The Bridge

The Bridge (Bron/Broen)

دانلود زیرنویس Vietnamese

فصل 1

هماهنگ با نسخه‌های زیر

the bridge 2011 s01e05 720p bluray x264-nodlabs Vie
ناشر The_Overseer

برچسب‌ها

BluRay
x264
720p
720
تاریخ انتشار: 2020-08-17
تعداد دانلود: 46
مخصوص ناشنوایان: No

پیش‌نمایش زیرنویس Vietnamese

نخستین 200 خط.

Tóm tắt

- "S.T." ư? - Dân mạng gọi hắn là "Kẻ khủng bố vì sự thật".

Hãy làm theo yêu cầu của hắn. Hắn không thích làm trái kế hoạch.

Nếu chúng ta ép hắn thay đổi, thì có thể hắn sẽ phạm sai lầm.

Các nhà đầu tư bất động sản vẫn chưa đồng ý làm theo yêu cầu của hung thủ.

Anh ấy nói: A...1... Sau đó là ba chữ: A, J, B.

- A, J, B. - Bjorn có thể thấy công-tơ điện.

Hiện có ba công-tơ điện được lắp trong cùng một khu nhà bỏ hoang.

Bjorn! Bjorn! Anh nghe thấy tôi nói không?

Hắn đã bắn hai người trong đội đặc nhiệm.

- Hai người họ sao rồi? - Một người thiệt mạng, một người bị thương nặng.

Soren! Dừng lại!

- Sao anh lại giúp tôi? - Vì tôi có khả năng.

- Đừng trốn tránh nữa! - Bỏ tôi ra.

Không thì sao? Tôi sẽ bị ngã như anh ta à?

Cậu ấy bị bất tỉnh.

Anh chỉ đứng nhìn, và rồi bỏ đi.

- Chú không định mở cái hộp đó à? - Chú không được phép. Chưa đến lúc.

Một samurai luôn nhịn ăn vào ngày trước khi ra trận.

Tập năm

Lasse Jonsson? Xin chào, tôi là Emil.

- Anh chưa đến đây lần nào à? - Chưa.

- Có khó khăn gì khi tìm đến chỗ này không? - Không.

Emil? Không!

Cây cầu

Cám ơn mọi người. Công việc thiết thực nhất để tỏ lòng kính trọng với người đồng nghiệp Mats...

là bắt bằng được tên khốn đó.

- Sức khỏe của ông thế nào? - Đỡ rồi, tôi đang được điều trị bằng thuốc giảm đau.

Họ có tìm thấy gì ở nơi giam giữ Bjorn không?

Một vết giày, cỡ 42. Tôi chưa xác định được đế giày.

Hãy tập hợp tất cả đàn ông có cỡ giày 42.

- Tôi đùa thôi. - Ừ, tôi biết.

- Chào bà, Lillian. - Henning.

- Anh phải hầu tòa lúc mấy giờ? - Một giờ chiều.

- Anh định nói gì? - Tôi không biết.

Anh hãy kể cho họ nghe tất cả sự việc. Rằng anh không làm gì cả.

Nếu tôi nói như vậy... Nếu câu chuyện đó là sự thật, thì kết quả sẽ ra sao?

Thì anh sẽ phải làm chứng trước phiên tòa.

Một vài đồng nghiệp sẽ thù ghét anh, nhưng phần lớn sẽ ủng hộ anh.

- Liệu tôi có thể bị buộc tội khai man không? - Có khả năng đấy.

- Nếu tôi bị kết án, tôi sẽ mất việc. - Tôi sẽ cố hết sức để tránh trường hợp đấy.

- Nói không thôi thì chưa đủ. - Henning... Thanh niên đó đã chết.

Hai giờ chiều nay, bốn sĩ quan sẽ bị tuyên án.

Họ bị cáo buộc cố ý gây thương tích dẫn đến cái chết của một thanh niên.

Trong quá trình bắt giữ, anh Hadi Hurani, 24 tuổi đã tử vong.

Saif? Đi thôi.

- Con còn làm gì thế? - Con không muốn đi.

