نخستین 200 خط.
Kyle XY tiếp tục...
Tham gia vào Latnok đi.
Hãy gia nhập với chúng tôi.
- Vậy anh nói xem tương lai gì. - Dẫn dắt họ.
Làm nguồn cảm hứng cho họ. Định hình tương lai. Có cậu, những gì chúng ta làm được sẽ là vô biên
Jessi, mẹ con ta phải đi khỏi đây, bắt đầu một cuộc sống mới!
Mẹ tôi đi rồi.
- Bỏ tôi đi rồi. - Tôi rất tiếc.
Tôi có nên bỏ qua sự thật là Jessi đã gài tôi để tôi phải đến đây không nhỉ?
Lúc đầu chúng tôi cũng muốn cô ta tới đây,
Nhưng cho đến giờ cô ta vẫn chưa chứng tỏ được giá trị của mình
Tổ chức Latnok, nơi mà Kyle đang tham gia
Anh cũng là người của họ.
Sao cơ?
- Không phải bệnh của cậu lại tái phát đấy chứ? - Không phải bệnh ung thư.
- Còn tệ hơn kìa. - Điều gì có thể tệ hơn đây?
Cleveland. Mình sẽ chuyển tới đó cuối tháng này.
Nhưng mình không thể ở bên cậu
khi mình biết đang mất cậu vì người khác.
- Làm sao cậu mất mình được. - Mình đã mất rồi đấy thôi
Tôi sẽ nói với Amanda mọi chuyện.
Nếu vậy cô ta cũng chỉ là 1 người nữa bị dính líu mà thôi.
Oh, Doogie Howser có bạn gái cơ đấy?
- Hết rồi. - Amanda là 1 cô gái tử tế, Nate.
Có nghĩa là cậu đừng hòng trèo cao.
- Nhân tiện, tôi là Nate. - Amanda.
- Amanda có ghé qua. - Thật à?
- Khi nào? - Hôm trước.
Sao cậu giấu tôi chuyện Amanda?
Vì tôi không muốn cậu ở bên cô ta.
Tôi muốn cậu ở bên tôi.
- Jessi bảo cô ấy mê cậu à? - Tớ cũng ngạc nhiên đấy.
Ngạc nhiên cái quái gì?
Nghĩ mà xem. Cô ta đã để mắt cậu ngay từ lúc
cô ta biết mình là ai rồi.
Nói gì cũng vậy thôi?
Cậu ấy nói không hề nghĩ về tôi như thế.
Này, có phải ta đang nói về cùng 1 chàng Cassidy đang chết mê cậu đấy chứ?
- Cassidy, ừ. - Thế thì lạ thật.
Tôi thề là đã thấy anh ta nhìn cậu bằng cặp mắt "ôi mỹ nhân hỡi".
Cậu ấy nói chỉ muốn làm bạn.
Cậu nói chỉ muốn làm bạn thật à?
Ừ, sao?
Đó là câu chả đứa con gái nào muốn nghe.
Tớ rành quá mà. Tớ cũng từng như thế một hai lần gì đó
- Nhưng sự thực là thế mà. - Luôn có 1 cách nói tế nhị hơn,
- "Tôi hoàn toàn không nghĩ đến điều này" chẳng hạn. - Sao tớ không biết nhỉ.
May cho cậu là Jessi cũng không biết đấy.
Thế cô ấy nói thế nào?
Cậu chạy à?
- Từ lúc đó tôi chưa nói chuyện với cậu ấy. - Nhưng vẫn thích anh ta chứ?
Cũng chưa đến nỗi nào. Còn vớt vát được
Thật à?
Bước 1,
giữ nguyên hiện trường.
giữ nguyên.
Có thể Cassidy sẽ hơi hoảng 1 tý
nên cậu phải trấn an anh ta trước đã.
Làm thế nào?
Lấy lại những gì đã mất.
Lấy thế nào?
Thì cứ nói là
lúc đó cậu say, hoặc bị sốt, hoặc
bị nhiễm virus Ebola hay gì đấy.
Nghe không ổn tý nào.
Cứ nói với anh ta lúc đó cậu hơi tưng tưng,
nhưng giờ thì hết rồi
cậu đã 100% tỉnh ngủ.
Thế là xong.
- Và cậu nghĩ sẽ thành công? - Tin tôi đi.
Tôi mài rách cả đũng quần trên ghế nhà trường rồi.
Cậu biết không, có cảm tình với 1 lúc 2 người cũng không sao mà.
Nhưng có lẽ tớ không có cảm giác với Jessi.
Có lẽ không hay là không?
Có lẽ trước đây tới chưa bao giờ nghĩ đến.
Phải rồi. Ai mà nghĩ được trước đây
cậu và Jessi có thể hợp nhau chứ?
Ý tớ là, thiếu gì người có thể thần giao cách cảm,
nhảy tự do từ mái nhà, rồi còn di chuyển được nước bằng tâm trí.
Tớ yêu Amanda.
Giờ vẫn yêu.
- Thì quay lại với nàng đi. - Không được, chưa thể được.
- Tại sao không? - Tớ không thể dành lại Amanda
chừng nào chưa chắc chắn là Latnok đáng tin.
Vậy thì cậu có cái để lo rồi.
- Khỏe không? - Bình thường.
Anh bạn ơi. Nói thẳng 1 câu nhé, cậu bây giờ 2 tay 2 con cá rồi
S03E07 TƯƠNG THÍCH
- Tôi rút lại. - Rút cái gì lại?
Những gì đã nói.
Tôi...
lúc ấy tôi hơi tưng tưng,
nhưng giờ hết rồi, tôi đã 100% tỉnh ngủ.
Xong rồi.
