نخستین 200 خط.
Tập trước trên Dexter...
Deb vẫn còn sống. Họ đang đưa cô ấy đến bệnh viện.
Ai đã làm việc này?
Theo Quinn thì vụ này giống vụ Khách du lịch.
Vậy đó là... Lundy.
Cả đời Lundy đã truy đuổi Sát nhân bộ ba.
Nếu đúng là Sát nhân bộ ba, việc hắn giết Lundy nhưng tha cho Deb là hoàn toàn dễ hiểu.
Tôi sẽ bám theo giả thiết của Lundy và tìm manh mối tại phòng ông ta ở khách sạn.
Con không thể để họ giữ những tài liệu này làm chứng cứ được.
Đã tìm thấy tiền sử tiền án của Johnny Rose,
nghi phạm trong vụ án Khách du lịch.
Từng đi ăn cắp cùng bạn gái hồi trung học, Nikki Wald.
Nikki!
Hạ súng xuống.
- Bọn tôi bắt được chúng rồi, Morgan. - Ai cơ?
Nikki Walden, Johnny Rose. Thực ra thì chỉ Nikki thôi. Johnny đang trên đường đến nhà xác rồi.
Nhưng sở ta không thể để bọn luật sư
lợi dụng mối quan hệ của hai người tại phiên toà xét xử các vụ án
hai người làm việc cùng nhau được.
Anh nói sao?
Tôi đang nói là tôi cần cô thuyên chuyển Trung sĩ Batista rời khỏi tổ án mạng.
Cái đéo gì vậy.
Em đã có thể đến đây sớm hơn, nhưng có một cuộc điện thoại. Chủ khu nhà của anh gọi.
Oh.
Anh vẫn giữ lại căn hộ đến khi hợp đồng thuê nhà hết hạn.
Vậy sao anh lại nói với em anh bán nó rồi?
Vậy bà không có quan hệ abc với bố tôi?
Tôi không biết cô đang tìm gì, cô gái,
nhưng đó không phải tôi.
Tôi xong một nửa số hồ sơ nội gián chị đưa rồi.
Có lẽ cuối cùng sẽ có câu trả lời.
Tôi giúp gì được không?
Tôi đang có một dự án.
Tôi sẽ chọn cái búa này.
Ông đã bắt tôi làm việc này.
Mày đang làm gì vậy?
Vô lý quá. Hắn không thuộc về chỗ này.
Sát nhân bộ ba là một người chồng,
một người cha.
Hắn...
giống tôi.
Một con sói đội lốt cừu.
Hàng giờ liền trong vai người bình thường.
Thức dậy, 6 giờ sáng.
Ăn sáng, 7 giờ.
Đi làm, 8 rưỡi.
Dạy học. Đào tạo lớp trẻ.
Kể cả ngày thứ Bảy.
Ăn trưa ở chỗ làm. Ra về lúc 3:00.
Ăn tối, 6 giờ.
Người cha, người chồng, thầy giáo, thầy trợ tế.
Tất cả chỉ là vỏ bọc...
Ngụy trang là mánh khóe xảo quyệt nhất trong tự nhiên.
Gia đình là thế này đây:
âm thanh nô đùa của bọn trẻ,
hơi ấm từ ngôi nhà,
ánh mắt từ người vợ đang tức giận.
Đã hết chưa?
Còn phải đóng gói vài thứ nữa thôi.
Tưởng anh phải kéo chúng ra chứ. Uh, cái đó cho bọn trẻ.
Nếu anh đói thì có thức ăn trong tủ lạnh ấy.
Anh phải làm cái sandwich mới được.
Chúng ta hết bánh mì rồi rồi.
Sớm muộn gì cô ấy cũng phải tha thứ cho tôi.
Phải không nhỉ?
Có lẽ bố vẫn nên để lại căn hộ để đề phòng đúng không?
Ôi khoai to vãi hà.
Ơ kìa, chú Dexter.
- Hey. - Xin lỗi.
Chú đừng chắn TV chứ. Sheesh.
Em đã lên lịch hẹn
với một chuyên gia tâm lý mới vào trưa mai.
Chuyên gia tâm lý?
Tình hình nghiêm trọng lắm rồi, Dexter.
Anh không thấy vậy sao?
Tất nhiên rồi. Bất cứ thứ gì em thấy cần.
Không phải cho em.
Mà cho cả hai chúng ta.
Cái này
không được đặt ở đây.
Em đi cùng anh đến sở được không?
Batista tiếp tục hỏi cung Nikki Wald hôm nay.
Cô ta đã thú nhận tất cả trừ việc bắn em và Lundy.
Vì người bắn đâu phải cô ta. Sát nhân bộ ba cơ mà.
Nhưng không thể cho Deb biết được. Tôi cần phải hành động trước cảnh sát.
Morgan.
Tôi biết chỗ đó. Cám ơn anh.
Anh đi đây. Có một vụ giết người do đánh đập ở khu trung tâm.
Nạn nhân mới nhất của Sát nhân bộ ba. Cũng vừa đúng lúc.
100 phố Ocean Gate?
Đúng rồi. Sao em biết?
Vì Lundy đã dự đoán trước chỗ đó.
Bọn em đã có thể ngăn được việc này nếu con chó Nikki Wald
và thằng bạn trai của ả không bắn bọn em.
Deb, sẽ ổn thôi mà.
Anh sẽ giết Sát nhân bộ ba cho em.
Anh cho em đi nhờ đến Sở được không?
Được, trên đường vào trung tâm anh sẽ thả em xuống đó.
