نخستین 200 خط.
Dịch: Super Tiger, Black Magician Edit: Black Magician
Ngày xửa ngày xưa, khi mà Yên là đồng tiền quyền lực nhất thế giới,
Các đô thị tràn ngập người nhập cư...
như một thành phố mới phồn vinh trong cơn sốt vàng.
Họ tới để săn lùng Yên, vơ vét Yên.
Những người này gọi thành phố dưới cái tên YENTOWN.
Nhưng người Nhật ghét cái tên này.
Họ gọi những kẻ trộm tiền Yên là YENTOWN.
Nếu những Yentown chăm chỉ và kiếm được đầy túi tiền Yên...
thì khi trở về quê hương, họ sẽ trở nên giàu có.
Nghe như chuyện cổ tích...
nhưng quả thật là có một thiên đường tiền yên, "yentown"
Và đây là câu chuyện về những YENTOWN ở YENTOWN.
Nghe có vẻ nhì nhằng, nhưng "Yentown" vừa là thành phố, vừa là những kẻ trôi dạt này.
Tên người chết?
Em không biết.
Thế là thế nào?
Chẳng phải người của cô sao?
Không phải ạ.
Đừng có luyên thuyên.
Thật ạ. Chưa gặp bao giờ ạ.
Sao cũng được. Đưa cái xác ra khỏi đây đi.
Đừng để nó nằm ở đây.
Đang làm cái gì thế?
Đây có phải nhà tang lễ đâu!
Mấy người làm gì thế?
Cái gì thế hả?
Không được làm vậy!
Ở đất nước chết tiệt của các người họ cắm thuốc lá vào bát gạo à?
Mau bỏ hết mấy thứ này đi!
Một đám dở người.
Này!
Làm cái quái gì đấy?!
Định phá chỗ này đấy hả?!
Trời đất ơi!
Không phải mẹ cháu đấy chứ?
Không phải.
Lũ Yentown chết tiệt!
Bọn em chưa gặp cô này bao giờ.
Thông cảm cho bọn cô nhé?
Lễ tang kiểu Nhật sẽ tốn kém lắm.
Ổn cả rồi, chắc chắn mẹ cháu sẽ được siêu thoát.
Con Yuriko dấm dúi tất cả chỗ này!
Đưa đây!
Để làm gì?
Tao sẽ chia cho mày sau.
Là sao?
Tao bảo mày rồi còn gì?
Mình chia sau.
Đống tiền này mẹ cháu cũng đâu có dùng được nhỉ?
Nhưng tao tìm ra chỗ đó mà!
Nhớ chăm sóc bản thân nhé.
Bảo trọng.
Đừng quên bọn chị nhé.
Bảo trọng!
Sao tôi chưa gặp mấy người nhỉ?
Qua chơi nhé.
Nhanh lên, con lười!
Nó bày đặt bán thuốc phiện đấy.
Đồ nghiệp dư. Không biết mình đang dính vào cái gì.
Đi rao bán bừa bãi. Thảo nào Lưu manh Thượng Hải theo dõi nó.
- Đáng đời nó thôi chứ sao. - Tôi cũng muốn nhận nuôi nó.
Nhưng dạo này khó khăn quá.
Cô giúp tôi chút nhé?
Nhé?
Nhờ cô đấy.
Đi mà.
Có phải mỗi mình cô đang đói đâu.
Nếu thấy con bé phiền phức quá,
thì cứ làm những gì cô muốn.
Rồi, rồi.
Mày tên gì?
T-ê-n?
Tao đang hỏi đấy!
Không có.
Vớ vẩn!
Làm gì có chuyện ấy.
Mày không có thật hả?
Một bao thuốc giá 250 Yên.
Mỗi ngày một bao, vị chi 7,500 Yên một tháng.
Ông già tôi làm nông. Lão làm được 400 Tệ một tháng.
Nếu 1 Tệ ăn 12 Yên thì được 4800 Yên.
Còn đếch đủ tiền mua thuốc.
Tôi chẳng bao giờ dành dụm được nhiều.
Tôi thì chẳng dành dụm được tí nào cả.
Tiết kiệm tiền thật là khó.
Cứ đà này thì chẳng bao giờ về quê được.
Một đêm cô được bao nhiêu?
Dạo gần đây kém lắm.
Kinh tế xấu mà, biết phải làm sao.
Hàng họ mạng nhện chăng đầy rồi.
Tôi có một trò rất hay.
Tôi cược với khách hàng rằng hắn sẽ xuất nhanh.
Dưới 10 phút, tôi thắng.
Nếu lâu hơn thì họ thắng. 10 phút. Nghe ngon ăn nhỉ?
Dĩ nhiên là mấy lão ấy nghĩ mình cầm cự được. Nếu tôi thắng, tôi được gấp đôi.
