نخستین 200 خط.
Time QC & Fix: oantuti
Tôi không được dạy dỗ như bình thường.
Ý tôi là, ban đầu thì có nhưng rồi thế giới chấm dứt.
Chả ai bị chấn động. Bọn tôi nghĩ sẽ tận thế. Ngày ấy cuối cùng đã đến.
Nhưng tận thế xảy ra như thế nào, đó mới là phần thú vị.
Agatha 616. Một tiểu hành tinh hướng thẳng về Trái Đất.
Tôi biết. Rõ ràng quá mà.
Nhân loại tụ tập lại và làm việc ta giỏi làm nhất:
bắn tên lửa và làm nó nổ tung! Quá đỉnh luôn!
TA ĐƯỢC CỨU RỒI
Nhưng không. Thứ làm nên tên lửa , rất nhiều hợp chất hóa học,
rơi xuống như mưa và mọi thứ thay đổi.
"Mọi thứ" nghĩa là các sinh vật máu lạnh.
"Thay đổi" nghĩa là bọn nó đột biến và bắt đầu ăn thịt người.
Kiến, thằn lằn, gián, cá sấu… Con nào cũng có. Có rất nhiều con.
TÀN ÁC, KHÔNG KIỂM SOÁT ĐƯỢC
SÂU BƯỚM KHỔNG LỒ GIẾT TỔNG THỐNG
Có một tên nhóc trong lúc đang ngủ bị ăn bởi con cá vàng nó thắng ở lễ hội.
Todd rất thích con cá vàng đó.
Và con mèo đó.
Trong lịch sử, nếu muốn giết một con gián ta chỉ cần chiếc giày.
Đột nhiên mình cần một khẩu súng. Đôi khi là chiếc xe tăng.
Đôi khi cái đó cũng chả hiệu quả.
Đặc biệt là nếu anh không ở trong xe, Bob.
Mấy con bự và quân đội cuối cùng đã hạ gục lẫn nhau.
Chúng tôi mất 95% dân số trong khoảng một năm.
Đó là vô số người tên Bob.
Và vô số người tên Todd.
Những người sống sót, chúng tôi trốn bất cứ nơi nào có thể,
hầm trú ẩn, hang động, phòng an toàn, khắp mọi nơi trên thế giới.
Trong bảy năm qua, tôi sống trong hầm trú ẩn dưới lòng đất.
Nghe có vẻ tệ, mà không tệ như vậy đâu.
Đó là một nhóm người tuyệt vời yêu thương lẫn nhau.
Nó hơi giống như tôi hình dung khi học đại học.
Anh có chắc là nó ngủ rồi chưa?
Ai?
- Joel. Còn ai nữa? - Ừ. Nó ngủ rồi.
- Khoan đã. - Nó không còn thức.
- Chắc chứ? - Chỉ mình em thôi.
Em… Em không…
Joel.
Thấy chưa? Nó đâu còn thức.
Chỉ là em thôi.
Aimee yêu dấu, anh còn thức.
Anh đã trở nên thành thạo với việc không cử động hay thở.
Bị kẹt trong hầm trú ẩn với đám người đã tìm được bạn đời đâu phải là hoàn cảnh lý tưởng.
Karen và Ray cặp kè với nhau vài tháng rồi
nên họ vẫn trong giai đoạn trăng mật.
Giai đoạn siêu xác thịt.
Tốt cho họ. Cả hai người rất hấp dẫn và có vẻ cơ thể họ rất dẻo dai.
Này, cuộc đời ngắn ngủi. Đặc biệt là ở dưới đây.
- Chào Joel. - Chào Ava.
- Joel. Dạo này sao rồi? - Tốt lắm Tim. Anh thì sao?
Ừ, tốt.
Tuyệt.
- Em không ngủ được. - Ừ, bọn chị hiểu mà.
Ừ. Có lẽ không phải vì những lý do tương tự.
Cửa của anh chị đang mở. Có… Anh chị có biết không?
- Có. - Bọn anh biết.
Được rồi.
Sau khi bố mẹ Tim bị mối mọt ăn,
- anh ấy và Ava luôn bên nhau. - Ngủ ngon.