- Hãy tham dự phiên tòa vì em con. - Cả hai ta đều biết kết quả buổi xét xử rồi.

- Họ sẽ phán đúng tội. - Bố thực sự tin vậy à?

- Bố chỉ còn cách tin tưởng thôi. - Phải rồi.

Đi đi.

- Saif... - Chúng ta đến thì cũng chỉ làm trò cười cho họ thôi.

Một người đưa thư và một bác sĩ tâm lý vừa bị giết sáng nay.

Hung thủ giết người đưa thư đã tự tử.

- Anh không muốn nhận à? - Muốn chứ, vụ này lớn mà.

- Thế thì càng phải viết cho hay. - Tất nhiên. Để tôi...

Lúc nổi hứng trông anh ta dễ thương thế. Cứ như ném cho con cún một quả bóng vậy.

- Daniel Ferbé xin nghe. - Trang đầu buồn tẻ quá.

Tôi đang cố giúp mọi người nhận thức được những vấn đề.

- Bài viết đó khiến mọi người sao nhãng. - Muốn vậy thì đừng bắn cảnh sát nữa.

- Họ suýt tóm được tôi. - Ông "cóng tay" rồi à?

- Anh muốn chọc tức tôi lắm à? - Không, tôi xin lỗi.

- Hãy tập trung vào vấn đề thứ ba. - Và đó là...? Xin chào?

"Một cái vỗ vai cùng vài viên thuốc là sự giúp đỡ mà người bệnh tâm thần nhận được."

Ake, nói lại toàn bộ cho Daniel nghe, anh ấy sẽ chọn tư liệu viết bài.

- Đây là bản tin của tôi. - Không còn nữa rồi, chấp nhận đi.

Mọi người đã biết tin rồi, trên địa bàn đồng thời xảy ra một số vụ giết người rồi tự tử.

Một nhân viên đưa thư ở Malmö bị chém chết.

Một bác sĩ tâm lý bị tấn công bằng một thanh kiếm.

Ở Copenhagen thì xảy ra một vụ giết người bằng rìu trên xe buýt và tấn công bằng dao trên cầu thang bộ.

Theo lời của Daniel Ferbé thì kẻ khủng bố đã nhận trách nhiệm.

Đây là cách hắn chỉ trích việc cắt giảm ngân sách cho các cơ sở chăm sóc sức khỏe tâm thần.

- Đó là vấn đề thứ ba. - Hắn thuyết phục họ bằng cách nào?

Cả hai thủ phạm ở Malmö đều mắc bệnh tâm thần phân liệt.

Nhất định hắn đã mất nhiều tháng để xúi giục họ gây án.

Vậy là bốn vụ án mạng, nhưng chỉ có ba người tự tử ư?

Đồng nghiệp của bác sĩ tâm lý đã ngăn không cho thủ phạm tự tử.

- Hắn đang ở đây à? - Lần thẩm vấn đầu tiên không có kết quả.

Đây là lần thẩm vấn thứ hai với Lasse Jonsson.

Tôi là Saga Norén, cảnh sát hạt Malmö, và đây là Martin Rohde.

Anh đã giết Emil Fernskog.

Có người đã bảo anh giết ông ta. Đó là ai?

Anh đã gặp hắn chưa?

Hắn trông như nào? Anh có thể miêu tả được không? Anh Lasse?

Nhìn chúng tôi này, Lars. Anh Lasse! Hãy thử nhìn chúng tôi.

- Xin chào. Anh có muốn gì không? - Sao?

Tôi không biết. Anh có khát nước không?

- Hay là đói? Anh có hút thuốc không? - Một cốc trà xanh.

Trà xanh à? Được.

Anh có thể uống trà xanh nếu anh đồng ý nói.

- Gì cơ? - Chỉ cần trả lời một số câu hỏi thôi.

- Nếu hỏi ông ấy thì không. - Hỏi ai cơ?

- Là ai? - "Vô danh."

Anh sợ hắn à, anh Lasse?

Hắn sẽ không đến đây đâu. Hắn không thể vào đây được.

