نخستین 200 خط.
"Lost" tập trước
Khi anh sang bên đó, James,
anh bảo Widmore để người canh gác một căn phòng trong chiếc tàu ngầm của hắn
canh gác một thứ mà hắn không muốn anh thấy.
Ừ, thì sao?
Tôi không thích bí mật.
Ông bảo ông đưa tôi tới hòn đảo này
để làm một việc hết sức quan trọng. Bao giờ thì bắt đầu?
Chạy đi.
Những người này hết sức nguy hiểm.
Chúng ta cần phải đi ngay.
- Dẫn đường đi. - Người này muốn rời khỏi hòn đảo,
và chiếc máy bay đó là con đường duy nhất cho hắn rời đi.
Anh muốn biết chúng ta sẽ đi đâu à? Chúng ta sẽ ngăn hắn lại.
Làm thế nào chúng ta ngăn hắn không lên chiếc máy bay đó được?
Chúng ta phải phá hủy nó.
Trong một thế giới đầy đấu tranh và xung đột,
vẫn có một điều mà tất cả chúng ta đều phải đồng tình...
tất cả mọi người đều yêu quí Hugo.
Sinh ra trong một vùng nghèo nàn,
Hugo Reyes vẫn luôn là ánh đèn soi sáng
cho tất cả những người anh từng gặp.
Dành cả cuộc đời mình yêu thích món gà,
Hugo đã mua lại và mở rộng chuỗi cửa hàng Ông Cluck
thành một hiện tượng trên khắp thế giới.
Và sự thành công liên tiếp của Hugo
thật đáng kinh ngạc.
Nhưng thành công về mặt tài chính không phải là sự kết thúc,
mà mới là sự khởi đầu
Nói đến Hugo là nói
đến sự trao tặng.
Công viên...
Sân chơi...
Bệnh viện...
Ngôi nhà Ông Cluck cho trẻ em.
Lòng bác ái của anh thật sự không gì có thể bằng.
Bởi vậy chúng ta mới có mặt ở đây hôm nay
dự buổi khai trương quỹ bảo trợ hóa thạch học của Hugo Reyes
ở viện bảo tàng lịch sử tự nhiên của bang...
biểu tượng văn hóa sẽ còn sống mãi
mang cái tên
của một trong những nguời làm việc thiện tuyệt vời nhất thành phố chúng ta.
Thưa quý ông và quý bà,
người đàn ông của năm...
Hugo Reyes!
Cái cúp đẹp đấy nhỉ?
Mẹ biết chúng ta còn buổi tài trợ nhân đạo
tuần sau không. Mẹ đến được không?
Lại một cái cúp nữa à?
Ai cũng yêu quý Hugo.
Con biết ai thì không yêu quý con không?
Phụ nữ.
Mẹ ơi!
Con cần một người phụ nữ trong đời chứ,
nhất là người không nuôi nấng con.
Ghê quá.
Con quá bận nên không gặp ai được.
Con không phải quá bận, mà là quá sợ.
Con đâu có sợ.
- Tốt, bởi vì ngày mai con sẽ có hẹn đấy. - Có ạ?
Cháu gái của hàng xóm của ông ngoại Tito con, Rosalita.
Cô ấy đã đồng ý đi ăn trưa cùng con.
Cô ấy là người như thế nào?
- Người chịu gặp mặt con. - Mẹ.
Con phải đi đấy!
Cô ấy sẽ thích con.
Và nếu cô ấy không thích,
chúng ta sẽ tìm người khác thích con.
Có rất nhiều chuyện điên rồ đang diễn ra.
Tôi rất mong được một mình kể cho cô nghe chuyện đó.
Có rất nhiều người đã đến nói chuyện với tôi sau khi họ đã...
cô biết đấy, chết.
Nếu cô cũng đến gặp tôi thì tốt quá.
Hugo?
Anh sẵn sàng để đi chưa?
Khi tôi quay lại chúng ta sẽ lên đường.
- Cô đi đâu thế? - Chiếc "Tảng đá đen."
Để phá hủy chiếc máy bay đó chúng ta sẽ cần đến thuốc nổ.
Cô có chắc làm vậy là đúng không?
Không, nhưng đó là cách duy nhất chúng ta có.
Cô là chuyên gia mà.
Mộ của ai đây?
Tên cô ấy là Libby.
Cô ấy ngồi ở phần đuôi máy bay.
Chúng tôi đã định có cuộc hẹn đầu tiên.
Đó sẽ như là buổi đi cắm trại vậy.
Nhưng...
Rồi cô ấy bị giết.
Tôi rất tiếc.
Ừ, tôi cũng vậy.
Này.
Anh đang làm gì ở đây thế?
Tôi tới để ngăn anh không để tất cả mọi người bị giết.
Anh không muốn nói gì à?
Sao tôi lại phải tin anh?
Anh đã giết Libby và Ana Lucia.
Lúc này chuyện đó không quan trọng.
Chuyện quan trọng là anh đang định đi xuyên hòn đảo này
để cho nổ tung cái máy bay đó đúng không? Sẽ có người chết đấy,
rất nhiều người, và đó sẽ là do lỗi của anh.
Cái gì?
Bởi vì bây giờ mọi người đang nghe theo lời anh, Hurley.
Hurley.
Anh đang nói chuyện với ai thế?
Um..
Chả ai cả.
Nào.
Chúng ta đi thôi.
