نخستین 200 خط.
Tôi là Tiêu Hồng.
Tên thật của tôi là Trương Nãi Oánh.
Tôi sinh ngày 01 tháng Sáu năm 1911.
Hôm đó vào dịp Hội Thuyền Rồng.
Gia đình tôi là địa chủ ở huyện Hô Lan, Mãn Châu.
Vào lúc 11 giờ trưa ngày 22 tháng Một năm 1942...
tôi đã qua đời.
Lúc đó tôi đang ở trong một bệnh viện dã chiến ở Hương Cảng.
Năm đó tôi 31 tuổi.
Những bông hoa bắt đầu xuất hiện sau vườn nhà tôi vào khoảng tháng Năm.
Đến tháng Sáu thì ra trái.
Dưa leo, cà tím, bắp, đậu tây,
dưa hấu, cà chua và bí ngô cùng dây leo chằng chịt.
Nhưng bầu không khí nơi chúng tôi ở cực kỳ hoang vắng.
Lúc mẹ mất thì em bao nhiêu tuổi?
Tám.
Mẹ anh thì mất lúc anh mới được bảy tháng.
Cha anh đánh bà. Nên bà tự tử bằng thuốc phiện.
Anh nghe kể lại rằng bà ấy qua đời khi mới 19 hay 21 tuổi.
Anh chẳng biết mẹ trông như thế nào.
Chẳng có hình ảnh gì cả.
Có thể tôi sẽ chẳng bao giờ hiểu được con người như cha tôi.
Với người làm, với con cái của chính ông và với ông nội của tôi,
ông là một kẻ cáu kỉnh và xa cách.
Chính ông tôi là người dạy tôi rằng cuộc đời còn có tình thương và sự ấm áp
bên cạnh sự lạnh lẽo và căm ghét.
Hãy lớn nhanh lên.
Mọi việc sẽ ổn khi nào cháu trưởng thành.
Tôi bỏ trốn khỏi nhà cha tôi khi tôi 20 tuổi.
Kể từ đó, đời tôi thay đổi.
Tôi lớn lên, nhưng mọi chuyện vẫn không ổn.
TRƯƠNG TÚ KHA, EM TRAI TIÊU HỒNG
Lúc chị gái tôi chuẩn bị tốt nghiệp trung học.
Cha tôi sắp xếp một đám cưới cho chị ấy.
Chị tôi phản kháng. Chị đang yêu người anh họ, Lục Triết Thuấn.
Và anh ta đã có gia đình.
Khi hai người họ cùng nhau trốn chạy đến Bắc Kinh,
Lục Triết Thuấn bị gia đình gây áp lực và sớm bỏ rơi chị tôi.
Vụ trốn chạy của tôi khiến tôi nổi tiếng khắp vùng.
Gia đình thì cảm thấy xấu hổ.
Tôi trở về từ Bắc Kinh giữa đêm.
Cha tôi phản ứng lại bằng cách ra lệnh cho toàn bộ gia đình
chuyển về nhà của chúng tôi ở vùng thôn quê.
THƯ QUẦN - BẠN CỦA TIÊU HỒNG, NHÀ VĂN
Tiêu Hồng bị nhốt đến tận mười tháng. Sau đó cô ấy trốn đến Cáp Nhĩ Tân.
Sau đó, Tiêu Quân nhiều lần hỏi cô ấy làm sao trốn được.
Cô ấy chẳng trả lời.
Chúng tôi không biết gì về những việc xảy ra với cô ấy ở Cáp Nhĩ Tân.
Nhưng những gì cô ấy viết ra sau này cho thấy cô ấy đã ở trong cảnh bần cùng.
Bị tất cả mọi người ruồng bỏ.
Đầu mùa đông,
khi đang bước đi trong cái lạnh căm căm, tôi vô tình gặp được em trai tôi.
Khung cửa sổ quán cà phê bị lớp sương giá đóng mờ.
Tôi treo chiếc áo khoác đã sờn cổ lên giá.
Chị nên về nhà đi. Lạnh lắm.
Em vẫn chơi bóng rổ ở trường chứ?
