نخستین 200 خط.
Tôi bắt đầu lại.
Tôi đang bắt đầu lại.
Chào mừng trở lại với chương trình. Tôi là Bryant Gumbel.
- Và tôi là Anne Howard. - Hôm nay toàn tin hay.
- Chúng ta sẽ bận lắm đây. - Ngôi sao nhạc pop Elton John.
Sẽ góp mặt với chúng ta hôm nay.
Và, còn nữa, liệu tác giả nổi tiếng Al Franken.
cùng với siêu thần đồng lớp 4...
với ý tưởng đem sách đến...
cho những bạn nào cần.
Nhưng tôi có ý này đã đến lúc.
Sao chúng ta không bắt đầu...
... và nhồi vào lớp vỏ.
Bryant, anh hãy lấy ít kem phủ lên chiếc bánh đẹp đẽ ...
- Bao nhiêu thì vừa đây? - Anh thích bao nhiêu cũng được.
Bạn cười cái gì cơ chứ? Đây là kiểu Alaska.
- Lẽ ra phải không béo chứ. - Thì không béo mà!
Họ có gọi chưa?
Người của chương trình ấy. Chương trình Gumbel ấy. Chưa à?
Chắc không?
- Đã hết thời lượng của chương trình rồi. - Cảm ơn anh. Hết rồi sao?
Nhưng chúng ta vẫn còn nhiều việc sáng nay. Chúng ta sẽ trở lại trong...
- Chào anh. - Người kế tiếp.
Chào.
- Này, cho tôi xin chữ kí được không? - Tiếp.
Tôi không phải người anh nghĩ đâu...
Anh không phải anh chàng thời tiết à?
Dan Spritz ấy?
Dave Spritz chứ.
Tôi không phải Dave Spritz, Nhưng mà tôi nghe nhiều rồi.
Anh đâu cần phải chảnh chó vậy.
Này, tôi chỉ... tôi chỉ muốn yên thân xếp hàng thôi.
Này, tôi đọc được giấy tờ xe của anh rồi.
Nên, thôi mặc kệ.
Anh...
Anh tha cho tôi được không? Tôi chỉ muốn yên thân xếp hàng thôi.
Nhưng mà anh lên TV.
Anh lên TV.
- Nhưng mà anh lên TV. - Thế thì sao? Cứ lải nhải mãi.
Thì lên TV chứ sao.
Sao không đi làm gì khác...
nếu không muốn mình nổi tiếng.
Kệ anh. Cứ... Đừng chõ vào mặt tôi nữa được không?
Đừng chõ vào mặt tôi nữa được không?
- Thằng chó. - Sao không nói thẳng vào mặt tôi đi?
Tưởng bảo tôi đừng chõ vào mặt anh mà.
Đôi khi người ta cũng nhận ra tôi.
Nhiều thằng cũng khốn.
Đây cũng là nguyên nhân gây ra những trận mưa tuyết ở Minnesota.
Điều này có thể báo hiệu một thời tiết ấm áp...
Có lẽ tôi nên thư giãn một chút.
Tôi đâu phải chỉ là một thằng người 2D để mà nhận mặt.
Tôi cũng có liên hệ với họ chứ.
Tôi cho họ biết thời tiết này nọ như thế nào.
Nhưng những ngày ấm áp này sẽ không được lâu.
Với nhưng đợt gió kèm theo khối không khí lạnh tràn vào Midwest...
Chắc vì vậy mà họ tưởng họ biết tôi.
Nhưng họ chẳng biết gì đâu.
...Spritz Lõm của tuần này là 24 độ.
Tôi đâu phải hạng tầm thường.
Tôi có một ké hoạch.
OK, gặp lại anh sau.
- Chiều nay phải làm gì? - Anh phải đi đón Shelly.
- Ở đâu? - Lớp múa Chicago.
Sau đó chở bố đến Northwestern.
Lúc 3:00 phải không?
Cô có mang cái Xin chào nước Mỹ đó chứ?
- Bức thư ấy à? - Ừ.
Sau đó đón Mike nữa. 5:30 ở nhà Norris.
OK.
Họ có số của tôi chưa nhỉ?
Cứ cho họ số đi, phòng khi cần.
Tôi có cần gọi ông Dersen gì đó không?
Không cần tôi phải gọi bàn về vòng phỏng vấn à?
Được rồi.
- Bố, cho con dừng đây đi. - Chi vậy?
Con phải mua vở.
Con đi bộ về được rồi.
Cũng được.
- Cho con tiền mua vở chứ bố? - Con không có à?
Dạ không.
Con 12 tuổi rồi còn gì.
Không nên ra đường mà nhẵn túi đâu nhé Shelly.
Con không còn nhỏ nữa.
- Mẹ con thế nào? - Dạ cũng bình thường.
Cho cháu một gói Lights.
- Loại thường hả? - Loại 100.
Hộp quẹt luôn.
Shelly thế nào?
Nó ổn.
- Con bé cũng dễ thương. - Dạ.
Nó học cũng tốt.
- Ai dễ thương cơ? - Shelly ấy.
