نخستین 200 خط.
Chúng ta tới đâu rồi?
Anh ta sẽ đổ bộ trong 5 phút.
Gì đấy bé con?
Thằng cu này tới đâu rồi?
- Mong hắn tận hưởng vui vẻ. - Được rồi, tới đây.
Vãi.
Đúng là tên quái thai.
Hắn tới căn nhà chưa?
Gần tới rồi. Tôi đã thiết kế sao cho bất khả thi.
- 8 viên, 9 mục tiêu. - Chơi thế đâu đẹp, Henry.
Yeah yeah, hắn bắn Michael.
Vẫn còn sớm. Còn quá sớm.
Được rồi, phòng cuối đây.
- Sao anh chưa bao giờ làm thế? - Đệch mệ cậu.
Đưa cậu ta vào.
"G"!
Chạy bộ về căn cứ vui vẻ nhé.
Người xuất sắc nhất!
Oh, cảm ơn anh.
- Preston. - Jonathan... Gates.
Không đùa đâu, ai mà lại ném súng đi thế chứ?
Tình thế đó thì phải làm vậy thôi.
- Xúc xích không? - Chắc rồi.
Tốt quá, anh thế nào? Rất vui khi gặp anh, Gates.
- Tôi cũng thế, Henry. - Tôi phải đi lo nốt
thủ tục giấy tờ cho anh. Locke ở trong đó.
Rõ rồi.
- Từ từ đã, tôi sẽ quay lại ngay. - Đừng lo.
Oi! Có đồ ăn rồi đây.
Về nhà rồi.
- Tôi thích đấy. - Đây là "V."
Chào, anh thế nào?
- Anh ta xấu hổ đấy. - Gates!
Anh bạn đúng là tay cự phách.
Chắc chắn là thế rồi...
Không phải cậu có mớ giấy tờ cần làm sao?
- Anh có bồi dưỡng tiền cho tôi à? - Đệch mệ anh.
- Chào mừng tới đội BlackJack. - Cảm ơn ngài.
Theo tôi.
Trước đây tôi đã từng ném súng đi,
nhưng trong nhà tập thì chưa bao giờ.
Yeah, cả tôi cũng thế.
Suýt chút nữa tôi đã không làm.
Nó được thiết kế khá tốt.
Springfield.
- Tôi theo phong cách Kimber mà. - Tôi thích Kimber.
Springfield rất phù hợp.
Thế, Gates, ..
trong quân đội cậu đem về nhà được bao nhiêu một tháng?
- 4170 với BAH. - Mmm.
Lương tối thiểu của chúng tôi
gấp 6 lần chỗ đó.
Tôi đã từng thấy rất nhiều người
đánh mất chính mình khi bắt đầu kiếm tiền kiểu đó.
Tin tôi đi, cậu sẽ cần người giúp tìm ra con đường đấy.
Tôi biết vài người, họ có thể giúp cậu định hướng
và đảm bảo cậu không tự bóp chính mình.
Tôi đánh giá cao đấy.
- Cậu có tài năng. - Cảm ơn.
Tài năng chỉ cho tôi biết cậu làm được tới đâu.
Cái tôi quan tâm là ý chí của cậu.
Tôi có một quy tắc, Gates.
Đừng bao giờ thắc mắc tôi.
Chào mừng tới đội.
Quý cô!
Chúng tôi đã kiểm tra cả khu vực phía nam này rồi.
Chúa ơi! Smith, ở đây!
Đừng lo thưa ngài. Chúng tôi sẽ đưa ngài ra khỏi đây.
Chào.
Tối qua con có ngủ chút nào không đấy?
- Có chuyện gì sao? - Không ạ.
Alison.
Đừng sợ.
Con không sợ. Chỉ là...
chúng ta vẫn có thể làm gì đó khác.
- Như gì? - Có thể chỉ cần không làm gì cả.
Bố đã làm chuyện này. Bố không thể để ai khác
chịu trách nhiệm cho hậu quả của nó.
Việc đó rất quan trọng.
Đáng giá đến thế à?
- Bố nhớ mẹ con. - Con cũng thế,
- và con muốn được về nhà. - Chúng ta đang về nhà đây.
Hey.
Hiển nhiên tôi là kẻ mặt dày.
Cô không biết được mặt xấu của tôi đâu.
Tôi là kẻ tàn nhẫn không nuối tiếc,
hay gọi là kẻ nhẫn tâm thẳng tay cũng được,
nhưng chẳng có gì bí ẩn cả. Cô không cần nó cho bài báo đâu.
Hay cô hãy đi thẳng vào việc chính
và hỏi tôi điều khiến cô tới tận đây để hỏi?
Tôi tới đây để hỏi ông điều gì?
Cô muốn biết Tiến sĩ Whitmore đang ở đâu.
Okay. Một trong những nhà nghiên cứu năng lượng giỏi nhất đất nước
đã bị mất tích trong...9 tháng.
Cộng sự trước đây của ông đang ở đâu?
Tôi không biết.
Chúng tôi nghĩ ông ấy bị bắt cóc.
Tôi chỉ biết rằng
đã cung cấp 3.5 triệu đô,
và những người giỏi nhất thế giới
đang tìm kiếm ông ấy.
Sao ta không chụp vài tấm...
trong phòng ngủ nhỉ?
Thưa ngài?
- Có tình hình khẩn cấp. - Mm-hmm.