Tôi lấy cho anh thêm khoai tây chiên Mêhicô nhé?
Ừ, gì cũng được.
Anh cứ để nguyên đấy được không?
Tôi có gặp một người.
Cô ấy sẽ đến muộn.
Vâng, sẽ có khoai tây chiên ngay đây.
Hugo à?
Chào cô.
Rất vui được gặp cô.
Wow
Tôi đã không nghĩ cô lại trông như thế này.
Tôi xin lỗi?
Cô biết đấy, cô lại là người...
xinh đẹp thế này.
Làm ơn, mời ngồi.
Trông cô không giống người có cái tên Rosalita.
Tên tôi không phải là Rosalita.
Tôi là Libby.
Vậy... cô không phải người tôi đi xem mặt à?
Không, tôi thấy anh từ bên kia phòng.
Sao cô lại biết tên tôi?
Nếu tôi nói, anh sẽ nghĩ là tôi bị điên đấy.
Không, tôi sẽ không nghĩ vậy đâu.
Hugo,
anh có nghĩ hai con người có thể có mối liên kết với nhau,
như kiểu bạn tâm giao không?
Chắc có.
Anh không nhớ tôi phải không?
Tôi nên nhớ à?
Cô đang làm gì thế, Elizabeth?
Cô đang làm phiền người này à?
Không. Không, anh ấy là bạn cũ mà.
Thật ra, chúng tôi chỉ vừa mới... Đợi đã, có chuyện gì vậy?
- Tôi rất xin lỗi đã làm phiền anh. Đi nào. - Không, bác sĩ Brooks, để cho tôi...
- Bác sĩ à? - Tôi xin lỗi, cô ấy cứ tự bỏ đi lang thang.
Đi lang thang từ đâu?
Tất cả những gì tôi nói, Hugo,
tôi nói thật đấy.
Thứ lỗi cho chúng tôi.
Yeah, just four of us.
Được rồi, đi thôi.
Chúng ta phải tới chỗ mấy chiếc thuyền
và băng qua biển sang tới đảo Thủy tức trước khi trời tối.
- Cô có thuốc nổ rồi à? - 4 cây thuốc nổ...
đủ để phá hủy buồng lái và tất cả dụng cụ.
Cái máy bay đó sẽ không bao giờ bay được đâu.
Tôi không biết liệu đó có phải ý hay không đâu.
Ý tôi là, trước hết, cái thứ đó dễ nổ lắm.
Anh phải tin tôi. Tôi đã được đào tạo cả đời để làm chuyện này rồi.
- Để làm nổ tung các thứ á? - Để bảo vệ các anh.
Ừ, nhưng làm thế nào mà cho nổ tung cái máy bay lại bảo vệ chúng tôi được?
Cái máy bay đó không còn
- thì cái thứ đó không rời khỏi hòn đảo này được đâu. - Ừ, vậy chúng ta cũng không rời khỏi được,
và chúng ta sẽ bị kẹt lại đây với cái thứ đó,
- và nó sẽ tức giận với chúng ta đấy. - Jacob bảo Richard sẽ biết phải làm gì.
- Và Richard bảo phải cho nổ cái máy bay, đúng không? - Ừ.
Jacob đâu có bao giờ nói với tôi về chuyện đó.
Ý tôi là, nếu Richard sai thì sao?
Hugo, tôi đang lo cho sự an nguy của các anh, tất cả các anh.
Không có gì quan trọng bằng chuyện này đâu.
Cái thứ đó là ác quỷ,
và Chúa cứu rỗi chúng ta nếu nó rời khỏi hòn đảo này, bởi...
Cái đấy dùng làm ngọn giáo à?
Tôi vẫn chưa biết nó sẽ dùng để làm gì, James.
Đến đúng thời điểm nó sẽ tự cho tôi biết.
- Giờ ông nói chuyện được với gỗ à? - Sawyer.
Gì?
Tôi giúp gì được cho hai người không?
Ông có làm được gì không à? Sao không làm bất cứ việc gì đi?
Bọn khốn bên hòn đảo kia đã tóm Jin.
Chúng ta thì đang ngồi thảnh thơi vặn ngón tay,
chả làm gì về chuyện đó cả.
Có sự khác biệt giữa không làm gì cả và chờ đợi đấy.
Vậy chúng ta còn đợi gì nữa?
Các cô đã có thể quay trở lại hòn đảo này
bởi vì tất cả các cô đã làm thế cùng nhau.
Để chúng ta có thể lấy cái máy bay đó rời khỏi đây,
cũng phải làm tương tự như vậy.
Chúng tôi đang đợi bạn của các cô đến đây, Kate...
Hugo, Sun, Jack...
đó là cách duy nhất
chúng ta có thể rời khỏi hòn đá tồi tàn này.
- Tôi không nghĩ sẽ có chuyện đó đâu. - Hi vọng là cô sai.
Anh đã đi đâu thế hả?
Tôi nói chuyện riêng với ông được không?
Dĩ nhiên rồi.
Mọi thứ diễn ra ổn thỏa chứ?
Ừ.
Widmore có thấy anh không?
- Không, nhưng người của hắn thấy. - Và anh để họ sống à?
Tôi không thấy cần phải giết họ khi tôi đã có được cái tôi muốn tìm.
Vậy là anh đã tìm ra thứ họ giấu trong cái tàu ngầm?
No comments yet. Be the first to leave one.