- Hoặc có thể tại Ebola. - Ebola?
Không, không gì.
- Jessi, Tôi... - Không.
Không cần nói gì nhiều.
Cậu là bạn tôi. Còn lại...
Chỉ tại tôi bối rối.
Tôi chỉ muốn thân thiết hơn với cậu, nên tôi hơi bối rối
Nên nếu cậu hoảng, thì tự trấn an 1 chút cũng không sao.
Tôi...
Không...
hoảng.
Tốt.
Tôi cũng vậy.
Khoan đã.
Cậu đến chỗ Latnok à?
Ừ.
Cho tôi đi với.
- Không hại gì đâu mà. - Ta vẫn chưa biết chắc.
Bây giừo Nicole đã đồng ý cho cậu đến đó, và
cậu cũng đã nói ở đó chỉ có 1 nhóm thanh niên thiên tài thích khoa học.
Tôi cũng muốn xem qua.
Làm ơn.
Tôi cần được cảm thấy mình có chỗ đứng ở đâu đó.
Tôi sẽ nói chuyện với Cassidy.
Tôi biết rõ khả năng của Jessi,
nhưng tôi cũng biết cô ta rất bất kham và khó đoán.
Cô ấy đang cố gắng thay đổi.
Jessi là Jessi.
Và tôi không thể mạo hiểm sự hòa bình
của nhóm sinh viên đã được tinh chọn rất kĩ này được.
Vậy là anh xem Nate như 1 người của hòa bình?
Tôi không nói cậu ta không phải là 1 thách thức, nhưng...
- Jessi... - Sao?
Mẹ cô ta hơi thù nghịch với Latnok.
Anh biết Sarah thế nào?
Tôi biết bà ta rất phi thường.
nhưng cũng cứng đầu
và bốc đồng nữa...
- Bà ta không có chung chí hướng với chúng tôi. - Jessi không phải mẹ cô ấy.
Cô ấy muốn đến đây,
Làm một phần của nơi này
Tôi đảm bảo cho cô ấy.
Nếu đã vậy, làm sao tôi từ chối được?
Cám ơn.
Không có gì.
Mình kết chỗ này, nhưng đi một chuyến cũng thú vị chả kém.
Đó đúng là cái Seattle đang cần ở cậu.
Rồi mình sẽ nhớ những lúc thế này lắm đây.
Lo gì, thế nào ở Cleveland cũng có Space Needle.
Josh...
Và cả Pike Market nữa.
Cậu muốn thế phải không?
Gì? Cậu không muốn đến Cleveland là tại tớ sao?
Sao cậu cứ muốn phá hỏng ngày hôm nay thế?
Sao cậu lại muốn phá hỏng 1 mối quan hệ tốt đẹp như thế này?
Làm như mình được lựa chọn vậy!
Cậu cũng biết chuyện này cũng khó khăn với mình mà
Không cần cậu chọc vào nỗi đau đó mình cũng đã thấy tồi tệ lắm rồi.
Tốt thôi. Mình cũng như Seattle thôi. Cứ đi đi đừng lo gì cả
Đồ ngốc!
Không phải lúc nào cũng có dịp thế này. Cô cậu đến vừa kịp lúc để làm 1 nhiệm vụ
Chúng ta có nhiệm vụ từ khi nào vậy?
Từ khi 1 dự án đang được thi hành,
đó là bước chuẩn bị cho 1 sự kiện tuyệt mật.
Một bữa tiệc.
- 1 bữa tiệc? - Chính xác.
Chúng tôi tổ chức hàng năm cho những sinh viên từ trườngkhác.
Cô Jackie ngọt ngào đây sẽ lo danh sách khách mời.
Ngài DJ lo phần âm nhạc.
Vị quản lí bốc đồng kia sẽ lo đồ uống.
Còn 2 thành viên mới toanh này,
Sẽ lo phần "Wow"
- wow? - wow.
Ý tưởng đằng sau bữa tiệc, phần mào đầu.
Tôi muốn sự kết hợp giữa những mối quan hệ trong xã hội
và khoa học.
Hãy làm việc cùng nhau.
Có 2 người ở đây, tôi chắc rằng chúng ta sẽ có 1 đêm lý tưởng.
1 bữa tiệc?
Lúc đầu cậu nghĩ bọn họ chỉ muốn lợi dụng cậu,
còn bây giờ thì cậu lại chuẩn bị 1 bữa tiệc cho họ à?
Có thể họ không hẳn muốn lợi dụng tớ.
Và...
nếu vậy, tớ có thể nói cho Amanda tất cả.
Đó là điều tớ muốn hơn bất cứ thứ gì.
- Anh thế nào? - Tuyệt vời. Còn cô?
Anh bạn ơi, cậu không làm được gì nhiều đâu.
Nhưng tớ không thể cứ đúng đây được.
- Amanda. - Chào.
Cho mình 1 ly cà phê được không?
- Kyle, cậu có uống cà fê đâu. - Mình biết, chỉ để...
Hình như 2 người cần nói chuyện.
Cậu muốn chuyện gì à?
Bây giờ chưa được.
- À, anh vừa nói gì ấy nhỉ? - Tôi đang hỏi cô.
À phải. Câu trả lời là được
- Được cái gì? - Kyle, đâu phải chuyện của cậu.
Amanda vừa chấp nhận lời mời của tôi đến bữa tiệc cuối tuần này.
Bữa tiệc của chúng ta?
Vậy thì sao?
Mình đang làm việc với 1 nhóm sinh viên khoa học ở U-Dub.
Vậy là 2 người biết nhau?
Có vấn đề gì à?
- Không. - Có.
Thế này không được đâu. Cậu chen vào để làm gì.
Nhưng
No comments yet. Be the first to leave one.