Shelly tăng cân quá cỡ rồi và lại không được vui.
Tôi lo cho con bé lắm, thằng Michael cũng thế.
- David. - Dạ, bố.
Bệnh nhân Robert Spritzel?
Mua cho bố tờ báo...
- lát về đọc đi con. - Dạ.
15 phút ạ?
Ừ. Bố gặp con sau.
Mẹ nó.
- Chào. - Chào.
- Trời lạnh đấy nhỉ. - Ừ.
- Lõm của tuần này là thứ mấy? - Thứ 5.
Thứ 5 Lõm hả? Tốt.
Của cô đây.
Cho tôi đổi ít tiền lẻ được không?
Không được ạ.
Đồng 25 thôi. Tôi đang cần mua báo.
Không được ạ.
Thôi được rồi. Để tôi mua cái gì đó vậy
Để xem.
Một cafe nhỏ.
80.
Bảng ghi là $0.72 mà.
Nãy giờ hỏi lằng nhằng, nên là $0.80.
- Bố. - Ờ.
Báo đâu, David?
Con không có tiền mua.
Nhưng con mua cafe.
- Dạ? - Con mua cafe.
À, dạ, mua cafe xong con hết tiền mất.
Hả?
Con mua cafe xong hết tiền mất, nên...
Con phải mang theo người nhiều hơn $1, chứ David.
Con lớn rồi gì.
Để con bỏ thư của chương trình Xin chào nước Mỹ qua bên đã.
Cha tôi là Robert King Spritzel.
Ông đoạt giải viết sách Quốc gia khi mới 28.
Và giải Pulitzer khi ông 33.
Tổng thống Carter từng gọi ông là kho báu Quốc gia.
Và từng chơi quần vợt với cha tôi một trận.
Ông thực sự là một nhà văn giỏi.
Cái giá phải trả là gì?
Thiếu quan tâm gia đình ư?
Không có đâu.
Ông là một người cha tốt.
Hơn cả tốt cơ.
Cho Shellby đi học múa thật là vô nghĩa.
Con bé nên chơi một môn nào khác mà nó có thể chơi tốt hơn...
có thể đạt được nhiều thứ hơn, David ạ.
- Bố con mình nói chuyện này rồi mà. - Vậy thì phải làm gì đi chứ con.
Bố con con cũng thử nhiều thứ rồi. Bọn con sẽ xem sao...
Michael thì sao?
Con nghĩ Noreen cứ làm quá
Chứ con thấy nó có hút thuốc đâu.
Cứ hy vọng.
Chuyện làm ăn sao rồi?
Tháng 9...
Tôi động viên Shelly tham gia các hoạt động khác.
Con bé chọn môn bắn cung.
Thế là tôi dẫn nó đến trường bắn ở Bolingbrook.
Đi xe hết tiếng rưỡi.
Mua cho nó một bộ cung nhỏ...
và một bộ đồ bảo hộ.
Rồi, lấy cho tôi bộ đó đi.
Và một khóa học riêng.
Được rồi, Shelly.
Lấy mũi tên ra...
rồi bắn thử đi.
Không sao. Cứ nhớ là...
kéo thẳng ra sau, ngang tai, được chứ?
Con làm được mà, Shelly.
Thế là chúng tôi mua khóa học 5 ngày.
Từ đó đến giờ chưa quay lại.
Alô?
- Này. - Sao.
Anh đi đón Mike ở siêu thị phía Bắc được không?
Anh tưởng nó ở nhà bạn. Paul Norris gì đó.
Tụi nó đi siêu thị rồi. Nó mới gọi em.
- Nó xong đợt cải tạo rồi đó. - Được rồi.
- Ông đó là pháp vấn của tớ. - Trong đợt cải tạo hả?
Ổng là Don Boden. Cũng tốt lắm.
- Có điều hay chửi thề. - Chửi thề hả?
Ừ. Kiểu như câu cửa miệng rồi. Nhưng mà ổng tốt lắm.
Chú Don.
- Mấy đứa đi đâu đây? - Đi mua đồ ạ.
Đi mua đồ à.
- Dạ. - Hay.
Chú cũng mua đồ.
Dạ.
- Đây là Paul, bạn cháu. - Chào cháu.
Chào chú.
Hôm nay lạnh nhỉ.
- Dạ. - Ừ, lạnh thật chứ chả chơi.
Tầm bao nhiêu ta? 20 không?
Dạ hình như 22 độ.
Á đù.
Dạ.
Ế.
- À dạ cháu đang tính mua. - Đẹp đấy.
Dạ, cháu kiếm kiểu áo này mấy bữa rồi.
Nhét vô.
- Dạ? - Bỏ vô luôn.
Chú có thẻ giảm giá mà. Để chú mua cho.
- Dạ thôi được rồi. - Mike, có gì đâu.
- Cháu tự mua được mà. - Nhóc, chú được giảm giá đó.
Cái đó chắc còn có $7 thôi.
- Thôi tớ về đã. Chào chú. - Ừ, chào.
No comments yet. Be the first to leave one.