- Ở mọi mặt. - Ngủ ngon.
Đó là tiểu hành tinh mà họ đặt tên là 616 Agatha.
Và đây là tất cả quả bom hóa học họ bắn lên để…
Ở dưới đây ai cũng có cặp đôi.
Mùa đông năm ngoái bé đầu tiên ra đời. Cảnh đó rất xúc động.
Chào mừng nhóc đến với tận thế. Đồ ăn dở tệ. Ít ra nhóc chả biết nhóc đã bỏ lỡ thứ gì.
Kala và Connor cặp kè với nhau sau khi Carol chết.
Carol là con bò đã ăn một hộp bột giặt.
Và giờ bọn tôi chỉ có một con bò.
Tên nó là Gertie. Gertie rất tuyệt.
Bọn anh còn thức ăn khác.
Bọn anh có đội tìm kiếm, họ mang về đồ họ tìm được trên mặt đất.
Ban đầu thì dễ hơn, trước khi bọn anh hết đạn.
Đối mặt với một con quái vật với vũ khí tự làm kém cỏi đâu phải là chuyện dễ.
Đó là họ kể anh nghe. Anh không tham gia đội tìm kiếm.
Họ cần anh vào nhà bếp. Họ coi anh như là đầu bếp của hầm trú ẩn.
Họ thích súp của anh.
Là người độc thân duy nhất ở đây cũng có lợi.
Anh được chơi với Mav1s.
Tất nhiên, nó không còn thích nói nhiều nữa.
Nguồn điện đã bị hư, như các Mav1s khác. Anh chưa thấy con nào còn hoạt động.
Ước gì em có ở đây, Aimee.
Anh muốn em gặp mọi người.
Ôi, tuyệt.
Chúng ta có thể cùng nhau tập bắn bia. Đó là sở trường của anh.
À…
Xin lỗi, Mav1s.
Nhanh lên. Ta phải đi nhanh.
Này mọi người ơi!
Mọi người ơi! Em có vũ khí đây.
- Ở yên đó. - Gì?
- Lấy thứ mình cần và đi thôi. - Có chuyện gì vậy?
Ta bị xâm nhập.
- Xâm nhập? - Joel.
- Ý anh là sao? Như trong hầm ấy hả? - "Xâm nhập" nghĩa là vậy đó.
Xâm nhập.
Anna Lucia và tôi sẽ giao chiến. Anderson và Tim, phòng thủ.
Phòng thủ, được rồi. Các anh cần em ở đâu? Phía sau…
- Ta đã bàn rồi. - Bàn cái gì? Em có thể giúp.
- Để em giúp. - Anh phải nói ra à?
- Nói gì? - Em không làm được, Joel.
- Em sợ hãi. - Ừ, phải đó.
- Mấy anh không bao giờ sợ hãi à? - Có chứ.
Ai cũng sợ hết, nhưng em rất sợ hãi.
- Bọn anh đâu muốn làm em buồn. - Bọn anh thương em.
Có em chả an toàn.
- Gánh nặng. - Ngay cả lúc đi tìm đồ.
Sao nghe như các anh tập nói trước vậy.
Connor.
Được rồi, còn cách ta 30 mét. Đi thôi.
- Cẩn thận, Connor-Bear. - Ừ.
Bắn chết nó đi.
Đi với họ đi.
Bọn nó đang tiến đến gần.
KÍCH HOẠT THIẾT BỊ THEO DÕI
- Khỉ thật. - Ôi trời ơi.
- Anh ấy giết một con. - Còn mấy người khác thì sao?
Họ đang quay lại.
- Joel! - Họ cần giúp đỡ. Em sẽ đi.
Joel! Đợi đã!
Connor?
Connor.
Là em bắn hay là chị bắn?
Em nghĩ sao?
Chị bắn.
Anh mắc chứng đông cứng khá nặng.
Nhưng anh đang cố vượt qua.
BẢY NĂM TRƯỚC .
BẢY NĂM TRƯỚC FAIRFIELD, BANG CALIFORNIA
- Sao rồi? - Trông rất đẹp.
- Có giống em không? - Có.
Anh có chắc là tư thế này trông tự nhiên không?
