نخستین 196 خط.
- Chào buổi sáng. - Chào buổi sáng.
Ẩu quá.
Thật đáng xấu hổ.
Đồ đạc của tôi đâu hết rồi?
Chuyện gì đã xảy ra?
Cơn thịnh nổ của Joe đấy.
Cấp 5.
Mẹ mày!
Tao ghét tất cả chúng mày.
Chết rồi.
Chào buổi sáng, Spencer.
- Chào. - Tôi là Virginia.
Lên tầng trên nào. Đi thôi.
Tôi bị đuổi việc hả, Virginia?
Văn phòng mới của anh đấy.
Tôi là trợ lý mới của anh.
Ngài Anderson sẽ tới ngay thôi.
Và anh quá lịch lãm luôn.
Cảm ơn cô.
Ban công. Trời.
Thấy thế nào?
Anh thích văn phòng mới chưa.
Quá sang trọng luôn.
Nhóm quay phim ở chỗ nào.
Tôi không thích nói đùa bao giờ.
Thế nào?
Tưởng ông định quay hình tôi.
Quay hình anh ư?
Bạn tôi, anh là người xử lý vụ Angela Lee.
Anh là người mang về cầu thủ lớn,
quan trọng nhất là Vernon Littlefield.
- Nghe nói người ta trả giá cao lắm. - Ông nghe từ đâu ra vậy?
Tôi từ thiện rất nhiều.
Cách duy nhất để kết bạn trong thế giới này.
Tôi thích cách cổ hủ hơn.
Mỗi người một khác.
Spencer, anh đã chứng tỏ rằng anh có thể lái con tàu
trong cơn bão lớn
trong khi ngăn cản một tảng băng như Joe khỏi nhấm chìm anh.
nên tôi thăng chức cho anh.
Còn Joe thì sao?
Anh ta không hài lòng với thứ bậc mới
và đã từ chức kiểu cách Joe Krutel.
Anh ta thích được sự chú ý.
Joe nóng tính nhiều lúc, nhưng thiếu anh ấy tôi không làm được.
Nhảm nhí. Tôi bỏ ra 5 triệu
vào mảng thể thao mới của chúng ta.
Cho anh toàn quyền quản lý ngai vàng.
Anh có thể tuyển cả đội Ivy League để xử lý sổ sách.
Không chỉ thế. Joe có quan hệ với khách hàng của chúng ta
một cách mà tôi không thể tưởng tượng.
Spencer, giờ là lúc để cho thế giới biết
rằng Vernon Littlefield và những cầu thủ khác
đại diện mà anh mang về được đại diện bởi mảng thể thao mới của tôi.
và Spencer Strasmore, người nổi tiếng,
số 92, là người đứng sau toàn bộ.
Đội quảng cáo đang mở chiến dịch ngay lúc này.
Tình hình thế nào?
Cái ngày vừa có tin vui và tin xấu.
Tôi hiểu mà. Vernon cuối cùng cũng trả lời.
- Và? - Cậu ấy không muốn ký hợp đồng.
Anh đùa tôi đấy hả?
Tôi phải có khiếu hài hước cực bệnh hoạn thì mới dám đùa.
- Mọi thứ đều như cậu ấy yêu cầu. - Cậu ấy còn không nói chuyện với tôi.
- Biết cậu ấy giờ ở đâu không? - Tâm trí thì không.
Nhưng tôi biết cậu ấy đang ở đâu.
Được rồi, một tiếng nữa tôi đến đón.
Được rồi. Được rồi.
- Ricky! Ricky! - Được rồi, nghe này.
Nghe này. Các em làm tốt lắm.
Brandon, hôm nay làm tốt lắm.
Luôn phải ngẩng cao đầu. Ai tiếp theo nào? Để anh ký.
- Ricky! Ricky! Ricky! - Đợi một chút. Đợi một chút.
Đợi đã, các em. Em muốn anh viết gì?
"Gửi Shawn. Đờ mờ, bố.
Người hùng, Ricky Jarret!"
Bỏ cái phần "đờ mờ" ra được chứ?
Không chửi bậy. Chửi bậy không tốt.
Và anh không muốn ông già em giận anh.
Ông ấy vào tù vì không trả tiền trợ cấp cho con cái.
Thế thì "Đờ mờ, Bố."
Thế thì "Đờ mờ, Bố."
Của em này. Nghe này, mấy em hôm nay vui chứ?
- Vâng. - Anh cũng vậy.
Các em thật tuyệt vời.
Yêu môn thể thao này. Chúa luôn là nhất.
- Trên áo viết gì? - Ricky's Runts!
- Trên áo phông viết gì? - Ricky's Runts!
- Chúng ta nói gì? - Không béo, ăn rau!
Được rồi, phải thế chứ.
Ký cho người hâm mộ cuồng nhiệt nhất nào.
Chắc chắn rồi.
Ông muốn tôi viết gì nào?
Viết là "Xin lỗi vì đã nói đểu ông trên TV quốc tế,
bởi vì nếu không có ông, tôi không tồn tại"?
Hoặc là "Áo ông nhìn đẹp đấy."
Hay là "Biến mẹ đi, thằng khốn"?
Richard, sao lại nói với bố mình như vậy.
Đâu có nói với bố đâu.
Nói chuyện với tao thì không, nhưng nói về tao thì được.
Muốn bao nhiêu tiền?