Sao rồi? Em vẫn thích nó chứ?
Giờ em chơi giỏi hơn rồi. Ước gì chị vẫn đến xem tụi em chơi.
Chị à, về nhà đi.
Trông chị khắc khổ quá. Chị sẽ bệnh đấy.
Sao em nghĩ chị khổ?
Tóc chị dài quá rồi. Nên cắt bớt đi.
Chị cứ đi mãi vậy à?
Trời càng ngày càng rét.
Em trai tôi có đôi mắt đen láy.
Từ khi chị tôi trốn khỏi nhà, gia đình tôi như tan vỡ.
Cha tôi bị sở sa thải,
vì lí do ông ấy nuôi dạy con gái mình không tốt.
Tôi chẳng thể chịu được cảnh bị bạn bè trêu đùa
nên tôi đổi trường đến hai lần.
Cuối cùng tôi học tại Trung học Cáp Nhĩ Tân.
Lần gặp mặt với chị tôi đó
trở thành chủ đề của tác phẩm Early Winter .
Chị ấy chưa từng gặp lại cha...
cho đến khi chị mất.
Không lâu sau lần gặp đấy,
chị tái hợp với người đàn ông mà chị được định sẽ kết hôn.
Tên anh ấy là Uông Ân Giáp, một giáo viên tiểu học.
Anh.
Phẩm giá của cậu đâu?
Có thể cậu không quan tâm, nhưng gia đình thì có.
Tại sao lại chấp nhận nó quay về?
Con ả khốn này làm tan nát gia đình ta!
Còn cậu thì ngồi đây, ăn rồi uống với ả!
Cậu không xấu hổ à?
Đàn ông lên chút đi chứ!
Quay lại đây, đừng chạy!
Chào mừng!
Bên trong nóng đấy.
Em từ chỗ mấy nhà thổ à?
- Đúng không? - Vào đi chứ?
Gì đấy?
Tới đây.
- Anh đang nói gì? - Lão Ngũ tìm anh.
Đêm hè năm đó, Uông Ân Giáp bước ra khỏi đời cô ấy.
Và chẳng còn ai nghe tin về anh ta nữa.
BẠCH LÃNG - BIÊN TẬP LA PHONG - NHÀ VĂN
Họ chuyển đến một khách sạn sang trọng vào tháng 11 năm 1931.
Họ ở đó chừng bảy tháng cho đến khi khánh kiệt.
Họ nợ khách sạn hơn 400 đô-la.
Là 600 đô-la.
Một khoản kếch sù vào lúc đó.
Sau đó, khách sạn nhốt Tiêu Hồng vào kho.
Cô ấy đã hi vọng Uông sẽ đến.
Cô ấy viết...
"Tháng Năm năm ngoái, tôi nếm vị mơ xanh.
Tháng Năm năm nay, nỗi thống khổ của đời tôi có vị như trái mơ xanh đó."
Nhưng Uông Ân Giáp không bao giờ quay lại.
Lạ lùng hơn, cả gia đình họ Uông đều biến mất.
Lại một bí ẩn chưa có lời giải đáp trong cuộc đời của Tiêu Hồng.
Xin lỗi, Trương Nãi Oánh phải không?
Tôi là biên tập của International Gazette , Lão Phi.
Anh ấy viết cho chúng tôi.
Chúng tôi nhận được thư của cô.
Trong thư của mình, cô ấy nói rằng nếu cô ấy không thanh toán
chủ khách sạn sẽ bán cô ấy vào nhà thổ để cấn nợ.
Và điều đó đã xảy ra.
Cô ấy rất can đảm và thông minh, cô ấy đã viết thư cho chúng ta.
Chúng ta phải giúp cô ấy.
Giúp thật sự.
Khỉ thật.
Tôi cũng là phụ nữ mà.
Còn tiền thì sao?
Tìm đâu ra số tiền lớn như thế?
Gộp hết những gì ta có cũng không đủ 600 đô-la.
Ta có thể đăng báo thư của cô ấy. Tìm kiếm hỗ trợ.