Họ thắng thì được chịch miễn phí. Nếu họ ra quá nhanh, tôi ăn ba!
Cô nghĩ sao?
Gặp được lão nào yếu sinh lý thì ngon.
Tôi học được mánh này từ một lão lang.
Có một điểm nằm giữa lỗ đít và bi.
Ai dà, chuẩn không cần chỉnh luôn.
Tôi có mang sang món quà.
Khách sáo quá.
Đồ được cho ấy mà.
Chờ tí nhé, tôi để dưới tầng.
Là gì thế nhỉ?
Có to không?
Tên em là gì?
Chị tên Glico.
Glico. Tên kì nhỉ?
Em có biết Glico không?
Là một loại kẹo.
Doanh nhân Nhật Bản ai cũng từng một thời ngậm kẹo Glico.
Mụ đem cho mình gì thế nhỉ?
Em là em gái Shizuko à?
Tôi không biết tiếng Trung.
Không biết tiếng Trung?
Em-là-em-gái-Shizuko-à?
Thế em là ai?
Em dễ thương quá.
Em tên là gì?
Con bé không có tên.
Gọi nó thế nào cũng được.
Có thế thôi á?
Ai cũng phải tự lực cánh sinh thôi.
Làm việc chăm chỉ rồi em sẽ sớm thoát khỏi đây.
Mình đi nào?
Em đã làm việc này bao giờ chưa?
Hẳn là chưa rồi.
Kiểu này này.
Em mặc vào sẽ đẹp lắm.
Soi gương là thấy.
Anh từng là giáo viên.
Anh dạy khá giỏi đấy.
Em có thể nói "Thầy ơi dạy em đi". Nào nào, nói đi.
Này!
Sao, quên đồ à?
Thế này bèo quá.
Hả?
Tôi muốn nhiều hơn.
Thế là nhiều rồi đấy.
Vậy thì quên đi.
Thôi được rồi, 10 ngàn nữa nhé.
30 nữa thì sao? Này! 30 ngàn!
Ông ta bảo là sẽ trả.
Hả?
Cái ông đó...
Gì cơ? Chị chẳng nghe thấy.
Cái chỗ đó đúng là bãi phân mà.
Đừng bao giờ bán rẻ bản thân mình.
Em xin lỗi.
Glico, gương mặt mới nào thế?
Mei Mei, em gái tôi đấy.
Giờ tôi mới biết cô có em gái đấy.
Có chứ. Bắt đầu từ hôm nay.
Nhìn cái này hả?
Bướm ạ?
Em thích bướm hả?
Không hẳn.
Loài bướm này tiếng Nhật là "Ageha".
Chị tới Nhật với hai người anh.
Ranki và Rankai.
Cả bọn định kiếm chút tiền rồi về nước.
Nhưng mà... chẳng dễ chút nào. Chẳng thể tìm nổi việc.
Có hồi bọn chị phải bới rác tìm thức ăn, chui lủi như chuột vậy.
Rồi thì xuống phố móc ví.
Ranki sẽ trộm đồ, ném cho Rankai.
Rankai sẽ chạy thật nhanh.
Anh ấy sẽ vứt hàng vào một cái thùng rác nào đó.
Nhiệm vụ của chị là nhặt chúng.
Cũng kiếm được một chút.
Nhưng rồi một ngày.
Rankai đang ôm hàng chạy...
...thì bị xe tông.
Chết khi còn chưa chạm đất.
Vỡ tung sọ.
Rồi mọi thứ thật hỗn loạn.
Ranki và chị cố đến gần nhưng mọi người cứ xúm quanh đó.
Có xe cứu thương và một tay mặc áo trắng la hét.
Chị đoán là họ đang hỏi xem có ai biết Rankai không.
Bọn chị thì không biết tí tiếng Nhật nào nên không hiểu họ đang nói gì.
Ranki và chị cố nghĩ xem phải làm gì.
Rồi xe cứu thương rời đi...
...và thế là hết.
Giờ chị vẫn không biết cái xe ấy đã đi đâu.
Có lẽ nó đã đưa anh ấy đến bệnh viện.
Anh ấy cũng chỉ là một 'Yentown' khác không tên, không quốc tịch,
một cái xác vô nhân dạng khác thôi.
Khi chị chết đi cũng sẽ giống như vậy.
Cũng giống như mọi 'Yentown' khác.
Thế nên chị mới xăm hình này.
Nó sẽ đánh dấu con người chị khi chết,
giống như một kiểu thẻ căn cước ấy.
Muốn một cái không?
Thế còn người anh trai kia thì sao?
Chắc anh ấy cũng đang cố gắng xoay sở ở đâu đấy.
Em vẫn còn là trẻ con nên chỉ làm sâu thôi.
Xong rồi.
"Ageha"
No comments yet. Be the first to leave one.