نخستین 200 خط.
TÌNH MÊ
Huệ Hương, đi chợ về đó à?
Đúng đó! Hôm nay A Bảo về nhà ăn cơm đó mà.
Chồng cô ta có đến cùng không?
Chồng gì chứ?!
Bọn họ vẫn chưa kết hôn mà!
Em gái cô đến lúc lấy chồng rồi đó!
Chúng nó tìm hiểu cũng lâu rồi mà.
A Nam là một người tốt đó.
Anh ta rất có tài trong lĩnh vực sân khấu đó!
Bác Thái à!
Mẹ của anh ta là cô đào nổi danh của Quảng Đông Việt Kịch mà.
Bác chưa biết sao?
Chúng tôi không rành mấy vụ đó!
Chúng tôi chỉ hát mấy bài nhạc xưa thôi! Như là...
Tóm lại ai mà lấy người chồng như thế tất được hưởng phúc đó!
Bác Thái à! Triều xuống rồi mà bác vẫn câu được cá hả?
Câu được đá thì có!
Đương nhiên câu không được rồi!
Cũng tùy duyên đó mà!
Chúng ta chỉ biết ở đây, mong cá tự cắn câu đó mà!
Ở đây chỉ là để tiêu dao tháng ngày mà thôi!
Em gái cô và A Nam thật là có duyên phận đó đa!
Cùng đi học kịch nghệ nè...
Vừa tốt nghiệp đã tương ngộ rồi.
Đúng đó! Em gái cháu luôn gặp vận may đặc biệt đó mà.
Tuệ Nương muội muội...
Muội hà tất phải chấp mê bất ngộ vậy?
Dù rằng phụ nữ thiếu tấm chân tình thì không thiết sống...
nhưng tội gì vì kẻ vô tình mà muốn về suối vàng chứ!
Tuệ Nương à!
Hoa trong gương, trăng đáy nước... toàn là ảo ảnh thôi.
Một chút uất ức tạm thời thôi mà.
Nên biết rằng...
với thân phận hầu thiếp phải chịu tình cảnh như thế mà.
Tuệ Nương muội muội... Tuệ Nương ơi...
A Nam, anh không sao chứ?
Không sao đâu!
Amy!
Nói thẳng nhé...Ngay từ đầu...
tôi đã có dự định, là hai nhân vật này...
phải dùng hai diễn viên.
Vì tôi sợ để một diễn viên thì vai diễn quá nặng.
Lại còn thế này, các cô ấy có lúc diễn xuất đồng thời.
Nhưng tôi lại cho rằng, bất kỳ ai mà diễn...
hai nhân vật này.
Cũng chỉ cần một diễn viên thủ vai thôi.
Vì Bùi Vũ... khi vì vừa tương ngộ...
thấy Lý Tuệ Nương giống hệt như...
Lư Chiêu Dung, nên đem lòng yêu ngay.
Nếu như dùng hai diễn viên đễ diễn mà lại không giống hệt nhau...
vậy là không đạt hiệu quả đó rồi!
Huệ Bảo!
Cô nghĩ đúng thế chứ?
Dạ đúng ạ! Chị nói rất đúng!
Đương nhiên rồi!
Nhưng mà...
phần biểu diễn của tôi, yêu cầu mọi người phải phối hợp.
Vừa rồi tôi nhận thấy...
Huệ Bảo đọc lời thoại chưa đạt lắm đâu.
Tiết tấu thì không đúng!
Diễn cảm lại quá nhạt nhẽo!
Tâm lý của Giáng Tiên...
chẳng phải là đồng cảm với Lý Tuệ Nương sao?
Cô cứ như thế sẽ ảnh hưởng đến bạn đồng diễn đó.
Vậy nên...
nếu có người không phối diễn tốt...
thì nên chăng đạo diễn cần nghĩ đến việc thay người?
Mới bắt đầu thôi mà! Chúng ta còn thời gian điều tiết mà.
Huệ Bảo, cô cần cố gắng hơn đó.
Chị Amy nói rất đúng đó.
Ý kiến của chị ấy, cô cần để tâm lắng nghe.
Được rồi, mọi người đều cảm thấy kịch bản rất tốt mà.
Vậy chỉ cần diễn cho tốt thôi! Đừng nên lãng phí cơ hội!
Cảm ơn đạo diễn.
Cảm ơn chị Amy ạ!
Em sẽ cố gắng hơn.
Sao lại thừ người ra thế kia?
Học lại kịch bản nhé?
Hãy thoải mái đi nào.
Không cần cứ mãi nghĩ đến tập kịch.
Không nghĩ đến tập kịch thì nghĩ đến việc gì hả?
Nghĩ đến anh nè!
Tặng cho em hả?
Em quên rồi sao?
Là sinh nhật của em mà.
Một vai phụ nhỏ như em làm sao mà có cơ may...
để cùng diễn với anh được chứ?
Thực ra thì...
Anh là món quà sinh nhật quý nhất mà ông trời ban cho em.
Anh cảm mạo đó...
anh sẽ lây cho em đó nha.
A Bảo! Mau nếm thử xem nào.
Món ăn chị con nấu có phải nhạt quá không hả?
Nhạt sao?
Để tôi! Đưa cho tôi nào!
Không có đâu!
