نخستین 164 خط.
Sao nhìn khác quá nhỉ.
"Bảng lương" "Yomogi Asanaka"
Hả, nhiều vậy.
Này, năm nhất.
Cậu làm thêm à? Giúp đỡ gia đình à?
À, không phải vậy đâu, chỉ là em muốn có tiền tiêu thôi.
Vậy à.
Vậy, em đi nhé.
Quyết định lịch học chưa?
Tháng năm cơ mà.
Còn lễ hội văn hóa?
Cỡ thứ hai của tháng mười.
Lâu thế à.
Phải ha.
Nhà ma ám thì sao?
Nghe nói nó đã bị cấm rồi.
Sao vậy?
Vì có vụ ma xuất hiện thật.
- Hể? - Hể?
Thôi nào.
Không, tớ nghiêm túc đó.
Gần đây có một học sinh đã tự tử sau khi bị bắt nạt.
Thế nấu ăn thì sao?
- Bắt nạt... - Yomogi-kun nghĩ sao?
- Xiên chiên. -...gì chứ?
Đồ chiên sao?
Trong lớp hả?
Tại sao không?!
Hể, nguy hiểm thật.
Đó là Minami.
Cậu ấy làm gì ở trên đó?
Nói chuyện một mình...
Tớ cũng nghe thấy.
Gì vậy?
Tớ nghe nói cậu ta đã hẹn hò với một loạt con trai.
Hả? Cô ấy là người như vậy à?
Cô ta cưa họ xong rồi đá họ.
Có vẻ như cô ta mắc bệnh thất hứa.
Đó không thể gọi là bệnh.
Nó chỉ là một tin đồn.
Tới không thể hình dung là cô ấy như vậy.
Cậu thật ngây thơ, Yomogi-kun.
Vậy là sao?
"Tập 1: Người thuần hóa quái vật là gì?"
Tớ đã nghe chuyện rồi, Yume-san.
Về cái gì?
Cậu rủ anh năm hai hẹn hò, và rồi lại cho anh ấy leo cây.
Ừm. Anh ấy đã đi với tớ ngày hôm qua.
Cậu biết đấy, đại loại là những thứ xung quanh.
Ừm.
Tớ không muốn nói nhưng có biết cậu đang bị lớp cậu xa lánh chứ?
Mei và tớ đâu cùng lớp, sao lại quan tâm chứ?
Tớ quen cậu rất lâu rồi nên tớ nói vậy vì lợi ích của riêng cậu.
Cảm ơn nhé, mẹ ạ.
Dẹp đi.
Yume-san, đừng thất hứa nữa.
Trả lời đi chứ?
Đừng có đánh trống lảng.
Về những lối suy nghĩ khác nhau...
Chủ nghĩa khổ hạnh khắc kỷ và chủ nghĩa khoái lạc của Epicurus.
Giống như đêm và ngày.
Trong lớp học này--
Qua từng năm, nhiều ngôi mộ bị phá dỡ.
Senpai, tuần tới có lễ kỉ niệm.
Hả?
Đúng vậy.
Cho một kẻ thất nghiệp tham dự, đúng là nực cười thật.
Còn nói được hả, đồ trốn học.
Khác nhau đấy! Do em chọn không đi học.
Đây rất có thể là "nấm mồ" mới.
Khác nhau sao?
- Bái bai. - Bái bai.
Hẹn gặp lại.
"Mực nước sâu'"
Này, anh ổn chứ?
Đói quá...
Đói? À, ừm...
Đ-Đây là bữa trưa của tôi, nhưng nếu anh muốn...
Hả!
Vậy, tôi đi đây.
Cậu... đã cứu mạng tôi.
Hả?
Không, thật đó.
Vậy anh không sao rồi chứ?
Cậu tên là gì?
Hả?
Tên!
Tên tôi? Tôi là Asanaka Yomogi.
Yomogi, hả?
Một cái tên rất hay.
Cảm ơn.
Tôi là Gauma, người điều khiển quái vật.
Quái vật? À...
Về lý do tại sao tôi ở đây...
Anh có thể để tôi đi được không?
Cảm ơn. Tôi thề sẽ trả ơn.
Anh không cần trả ơn cũng được...!
Yomogi!
Yomogi, đi thôi!
Dạ!
Bọn con đi đây, mẹ ơi.
Hửm?
Bọn con đi ăn tối với Kamijo-san.
Hưm.
Yomogi, đi thôi!
Hừm.
Mẹ ồn quá.
Nói gì đấy?
Ồn quá.
Nó rất tốt cho môi trường!
Yomogi-kun, cháu đang học...?
Cao trung ạ.
À, phải rồi, nên là...
Đây.
"Quà nhập học" Chúc mừng.
- Hả? À... - Cái gì? Trời ạ!
Bởi vì cháu sẽ phải đi ra ngoài nhiều hơn phải không?
Cháu nó không thể nhận nhưng cảm ơn anh nhiều.
Cảm ơn chú.
...và nó tự động nói chuyện.
Con làm gì vậy, Yomogi? Đi nào!
"Hộp quyên góp"
Đây là một ngày bình thường của đại gia đình này.
Chương trình buổi sáng Hinode bắt đầu...
Cám ơn vì bữa ăn.
À, con vào phòng Kano được không? Con muốn mượn một thứ.
Gì vậy?
Sách ấy mà.
Được, miễn là nhớ trả lại.
Dạ.
Hai đứa học cùng trường đâu.
Ông xã!
Hả?
Dọn bàn đi nhé.
- Đây rồi. - Dọn bàn đi nhé.
Yume.
"Ngày tôn trọng người lớn"
Yume, tớ muốn cậu đến.
Tại sao?
Dọn dẹp chưa?
Cũng đến lúc phải dọn dẹp rồi.
Dọn gì cơ?
Phòng của Kano. Dọn đầy đủ.
Anh muốn gì ở tôi?
Theo cảnh sát,
vào khoảng 6 giờ...
Xem này, Senpai.
Rác ở xung quanh...
Này, Senpai! Senpai! Này, này, này! Senpai!
Và anh ta nắm lấy chân tớ.
Kinh dị vậy.
- Cứ tưởng tớ bị ăn thịt chứ. - Này! Yomogi!
Này!
Chết rồi! Tớ đi trước!
- Hả? Ai vậy? - Này, này! Yomogi! Tôi đây!
Có vẻ như anh ta đang rất vui.
Này...
Vâng?
Cậu có thời gian sau giờ học không?
Hả? Hôm nay à?
Vâng.
Ừm, ừ...
Minami. Minami Yume.
Biết chứ, chúng ta cùng lớp mà.
No comments yet. Be the first to leave one.