Anh biết gì không? Anh nên sợ tôi hơn là sợ hắn.

Anh hiểu không? Anh không được phép lựa chọn giữa nói ra và giữ im lặng.

Anh đã giết người thay hắn.

Tôi cảm thấy rất bực khi anh không chịu nói.

Anh nghe thấy chưa?

Nhìn vào tôi khi tôi đang nói chuyện với anh! Đừng bảo vệ hắn nữa!

- Martin! - Rồi. Đừng xen vào.

Buổi thẩm vấn dừng lại lúc 9:57 sáng.

- Đừng nói gì cả. - Sao?

- Về hành động vừa rồi. - Cái cách ông thẩm vấn ư?

Khi tôi bảo cô đừng nói gì nữa, tôi đang nghiêm túc đấy.

- Cô hiểu không, Saga? - Nhưng hành động không phù hợp...

- Ông đang làm gì vậy? - Chúng ta luôn chậm một bước.

Tôi không coi vụ án này là một cuộc đua và chúng ta phải bắt kịp hắn.

Vì chúng ta xuất phát ở vị trí khác nhau.

Khi chúng ta tìm được đủ thông tin, thì hai bên sẽ cùng bắt đầu ở vạch xuất phát.

Nếu ông truy bắt một người, thì hắn sẽ quyết định đường đua của ông.

Martin này, Stefan Lindberg đã đến đây vào hôm qua.

Anh ta đã đến đây vào hôm qua à? Đến tận giờ mới báo cho chúng tôi ư?

Cô có số điện thoại của chúng tôi rồi. Nếu anh ta có thông tin quan trọng thì cô tính sao?

Không phải đâu. Tôi đã dặn anh ấy đến đây.

- Cô ấy không biết là ông gọi anh ta đến mà. - Chúc ngày mới vui vẻ.

Vâng.

Lần trước gặp mặt, ông ấy cần trợ giúp hai, ba ngày trong tuần. Tôi không biết.

Chiều nay tôi có thể đến gặp ông ta. Nhất định rồi.

Chuyện đấy không quan trọng. Khoan đã.

Xin lỗi.

Được rồi, khi đến nơi thì tôi sẽ gọi. Tạm biệt.

Đó là Veronika à?

- Không, đồng nghiệp gọi thôi. - Thế à?

Tôi muốn Veronika và bọn trẻ của tôi.

Nhất định rồi. Hãy đến văn phòng rồi nói chuyện.

- Chúng ta sẽ tìm ra nơi ở của họ. - Không, ông phải nói với tôi ngay bây giờ.

Họ đang ở đâu?

Stefan?

Tôi là Martin Rohde. Tôi đã thấy anh rồi, vui lòng mở cửa ra.

- Vâng? - Anh đang làm gì thế?

Tôi chuẩn bị đi ngủ, tôi còn làm ca tối.

Tôi vào được không?

Được. Mời vào.

Ông muốn gì à?

- Chúng ta gặp nhau thường xuyên thật. - Đúng thế.

Tôi đoán chúng ta hay lui tới cùng một địa điểm.

- Anh đang lo lắng à? - Không.

Nếu không vì vụ sát hại Ekwall hay mấy người đặc biệt thì chúng ta đã không gặp nhau.

- Anh có ghét người đặc biệt không? - Ý tôi không phải như vậy.

Thế thì là gì?

Với những người làm nghề như tôi thì rất dễ nhận ra sự bất công của xã hội.

Nhưng bạo lực không phải là câu trả lời.

- Thế câu trả lời là gì? - Tôi không biết.

- Anh có ổn không? - Ổn, sao ông lại hỏi vậy?

Anh có biết người nào trong số họ không?

- Họ là người vô gia cư hay nghiện ma túy à? - Không.

Sao ông lại cho rằng tôi biết họ?

- Có lẽ anh đã gặp họ rồi. - Không.

- Tôi muốn xem hồ sơ bệnh án của anh ta. - Đây là lần đầu anh ta đến đây.

- Anh ta đã có hẹn trước à? - Vâng, anh ta đã đăng ký từ tám tuần trước.