- Có. - Vậy sao?
Tư thế rất đẹp.
Em làm gì vậy? Đừng cử động.
- Để em xem nhé? - Đừng cử động. Aimee.
Em rất muốn xem.
- Em có thể xem không? - Được.
- Được rồi. - Sẵn sàng chưa?
Em nghĩ sao?
Tại sao em lại có râu?
- Không, anh tô màu cho đậm đấy. - Đầu em to quá.
- Em có đầu to mà. - Và tay em nhỏ xíu xiu.
Em có đôi tay nhỏ xíu.
- Em thích lắm. Thích quá trời luôn. - Em dễ thương quá, vì nó quá xấu xí.
- Em cũng có quà cho anh. - Gì?
Em không biết mấy cái này có đúng không nữa.
Không đời nào. Đây là bút chì màu mà anh muốn mua.
- Thật sao? - Thật.
- Này. - Chuyện gì đang xảy ra vậy?
- Anh ổn chứ? - Ừ, anh đang nhảy bằng hai vai.
- Hay quá. - Hay quá.
Đây là mùa hè tuyệt nhất đời em.
Cũng là của anh nữa.
- Em đang làm gì vậy? - Anh biết mấy giờ rồi không?
Anh nghĩ là khoảng sáu giờ rưỡi.
Aimee, em làm Cá Sấu Carl sợ hãi kìa.
- Rồi, quay mặt đi, Cá Sấu Carl. - Quay mặt đi. Này, anh hiểu rồi.
Anh hiểu rồi.
Ta cần phải đi.
Em sợ quá.
CHÀO MỪNG ĐẾN FAIRFIELD, CALIFORNIA
Aimee yêu dấu, tuần này đặc biệt tồi tệ.
Connor bị con quái vật giống con kiến to lớn giết.
Anh thấy đỡ hơn khi vẽ ra.
Anh cố nắm bắt bản chất của bọn nó, viết ra cách giết bọn nó.
Đôi khi đó là cách duy nhất để anh vượt qua.
Đây là 7045. Trả lời đi 3022. Tôi nhắc lại, trả lời đi 3022. Hết.
Đây là 3022. Bây giờ lại có chuyện gì vậy, Ray?
Chào bác Janice. Không, thật ra là Joel.
- Ồ, Joel. - Dạ.
Được rồi. Đợi chút nhé.
- Aimee, Ray gọi kìa! - Là Joel ạ. Cảm ơn bác Janice.
- Joel! Chào anh! - Chào Aimee! Chào em!
- Em khỏe không? - Chào. Ừ, em ổn mà.
- Thật tốt khi nghe được giọng em. - Em xin lỗi.
Em nghe nói trên tần số mở một người bên anh bị giết.
Ừ. Hầm trú ẩn bị xâm nhập.
Trời, nó thật sự vào được bên trong à?
Ừ. Lần đầu tiên xảy ra chuyện này. Lúc đó thật đáng sợ.
Anh cũng chiến đấu với nó à?
Ừ, một chút. Anh phải chiến đấu với nó một chút.
- Giờ cơ thể anh săn chắc lắm kể từ lần… - Ôi chao! Săn chắc lắm hả?
Anh đùa thôi. Cơ thể anh không săn chắc. Anh đùa không hay lắm.
Em mừng là anh không sao.
Cảm ơn em. Phải.
Anh có thể tìm được nhóm của em làm em thật bất ngờ.
Anh biết. Khá điên rồ nhỉ.
Vì anh tìm được ngay từ đầu. Cũng tình cờ thôi.
- Điên quá đi. - Ừ. Không…
3022 - BÃI BIỂN JENNER
…anh gọi khoảng 90 chỗ.
- Này, biết anh thỉnh thoảng ước gì không? - Gì?
Rằng anh có thể búng tay và quay lại chiếc xe đó với em.
- Trời ạ, vậy thì tốt quá. - Ừ. Rất tiếc là …
anh biết đấy, không thể làm được rồi.
Cảm giác như dạo này mọi thứ đều bất khả thi.
Chăm sóc toàn bộ nhóm này thật mệt mỏi.
No comments yet. Be the first to leave one.