Cậu nghĩ ai sẽ quyên góp chứ?
Cả buổi tối Tam Lang chẳng nói gì.
Tôi chẳng có gì.
Trừ cái đầu tóc mấy tháng rồi chưa có tiền cắt.
Giá mà đổi tóc thành tiền được thì trọc tôi cũng chịu.
Tam Lang say rồi.
Viết gì đó rồi đem bán đi.
Chắc chỉ có ma mới mua văn của tôi.
Tôi không thể viết được thứ nào có giá trị.
Buổi tối ngày 13 tháng Bảy năm 1932,
Tiêu Quân và Tiêu Hồng được định mệnh cho gặp nhau.
Tiêu Quân có nhắc đến lần gặp gỡ đầu tiên tận hai lần trong tác phẩm của anh ấy.
Khuôn mặt tròn xanh xao của cô ấy
được đóng khung trong mớ tóc dài và rối xù.
Cô ấy trông lo lắng,
còn giọng nói nghe có vẻ sợ hãi.
Một lá thư cho cô.
Vậy ra anh là Tam Lang hay còn được biết đến là "Tiêu Quân."
Tôi đang đọc một trong số các bài của anh.
Tôi chưa đọc hết. Bài này đây. The Orphaned Child .
Tôi rất thích.
Đây là mấy cuốn sách mà cô muốn. Lão Phi nhờ tôi đem đến cho cô.
Tôi đi đây.
Ta nói chuyện được chứ?
Được không?
Được. Nói đi.
Ai vẽ mấy bức này?
Tôi vẽ trong lúc rảnh rỗi.
Cả mấy bức thư pháp này ư?
Ừ.
Cô sao chép à?
Chúng tôi làm như thế ở lớp học.
Còn mấy bài thơ?
Tôi tự viết.
Vào lúc đó, tôi cảm thấy như thế giới đang thay đổi.
Mùa đang thay đổi.
Con người đang thay đổi.
Suy nghĩ và cảm giác của tôi cũng đang thay đổi.
Ngay trước mắt tôi
là người phụ nữ đẹp nhất mà tôi từng được biết.
Quan điểm của cô về tình yêu là như thế nào?
Quan điểm gì?
Hoặc là cô yêu hoặc là cô làm hỏng hết mọi thứ.
Lỡ không làm được thì sao?
Thì sẽ bị mắc kẹt với nó mãi.
Tôi có tình cảm với một cô gái sống dưới tầng.
Khi cô ấy cười với tôi, cảm giác như tôi là gã trai hạnh phúc nhất trên đời.
Người ta sống vì điều gì?
Còn cô sống vì điều gì?
Cô có đủ mọi lý do để kết thúc cuộc đời ngay bây giờ.
Tôi à?
Bởi vì có điều gì đó trên đời này sao? Một bí ẩn nào đó mà tôi bám víu vào.
Vì thế mà tôi tiếp tục sống.
Tôi cũng thế.
Chúng tôi có nhiều thứ để nói.
Nhiều lần tôi đã chuẩn bị ra về.
Nhưng tôi đã ở lại.
Mua gì đó ăn đi.
Đó là tiền vé xe buýt của anh ấy.
Đêm đó, Tiêu Quân phải đi bộ tận 16km để về nhà.
Và hôm sau anh ấy lại tìm đến khách sạn.
Tại sao?
Tại sao em chẳng còn chút sức lực nào?
Em khó có thể mở mắt ra được.
Tại sao?
Tình yêu làm em ra như vậy.
Sức mạnh tình yêu có thể to lớn. Nhưng chẳng thể lớn hơn 600 đô-la.
Tiêu Quân và cả đám chúng tôi đều vô dụng.
Chúng tôi đã không thể quyên đủ tiền để cứu Tiêu Hồng.
Tiêu Quân đã thử mọi thứ.
Chúng tôi mất sạch khi trận lụt bất ngờ ập đến Cáp Nhĩ Tân.
Chú ơi!
Chú ơi! Chú lái đò ơi!
Đây! Tôi đây!
No comments yet. Be the first to leave one.