نخستین 200 خط.
Bố ơi, đánh hắn đi!
Con bị sao thế?
Sao mà vứt đồ lung tung thế này?
- Ba Ký, dậy đi! - Mấy giờ rồi bố?
Giờ là 7:40 sáng rồi.
- Mau thay đồ đi! - Không! Lại trễ nữa!
Ngày nào con chẳng đi trễ!
Ăn gì mà đi nặng hôi thế?
Có thua gì bố đâu!
- Nhanh chân lên. - Được rồi!
Con làm gì thế?
- Con tìm cặp của con! - Bố đang giữ đây.
- Sao không nói con biết? - Chai không có nước cầm theo làm gì?
Con muốn uống trà.
Sao lúc nào con cũng phải ầm ĩ lên thế?
Trời ạ! Sao dừng lại kiểu đấy?
- Cái gì mà nóng vậy? - Đó là xôi gà hấp của con à? Đổ hết rồi!
Đây.
Đừng bấm còi nữa! Đi đây mà!
Nói với giáo viên bố bị xẹp bánh xe nhé.
Hôm qua nói vậy rồi!
Hôm qua con ăn thì hôm nay con vẫn phải ăn mà.
Khoan đã!
- Ba Ký, em mới trễ hai phút thôi. - Mũ bảo hiểm!
Nhanh lên!
NGÀY HỘI THỂ THAO KÍNH MONG QUÝ PHỤ HUYNH THAM GIA
TRƯỜNG TIỂU HỌC
Chương trình được tài trợ bởi lữ hành Quan Kiện.
Lữ hành Quan Kiện đánh bay mọi khó khăn…
Technophone, gọn nhẹ có thể mang theo mọi nơi.
- Nhận lương chưa? - Vẫn như cũ.
- Anh Long còn ở đây chứ? - Trên lầu đấy.
Cảm ơn.
VĂN PHÒNG FA
Cảm ơn.
Anh Long à, lại thiếu vài trăm đô rồi.
Anh bảo "thiếu" là sao?
Anh nghỉ hết hai ngày đấy.
Ngày nào cũng đi làm trễ.
- Tôi dắt con trai đi khám bác sỹ. - Thì sao? Vẫn phải đi làm chứ.
- Lúc rảnh tôi sửa xe cho anh còn gì. - Anh tự nguyện mà. Tôi có nhờ đâu.
Nếu anh muốn thêm…
Thôi khỏi nói thêm.
Phải thế nào anh mới thông suốt? Nếu cần tiền thì đừng tự mãn nữa.
Ba Ký! Cháu phải trả tiền đi nhờ xe đấy!
- Chú chết đi! - Cháu nói gì?
Cảm ơn, chú Hổ! Này, bố ơi!
- Hôm nay không bị phạt ở lại trường à? - Bố ơi!
- Ba Ký đến rồi! Tắm đi! - Chú da đen này!
Quay lại đây!
Này! Đủ rồi!
Con đừng quậy phá nữa, Ba Ký. Gọi đồ ăn trưa đi.
Bố muốn ăn gì?
Gì cũng được!
Cho hai phần "gì cũng được" ạ.
Chú da đen tính trốn à?
- Quay lại! - Đừng làm phiền chú nữa!
- Chú tuột quần cháu bây giờ! - Đừng giỡn nữa Ba Ký! Kêu đồ ăn trưa đi!
Lang, có điện thoại!
- Tôi đang đợi anh đấy. Đến đây! - Anh Hoa, anh còn nợ tiền tôi.
- Tôi biết. Sau này trả. - Tôi cần tiền! Đừng bài bạc! Xui là mất!
- Ai thế? - Ba Ký đâu?
Nó đang ăn đòn kìa!
Bỏ cháu xuống đi. Coi như ta huề nhau.
- Lớn mà bắt nạt trẻ em, coi chừng đấy! - Có người muốn mời nó quay quảng cáo.
- Quay quảng cáo? - Người ta cần nó đạp xe đạp BMX.
Quảng cáo gì vậy?
Nó cần đi thử vai cho quảng cáo thời trang trẻ em.
Giờ ta nói chuyện được chứ?
Này. Giờ nói chuyện không được đâu. Mai tôi được nghỉ làm, để mai rồi nói nhé.
Hẹn mai gặp!
Tạm biệt nhé!
Cháu sẽ tính sổ với chú, chú da đen!
Bố à, uống một lon bia lạnh này.
Cảm ơn.
Hộp cơm trưa của bố đây.
Suất cơm hảo hạng với hai quả trứng.
Sao thế?
Bố không vui à?
Chú Long làm khó bố à?
Ba Ký, con phải chăm học vào.
Học hành cho đàng hoàng.
Để lớn lên như chú Long à?
Để con không như bố. Bố đã phí thời gian để làm chuyện gì đâu.
Con sẽ lại vào công trường làm việc nếu giống bố.
Bố muốn cho con học trường tốt
và mua cho con ngôi nhà tốt hơn nhưng bố không làm được.
Nhưng bố cũng có một thời oanh liệt mà.
Bố chưa kể con nghe mặt tối của nó thôi.
Bố đừng lo!
Con sẽ kiếm thật nhiều tiền. Sau này bố không cần làm việc ở đây nữa.
- Con sẽ làm gì với số tiền kiếm được? - Con không cho bố biết đâu.
Con nói con muốn đến Disneyland mà.
Có tiền thì muốn đi lúc nào chẳng được!
Đợi con kiếm đủ tiền, con sẽ mua một ngôi nhà thật to cho bố ở
và dắt bố đi du lịch vòng quanh thế giới.