Nhìn kia kìa. Thấy cái xe Mustang lộng lẫy chưa?
Xe của bố đấy.
Bố không đến đây vì tiền.
Bố đến đây để nói chuyện.
Này, Richard. Thôi nào.
Thôi nào. Đừng làm vậy.
Chào, Spence.
- Chào, Joe. - Có chuyện gì vậy?
Tôi ghé qua Abuelas.
Mua ít cà phê Cuba, một ít bánh flan.
- Anh thích flan, phải không? - Ừ, tôi thích flan. Vào nhà đi.
Nhà vừa đẹp và sạch sẽ.
Ngài Sạch Sẽ làm hết đó.
Thế Ngài Sạch Sẽ muốn nói tôi biết
chính xác chuyện gì đã xảy ra giữa anh và Anderson hôm nay?
Không có gì ngạc nhiên cả.
Joe, tôi là cộng sự của anh.
Anh từ chức mà không nói với tôi một tiếng?
Thằng khốn đó.
Anh là người từ bỏ ngai vàng.
Cả văn phòng phải họp nhóm bởi vì anh.
Tôi đâu có từ chức, Spence.
Tôi bị sa thải.
Không thì sao tôi phải phá cái nơi đấy chứ?
Bởi vì anh bị điên chứ sao.
Ông ta nói dối.
Tôi thừa nhận.
Thỉnh thoảng tôi hơi quá chớn.
Nhưng chả có gì sai khi lấy lại khách hàng của chúng ta
và mở công ty riêng.
Tôi tìm được một chỗ chuẩn. Giá thuê sẽ rẻ lắm đây.
Anh không thể lo đủ cho phí phát sinh.
Còn máy tính, nội thất, phí bay, tiền đi bar.
Joe, tôi không còn đồng nào trong ngân hàng. Không còn chút tiền tiết kiệm nào.
- Còn vẫn còn vài khoản. - Đủ để mở công ty ư?
Đủ để thuyết phục ngân hàng cho vay đủ khoản.
Anh có biết điều hành cả một công ty không?
Bởi vì tôi chịu thôi.
Nếu Kendal Jenner điều hành được, thì chúng ta cũng được.
Giờ ai cũng có công ty riêng.
Thực tế, anh là thằng vô danh nếu không có công ty riêng.
Joe, anh không thể luôn tức giận thế này được.
Tôi đâu có.
Tôi bị sa thải.
Tôi thể hiện sự phản đối với quyết định đó.
Giờ thu xếp, rồi bước tiếp.
Và tôi nghĩ anh nên đi theo tôi.
Thế này hơi sớm quá không?
Cái nào không dùng thì lấy lại.
Như anh nói ở chỗ đàm phán,
hợp đồng như này không kéo dài.
Anh yêu, đây là con gấu túi nhé?
Nó là xe Lamborghini của xe đẩy trẻ con.
Giờ không sợ kém cạnh Ricky nữa.
Là Mr.Siefest từ đội Dolphins.
Nhấc máy đi.
Chào, Mr. Siefert. Ông khoẻ không?
Rất khoẻ, Charles. Anh thế nào?
Cảm giác là tôi đã làm ông thất vọng hôm nọ.
Tôi chưa có phong độ tốt nhất
và không biết tôi từng chơi tệ như vậy bao giờ.
Phải nói thật với anh, Charles.
Anh vẫn còn run tay run chân lắm.
Peyton Manning từng nói, "Chơi tới khi chơi dở."
Anh chắc chắn chưa chơi dở.
Ý ông là sao?
Thực tế, tôi muốn anh chơi cho đội Dolphins mùa này.
- Mình không dở. - Anh không dở.
- Em rất tự hào về anh. - Phải thế chứ!
Anh không dở.
Thuận buồm xuôi gió.
Con nói những thứ rất xấu về bố, Richard.
Tên tôi là Ricky, hiểu chưa?
Đó là thứ duy nhất ông cho tôi.
Hồi chúng ta còn chơi giải,
chúng ta nói với phóng viên về bóng đá không phải những bí mật bẩn thỉu.
Con không biết Glazer sẽ hỏi về bố, nhưng mừng là anh ấy đã làm vậy.
Mừng là mọi người giờ đều biết ông là người thế nào.
Nhưng đưa chuyện gia đình ra công chúng là không hay đâu con.
Ông không có quyền gọi tôi là con, Dennis.
Nghe này, cuộc sống trước kia rất tốt.
Nhưng giờ bố có phóng viên muốn phỏng vấn.
Đứa đứng quầy không phục vụ. Thợ cắt tóc không cạo râu cho.
Mà người tình cũ đá bố ra ngoài,
bắt ngủ trên ghế sô-fa trong nhà của bố.
Và mấy em Hàn quốc thì phải dễ bảo.
- Đúng là ác mộng, Richard. - Cuộc sống của ông là một ác mộng?
Tưởng tượng xem cuộc sống của tôi thiếu vắng tình yêu,
sự tôn trọng, và sự chỉ bảo của ông.
- Đừng cư xử như trẻ con, được không? - Tôi đâu có.
Hiểu chưa? Tôi giờ là đàn ông rồi.
Đừng có than vãn về những cái mình thiếu thốn nữa.
Mẹ kiếp, không thể tin con dám ngồi đấy
và không cảm kích những thứ bố đã cho mày.
Ông cho tôi được cái gì, trừ sự đau lòng?
No comments yet. Be the first to leave one.