Nạn nhân cuối cùng trong chu trình bộ ba.
Sát nhân bộ ba đã xong...
tạm thời là giờ.
Hắn đã trở lại lớp vỏ bọc an toàn của mình.
Mức độ cảnh giác sẽ giảm xuống. Thời điểm hoàn hảo để tôi ra tay.
Jesus.
Tôi chỉ việc hành động trước các đồng nghiệp của mình.
Xác thối rữa được tầm hai ngày. Cái xác đã ở đây từ thứ Sáu.
Toà nhà này đóng cửa vào cuối tuần. Điều hoà không bật.
Vết máu cho thấy điều gì?
Nạn nhân bị đánh mạnh vào đầu.
Duh.
Theo vết máu bắn ra, thì hung thủ là người cao trên 1m80.
Có vậy thôi à?
Có vậy thôi.
Hắn ta dịch chuyển cánh tay...
vì một lí do nào đó.
Không thể để cái này lại được.
Họ sẽ đến được gần hắn hơn.
Đưa tôi nào.
Tôi làm được mà.
Đừng có tham. Anh còn một đống máu để lo kia kìa.
Anh thấy cái vết lưới hình ovan không?
Chỉ có thể từ loại búa đóng đinh.
Duh.
Tôi sẽ kiểm tra lại xem có thu hẹp phạm vi hung khí không.
Sao anh biết nhiều về búa vậy?
Có phải thứ tôi chưa “chơi” qua đâu,
anh bạn.
Đặc vụ FBI đó bị bắn ở một khách sạn cho doanh nhân.
Nhưng lúc đó phê thuốc quá nên cô không nhớ được, đúng không?
Tôi không phê đến mức không nhớ được gì. Không bao giờ.
Bốc phét, đồ con lợn.
Cô có nhớ mình đã bắn...
- Quinn. - Cô không nên đến đây, Morgan.
- Xem cái đó chỉ tổ hại người thêm thôi. - Đằng nào tôi cũng bết lắm rồi.
Nikki đã nhận tội ở các vụ khách du lịch
- và việc giết Johnny Rose. - Nhưng Lundy thì ả không nhận.
Cả Sở đều biết ả ta nói dối, nhưng ta đâu có chứng cứ gì.
Không nhân chứng, vật chứng, phải chịu thôi.
Fuck.
Fuck.
Anh đã hỏi Nikki Wald bằng mọi cách,
nhưng ả ta vẫn không chịu nhận.
Cấp trên muốn chuyển cô ta lên Hạt.
- Vụ này ngoài tầm tay của ta rồi. - Shit.
Anh không muốn rời tổ án mạng khi vụ Deb và Lundy chưa giải quyết xong.
Cái đó cũng ngoài tầm tay của ta luôn.
Anh vẫn chưa kể với ai về việc chuyển đi.
Việc đó đâu cần thiết.
Em cũng chưa nộp giấy tờ mà.
Kia hả?
Không, là hồ sơ một vụ án mạng.
Vừa gửi đến hôm nay hả?
Sáng nay.
Em nghĩ giờ chẳng nên báo cho anh vụ án mới làm gì.
Chết do đánh đập. Gớm thật.
Em có manh mối gì chưa?
Nếu biết trước anh bị chuyển đi, em đã không...
Maria, đừng.
Báo cho Matthews biết là việc nên làm.
Anh chuyển đến phòng đó cũng không sao mà.
Lương tăng 15%, thăng chức Trung úy, giờ làm thoải mái hơn,
Và khả năng rất cao là anh sẽ không bao giờ bị bắn nữa
vì ngồi sau bàn giấy suốt ngày.
Anh ghét ngồi sau bàn giấy lắm mà.
Nhưng anh thích được ở bên em.
Tôi hoàn toàn không ngại với các loại chất lỏng trong cơ thể người
Máu, nước mắt, nước mũi.
Nhưng những cảm xúc đi kèm với chúng,
thì rất ngại.
Dexter,
Anh có nghe Rita vừa nói gì không?
Cô ấy khó chịu
về việc căn hộ.
Vấn đề bây giờ không phải căn hộ đó.
Không phải?
Chị thấy chưa?
Anh ta thậm chí còn chẳng thèm nghe nữa.
Cái gì anh ấy cũng giữ trong đầu, lúc nói với tôi thì toàn nói dối,
- Lúc nào cũng vậy. - Không phải...
lúc nào cũng vậy.
Em tưởng ta đã cùng vượt qua được. Hết ma túy rồi đến Lila.
Lila là ai?
- Người bảo trợ của tôi. - Con hàng khát máu mà anh ta từng cặp kè.
Okay.
Giờ
chúng tôi đã kết hôn.
Đã có một đứa con cùng nhau.
Vậy mà anh vẫn giữ bí mật.
Rita, tôi có thể thấy là chị đang khó chịu.
Nhưng, theo như chị nói
thì đây không phải biểu hiện mới của Dexter.
Ý chị là?
Ý tôi là chị đã biết rõ anh ấy như vậy
khi chị cưới anh ta.
Tôi đã hi vọng anh ấy có thể thay đổi.
Khi lấy người chồng trước, chị cũng hi vọng anh ta sẽ thay đổi?
Okay. Vậy là ở đây tôi cũng có trách nhiệm.
- Em không muốn phạm phải sai lầm cũ. - Anh cũng không.
Ta sẽ giải quyết được. Ta luôn luôn làm được mà.
Em cần một người bạn đời, Dexter.
No comments yet. Be the first to leave one.