Con đang mơ giữa ban ngày à?
Con chỉ muốn làm bố vui lên thôi!
Con vui thì con cứ nói ra.
Hai bố con mình sẽ cùng vui.
Này, con mà phun ra là bố cho ăn đòn đấy nhé.
Thằng nhóc này!
- Phải chạy thôi! - Bố thách con đứng lại!
- Còn lâu! - Ném vào mông này!
Trúng ngay cái mông này!
- Coi nào! Bố thử lại đi! - Quay lại đây!
Trúng đích!
- Có ngốc mới đứng lại! - Trúng đích!
Bố lái xe êm một tí không được à?
Lần đầu theo bố đi làm à? Không vậy sao đổ hết đất trong xe?
LỮ HÀNH QUAN KIỆN
Cường, tỉnh ngủ đi!
Anh lúc nào cũng vậy!
Ôi, thôi xong rồi.
- Nhìn đi kìa. - Phải đó.
Mấy tay đua xe mới đúng là vô tích sự.
Nói cái gì mà nói!
Này. Anh nên quay lại đường đua đi.
Nhớ giải Macau Grand Prix mười năm trước chứ?
Từ đó tới nay chẳng thắng nổi một giải. Lần nào họ cũng về chót!
Nhìn tay tôi xem giờ tôi cúi người có chạm đất được không?
Xem đi. Cả cái chân tôi giờ chỉ toàn ốc vít không thôi.
Tôi không thi đấu gì được nữa.
Tại anh không muốn thử thôi.
Thôi quên đi.
Này, tôi về đây.
Ba Ký! Mai tan trường đợi chú nhé.
Đừng đi đâu. Chú sẽ đến đón cháu.
Thuồng Luồng, chú có bạn gái mới à?
Lo chuyện của mình đi.
- Suy nghĩ đi nhé! - Để xem!
Tạm biệt nhé.
- Chào chú! - Nhớ nhé, đừng để bị phạt rồi về trễ!
Đến giờ ăn rồi! Em đói!
Ăn cái gì mà ăn! Em chỉ biết ăn à?
Có nhớ ta mới ăn trưa xong không?
Chỉ biết mỗi ăn thôi à?
Toàn một lũ giống nhau. Tôi có phải là vé mua đồ ăn đâu.
Này, bị cái gì vậy? Đây không phải công viên giải trí nhé!
Thật tốn thời gian!
Ba Ký, chiếc xe đạp này có giá 1.000 đô đấy.
Con nhớ thử vai thật tốt vào nhé.
Bố thấy con có bao giờ để bố thất vọng chưa?
Hoặc là làm tốt, hoặc là làm không tốt.
- Không thì con… - Phải làm cho hoành tráng à?
Con lúc nào cũng vênh váo!
Này. Bố con mình đua xe nhé?
Được thôi!
Này! Bố chơi ăn gian!
Chú ý vào!
Chặn thằng nhóc đó lại!
Đừng để nó vượt mặt!
- Nhóc con, đừng có tự mãn! - Cái gì thế?
Được rồi. Tốt lắm!
- Cậu bé đó khá được đấy! - Cậu bé đó…
Đây. Cậu bé ấy tên là Dương Nguyệt Ba.
Cũng ra dáng một tay đua cừ khôi đấy!
Cậu bé đi cùng người đàn ông đầu đinh.
Chặn nó lại!
Thuồng Luồng!
Này! Đúng là cô thật sao?
Tôi thấy cô nhưng lại không chắc. Vậy nên mới không lại chào hỏi.
Trông tôi già vậy sao?
Làm gì có! Tám, chín năm rồi tôi không còn chắc chắn gì hết.
- Mười năm rồi. - Ừ, cũng mười năm rồi!
Cô quay về đây khi nào vậy?
Không có. Tôi không quay về. Tôi đến đây để quay quảng cáo thôi.
Quay xong tôi sẽ quay về Mỹ.
- Mấy năm nay cô sống bên Mỹ à? - Đúng vậy.
Giờ phải xưng hô với cô thế nào đây?
Là Phan tiểu thư hay thành phu nhân của ai rồi?
Gọi Phan tiểu thư là được rồi.
Cô có gặp lại bạn bè cũ gì chưa?
Còn ai là bạn cũ đâu.
- Đó là con trai của anh à? - Không! Tôi làm gì có phước đến vậy!
Nó là con của bạn tôi.
- Này! - Chú Thuồng Luồng lại tán gái à?
Cái thằng này.
- Nó còn con nít mà. - Đáng yêu lắm.
Này, lại đây ngồi đi.
- Cô đang làm mà. - Đừng lo.
- Lại đây. - Ừ.
- Peter, danh thiếp của tôi đâu? - Ba Ký! Lại đây!
Đến đây ạ!
Đây là danh thiếp của tôi.
Chào cô đi.
Chào cô!
Dương Nguyệt Ba phải không?
Đua xe giỏi lắm.
- Tại mấy đứa ngoài kia dở thôi. - Khiêm tốn nào, nhóc.
- Muốn đóng quảng cáo không? - Chứ cháu đến đây để làm gì?
- Được rồi. Này, Peter. - Cảm ơn cô đi!
- Đặt lịch hẹn cho tôi. - Được.
Đỡ hơn chưa?
Cũng chẳng đỡ hơn gì mấy.
Cái chân ít nhiều gì vẫn vậy.
Cái vết thương này bằng tuổi Ba Ký đấy.
Xem kìa!
Dùng giẻ lau đi!
Tự cao tự đại là giỏi!
No comments yet. Be the first to leave one.