con đần độn!
Ra ngoài mưa mà đứng cho nguội đầu đi.
Heiza.
Ngài Seinoshin đang ngày một thông minh hơn.
Cậu ấy sẽ là người thừa kế tốt.
Tương lai của nhà Saegusa đã được cứu rồi nhỉ?
Hy vọng mẹ cậu ấy cũng sẽ nhận ra.
À, phải rồi.
Hôm nay thằng bé nhìn có vẻ buồn.
Mẹ cậu ấy bảo rằng vết sẹo bỏng của cậu ấy trông thật kinh khủng.
Mẹ thằng bé?
Đúng vậy, thẳng vào mặt cậu ấy luôn.
Như vậy làm cậu ấy khá buồn.
Cậu ấy nghĩ rằng mình không được chào đón vì vết sẹo đó.
Đúng là mụ già lắm điều mà.
Heiza...
Bố thằng bé thì sao?
"Vứt phắt nó đi".
Ngài Seinoshin.
Mẹ ngài đang ốm nên tinh thần không ổn định.
Vết sẹo của cậu không liên quan gì hết.
Bà ta chỉ thích những thứ xinh đẹp thôi.
Ngài Seinoshin.
Xin hãy đi cùng tôi.
Hãy nhìn chúng đi.
Chúng trông thật đẹp và bắt mắt.
Xin cậu hãy tự tin lên.
Tự tin?
Vết sẹo của cậu nhìn giống lá phong, phải không?
Seinoshin.
Vẫn buồn à?
Đi đấu với ta không?
Dạ.
Yaichi.
Vâng?
Giúp chúng tôi chuẩn bị yến tiệc với.
Phu nhân mang thai rồi.
Vì họ đã thuê ronin,
chúng ta cũng nên làm vậy.
Hơn nữa, ta không được liều lĩnh.
Chúng ta sẽ thuê người bảo vệ.
Để làm bình phong.
Xin ngài hãy từ từ đã.
"Không phải tới nữa" là sao thưa ngài?
Như ta đã nói, từ ngày mai ngươi không phải làm bảo vệ cho ta nữa.
Từ hôm tôi được gọi tới đây mới được có hai ngày thôi mà.
Ý ngài là ngài không cần người bảo vệ nữa sao?
Không, họ đã giới thiệu cho ta người mới.
N-Ngài có thể nói cho tôi lý do thực sự được không?
Ta không an tâm với ngươi.
Tôi làm gì với chỗ đậu phụ cho vị ronin kia bây giờ?
Có vẻ như anh ta lại bị từ chối rồi.
Mình có nên mang gì cho anh ta không?
Chẳng phải anh ta sẽ cư xử lạ khi có ai tới gần sao?
Dù sao gì, cậu ấm của vị thương gia trưởng, dạo không tới đây nữa nhỉ?
Thật sao?
Ta không có đồ ăn cho mi đâu.
Ta cần công việc mới.
Tôi không có việc nào dành cho bảo vệ đâu.
Không có cái nào sao?
Tôi có nhiều việc lao động chân tay lắm.
Tôi là một kiếm sĩ.
Tôi đã bảo rằng không chấp nhận mấy việc đó rồi mà.
Ngài Akitsu,
nếu ngài cứ từ chối mãi thì chẳng có gì bỏ bụng đâu.
Mình không đáng tin sao?
Đẹp quá.
Sao mình thấy yakuza lại trốn đi như một đứa hèn thế này...
Chỗ dango đó nhìn ngon quá.
Nếu đang đói thì ăn gì cũng thấy ngon.
Trả tiền cho tôi thế này có sao không?
Cứ tự nhiên đi.
Này.
Sao anh lại trở thành ronin?
Thái ấp của anh bị bãi bỏ hay sao?
Không, ông chủ của tôi cho tôi đi.
Mặt buồn như vậy không hợp với Edo đâu.
Anh không nên nghĩ về chuyện đó mãi.
Tên tôi là Yaichi. Còn anh thì sao?
Akitsu Masanosuke.
Lý do tôi nói chuyện với anh là vì tôi có chuyện cần nhờ.
Chuyện cần nhờ?
Tôi đang tìm người bảo vệ.
Bảo vệ thế nào?
Tôi muốn anh bảo vệ tôi.
Tôi đang gặp chút rắc rối ấy.
Nên tôi nghĩ tôi cần một người bảo vệ.
Nhìn đường đi chứ!
X-Xin lỗi.
Xin lỗi cái gì cơ? Tưởng mình ghê gớm à?
Không phải.
Tên này đúng là hèn mà.
Hóa ra chỉ được cái mã à.
Cái kiếm đó dùng để trưng thôi à?
Đúng là anh ấy va vào ông.
Anh luôn nhìn lên vì đó là mục tiêu của anh ấy.
Vậy nên anh ấy không nhìn được những ronin hèn mọn được.
Mi nói gì cơ?
Ra giải quyết cho êm đẹp nhé?
Tôi không có thù oán gì với mấy người.
Nhưng bọn này thì có!
Sao mấy người phải to tiếng vậy nhỉ?
"Hèn mọn?" Đó là một lời sỉ nhục đối với kiếm sĩ!
Nếu không ngại thì tôi có thể uống với hai người một ly,
chứ tôi không hứng thú với mấy cuộc ẩu đả vớ vẩn đâu.
Cứ bình tĩnh đi.
Anh Yaichi!
Tôi...
Anh có thể nói cho tôi về rắc rối của anh được không, nếu anh không phiền?
Anh sợ rồi sao?
Không phải thế...
Là rắc rối liên quan đến phụ nữ chăng?
Không phải.
Nhưng tôi sẽ không ép anh phải giúp tôi.
Anh tính làm gì đây?
Tôi đã đồng ý nhận công việc này.
Tôi sẽ không rút lời đâu.
Ume.
Lại tới sau.
Ờ.
Anh đã trả tiền cho tôi cả ngày rồi.
Đừng lo.
Vậy thì anh đồng hành với tôi thêm một lúc đi.
No comments yet. Be the first to leave one.