Thức ăn chị nấu là ngon nhất rồi! Đúng không nào?
Đúng quá xá!
Ở ngoài không nấu mực muối tiêu ngon vầy đâu!
Nếu thích thì thường xuyên ghé ăn cơm há.
Không được đâu.
Mỗi ngày ăn thế này sẽ nóng lắm đó.
Hơn nữa anh ấy lại đang ho mà.
Vậy là A Bảo quá hiểu A Nam ha.
Thực ra mấy món này đều do mẹ kêu chị nấu cho em ăn đó.
A Bảo à!
Đây là món con thích ăn nhất phải không?
Xem ra! Mọi người đều cưng chiều em đó.
Đâu có đâu!
Mọi người cứ giễu cợt em.
Giễu cợt em sao?
Quàng khăn quàng lên đi.
Trong này vẫn còn lạnh đó nha.
Em cần phải chăm sóc, bảo vệ tốt cho cổ họng đó.
Chị à!
Ngày nào chị cũng đối diện với bãi biển đen tối thế này...
mà không cảm thấy chán sao?
Không có đâu mà.
Em xem đó.
Khắp nơi đều có tàu thuyền qua lại...
đèn đuốc sáng trưng mà.
Nhưng mà cũng có lúc...
nó lại trở nên một mảng đen như mực, rất đáng sợ đó!
Cảm giác giống như mình bị cuốn hút vào đó vậy.
Mọi thứ hầu như không hề tồn tại.
Hù em đó mà!
Mà nè! A Nam nói muốn đi ra ngoài chơi đó.
Bây giờ á?
Đã khuya thế này rồi!
Là con mèo! Con mèo đó mà!
Đừng sợ! Đừng sợ!
Ghét ghê! Đã nói rồi! Ban đêm đừng có ra ngoài mà.
Tìm dế làm gì chứ hả?
Lẽ nào em muốn ở nhà cùng mẹ hả?
Hai người đừng có mà trách yêu nhau mãi!
Bởi anh không biết là...
Huệ Bảo từ nhỏ đến lớn không sợ gì cả...
chỉ sợ đêm tối.
Nhất là tí nữa đừng thấy chuột đó...
Em nhát gan đến thế sao hả?
Thật vậy sao?
Xem ai bắt được dế trước nào!
Đi đâu vậy hả?
Có chuột!
Cô vừa trêu em cô mà!
Chả lẽ cô tự ý sao?
Sinh nhật vui vẻ!
Là một cặp đó, cho nên tôi mua để tặng cho cả hai đó.
Là mua cho người ta, nên tiện tay mua cho tôi chứ gì?
Nếu như cô đã nghĩ như thế, thì đành vứt đi vậy.
Chỗ này tối quá!
Tối như sân khấu khi đã tắt ánh đèn.
Tôi có cảm giác ánh đèn sân khấu sao mà sáng thế.
Sáng đến nỗi mọi người đều thấy rõ phản ứng của khán giả bên dưới.
Đúng vậy!
Nhưng mà vậy cũng tốt!
Tối thiểu... Cũng không bị hồi hộp.
Không làm ảnh hưởng đến diễn xuất.
Bình thường trên sân khấu...
không cần để ý tới ánh mắt của người khác.
Đối với anh mà nói, trên sân khấu so ra anh được tự do...
không cần để ý đến ánh mắt người khác.
Nếu như cuộc đời cũng được như trên sân khấu.
Có thể tự chọn lựa nhân vật của mình.
Thích thế nào thì cứ thế mà diễn.
Vậy là quá tốt.
Trên sân khấu không thể nói...
cô thích thế nào thì cứ thế mà diễn đâu.
cũng phải lưu ý bạn diễn, để ý đạo diễn...
để ý biên kịch nữa...
Có rất nhiều thứ không đơn giản như cô tưởng tượng đâu.
Mà nè...
Hai người tập vở "Hồng Mai Truyền kỳ" thế nào rồi?
Cũng tạm!
Cho dù...
A Bảo so ra có chút rắc rối.
Bởi vì đạo diễn yêu cầu hơi cao.
Lại không thích ứng kịp với vai nữ chính.
Tôi có thể đến xem mấy người tập kịch không?
Không được thì thôi vậy!
Không phải vậy!
Hiện giờ vẫn chưa tập xong.
Đợi đến lúc bọn tôi tổng diễn tập hãy đến xem nha.
Em vẫn chưa bắt được dế hả?
Vẫn chưa được.
Mấy người đã bắt được dế chưa hả?
Vẫn chưa thấy! Anh sẽ tìm tiếp xem sao.
Chúng ta cũng đi nhé.
Đợi lâu chưa vậy?
Đúng rồi!
Lần trước sau khi mấy người đi rồi, đã quên cái này ở nhà tôi.
Té ra là quên ở nhà cô. Tôi đã in lại một bản nè.
Anh đã in lại một bản hả?
Vậy bản này cho tôi nha??
Cô cần hả? Vì cô thích nó sao?
Cho cô nè.
Kịch bản này tôi đã xem rất nhiêu lần.
Đặc biệt là nhân vật Chiêu Dung này.
Cảnh tự sát đó, tôi cảm thấy viết rất là hay.
No comments yet. Be the first to leave one.