- Ở đây có bao nhiêu bác sĩ tâm lý? - Năm người, nhưng không phải lúc nào cũng có mặt.

Tức là anh ta chỉ tình cờ được Ferskog khám.

Không, anh ta đã yêu cầu được bác sĩ Emil khám vào đúng ngày hôm nay.

Tôi nhớ ra rồi.

Ông Emil đã hủy hai lần hẹn đến khám. Cả hai lần đó tôi đều gọi cho Lasse Jonsson.

Anh ta đã có thể đến khám trước lịch hẹn, nhưng cứ đòi gặp ông ấy vào hôm nay.

- Martin đây. - Ông đang ở sở cảnh sát à?

Tôi đang ở chỗ Stefan.

- Ông quay về Sở được không? - Tôi sẽ có mặt sau 15 phút nữa.

Gặp lại sau. Khi khác nói chuyện vậy.

- Đừng rời thành phố đấy. - Được.

- Em gái tôi bị ốm, tôi sẽ ở lại đây. - Được, gặp lại anh sau.

- Stefan Lindberg đã nói gì? - Không có gì, nhưng anh ta hơi kỳ lạ.

Chúng ta sẽ cho người giám sát anh ta. Nhìn cái này đi.

Hai bệnh nhân tâm thần ở Copenhagen đã sống ở đây và đây.

Họ đã gây án ở đây và đây.

Người đưa thư ở Malmö đã bị giết ở đây.

Bị hung thủ giết trên bậc tam cấp. Nhưng Lasse thì sống ở đây.

Anh ta đi bộ ra bến xe buýt rồi lên xe.

Anh ta xuống xe, đi bộ qua công viên,

đến cơ sở khám, và ngồi ở phòng chờ.

Anh ta đã giết Emil Fernskog trong phòng khám.

Anh ta đã đăng ký buổi hẹn từ tám tuần trước.

Đều theo kế hoạch hết.

Bjorn nhận ra kẻ bắt cóc anh ta.

Có lẽ Brammer và Ekwall không chỉ tượng trưng cho vấn đề trong xã hội.

- Hắn chọn hai người đó vì động cơ cá nhân ư? - Có thể lắm.

Gry đang tìm ra điểm chung giữa các nạn nhân.

- Thế căn hộ của Lasse thì sao? - Bộ phận pháp y đang tiến hành kiểm tra.

Các sĩ quan cảnh sát đã được miễn tội. Các cuộc biểu tình đã nổ ra.

Trong phiên tòa năm ngoái,

bốn người nhập cư đã bị tuyên có tội mà không có bằng chứng cụ thể.

Jesper Anderson, anh là người điều phối khu vực.

Anh có nhiệm vụ điều tra các tội phạm có tổ chức.

- Phán quyết này sẽ có tác động ra sao? - Đó là một quyết định đáng tiếc.

Phán quyết đó đã phát đi các tín hiệu sai lầm.

- Như thế nào? - Trước hết là ảnh hưởng đến đội công tác xã hội thanh niên.

Chúng tôi phải xây dựng sự tín nhiệm với tầng lớp thanh niên.

Phán quyết này sẽ hủy hoại và đẩy sự tín nhiệm của chúng tôi về con số 0.

Vụ việc lần này đã được so sánh với lần xét xử bốn người nhập cư hồi năm ngoái.

So sánh như vậy cũng dễ hiểu.

Tất cả chúng ta không bình đẳng trước pháp luật. Đó là một vấn đề nan giải.

Vấn đề không chỉ với lực lượng cảnh sát, mà còn với công chúng nói chung.

- Mọi người cần suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này. - Xin cám ơn.

- May mà con không đến dự. - Chúng ta chỉ có thể kháng cáo thôi.

Bố chỉ có thể làm vậy thôi. Chúng ta không thể cứ đứng nhìn được.

- Con định đi đâu? - Con sẽ tụ tập với bạn của con.

Không được, tránh xa bọn chúng ra!

More Vietnamese subtitles for The Bridge

نظرات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left