Cho tôi 19 phút.
Chúng ta không có 19 phút đâu.
Mmm, cuộc phỏng vấn này...
đã kết thúc.
Không.
Cho tôi biết... mọi thứ đi.
Chúng ta mất mọi liên lạc với phòng thí nghiệm
khoảng 26 phút trước.
Chúng tôi đã nhận được báo động khi lò phản ứng
bắt đầu phát ra mức năng lượng nguy hiểm.
Cho tới khi kết nối lại, toàn bộ nhà máy bị cách ly.
Khi nào ta có thể kết nối lại?
Không thể, tại đây thì không được.
Ai đó đã thiết lập lại hệ thống liên lạc bên trong đó.
Đệch!
Whitmore hẳn phải liên quan tới chuyện này.
Chúng ta nên hủy dự án này.
- Tôi có thể khắc phục. - Thưa ngài, nếu thứ đó thoát ra...
Tôi sẽ không bỏ một nhà máy tỷ đô
chỉ vì không liên lạc được đâu.
Tôi muốn đội đặc nhiệm xuất sắc nhất
vào trong đó lôi cổ Whitmore tới cho tôi. Không cần biết giá cả thế nào.
- Hey. - Hey.
Tới sân bay.
Bây giờ?
Yeah.
- Sao lâu vậy? - Đang đợi tín hiệu.
Khoảng 5 phút nữa thưa ngài.
Các anh nghe được chứ?
Nghe thấy cậu rồi, Henry.
Chúng ta không có thời gian cho lễ nghi rườm rà.
Có vẻ đội cậu là ngon nhất, nên tôi đã thuê.
Vào vấn đề, 2 ngày trước
Tôi mất liên lạc với một nhà máy không đăng ký
mà tôi sở hữu tại Khazakstan.
Giờ nếu anh xem tin tức, anh sẽ biết cộng sự của tôi, tiến sĩ Mark Whitmore
đã bị mất tích một thời gian.
Nhưng không phải vậy. Ông ta làm việc cho tôi lại chính nơi này.
Sau đây là đoạn phim có được từ ông ta
trước khi mất liên lạc.
Có một cơn địa chấn trong thời gian ghi hình
Có lẽ đó là nguyên nhân liên lạc bị đứt.
Tôi chả quan tâm. Tôi chỉ cần biết ông ta còn sống.
Tôi đã mất liên lạc với bộ phận an ninh trên mặt đất
bảo vệ lối vào. Phối hợp với họ
nếu họ vẫn còn ở đó.
Tôi biết các anh đã từng làm việc
với các nhà ngoại cảm trước đây.
Lisa Westbrook là người giỏi nhất.
Nếu Whitmore ở dưới đó, cô ta sẽ tìm thấy.
Đừng có làm rối tung mọi chuyện.
Tôi xin đấy.
Được rồi mọi người.
Tôi sẽ thông tin cho các anh cho tới căn cứ,
sau đó chúng ta sẽ bị ngắt tới khi kết nối đường truyền dưới lòng đất.
Đã rõ, Henry.
Cô Westbrook?
Hãy gọi tôi là Lisa. Nói thẳng thắn ra thì
Tôi chỉ cần tới đủ gần để xác định vị trí Tiến Sĩ.
Và một khi tôi có danh tính rõ ràng, các anh sẽ vào đưa ông ta ra.
Chính xác thì cô sẽ làm thế nào để "xác định" vị trí người khác?
Vậy nên tôi gặp nguy, hiểu chứ? Và tên khốn này lúc đó cởi trần
hắn cầm chân 4 gã Brazil to con đó,
có mấy khẩu súng rút ra, và hắn đưa một lưỡi dao vào họng tên cảnh vệ đó
rồi tôi như kiểu, "Trời đất. Mình vướng phải chuyện quái gì thể này?"
- Bọn chúng là Puerto Rican. - Gì cơ?
Hey, để tôi lấy chầu tiếp.
- Thế à? - Yeah, cứ để tôi.
- Cảm ơn, Gatesy. - Thêm một tên mới đến.
Vào đây. Phạt 2 cốc nhé!
- Tôi mua cho cô gì đó nhé? - Không, cảm ơn.
Tôi có rồi.
Tôi hỏi cô một câu được không?
Chắc rồi.
Cô có năng lực ngoại cảm được bao lâu?
Hay bất cứ món quà nào chúa ban cho cô ấy.
Sao?
Xin lỗi. Tôi không có ý tò mò.
Không không, ...
Không sao.
Mẹ tôi cũng có tài năng như vậy.
Bà ấy cũng cảm giác về các thứ.
- Ngoại cảm. - Yeah, chắc thế.
Nhưng nó không phát triển nhanh như thế.
Tôi không tưởng tượng nổi như cô là thế nào.
Anh không tấn công tôi vì tôi là nhà ngoại cảm đấy chứ.
Yo, V, có gì không?
Ngon! Chúng ta đi đâu đây?
Anh muốn ra khỏi đây không?
Phải, Không Lực có đủ các đơn vị thay thế rồi.
- Họ tuyển mộ hay sao? - Uh-huh.
Đơn vị đầu tiên của tôi là phi đội quan sát từ xa.
Vậy công việc của cô là gì?
Tôi làm việc với nhiều nhiệm vụ giải cứu.
Anh biết đấy, tìm phi công bị rơi hay kiểu đó.
No comments yet. Be the first to leave one.