نخستین 200 خط.
CHÂN THÀNH VỚI TÌNH YÊU (TRUE TO LOVE)
CHÂN THÀNH VỚI TÌNH YÊU (TRUE TO LOVE)
MỌI NHÂN VẬT, SỰ KIỆN, ĐỊA ĐIỂM VÀ SỰ VIỆC TRONG PHIM ĐỀU KHÔNG CÓ THẬT.
Xin chào.
Hôm nay chúng tôi có tiệc tân gia, anh đến đi.
Vâng, anh đến đi ạ.
Sao cậu lại đeo cái này ở đây?
Được rồi đấy.
Muốn ăn gì không? Cứ họp tiếp đi.
Anh đến dự tiệc tân gia của tôi nhé.
Nhà cô đông người lắm rồi. Lần sau họp nhé.
Tạm biệt.
Tiêu rồi.
Lee Yu-jeong, cậu làm sao vậy hả?
Cái gì?
Ồ, cái này hả?
Sao cậu nhận ra?
Anh Jin-woo nhớ ra là tớ muốn có cái túi này ấy mà.
Anh ấy tặng nó cho tớ đấy.
Anh Jin-woo mua cho chị ư?
Phải. Biết nó giá bao nhiêu không?
Làm như anh ấy có nhiều tiền lắm ấy.
Nó quá đắt.
Trông thế nào?
Trông được không?
Tớ không biết nữa.
Nhìn này, Bo-mi. Giới trẻ thích mẫu này lắm.
Anh ấy mua rồi, nên tớ đành dùng thôi.
Tiệc tân gia chỉ là cái cớ. Cậu đến để khoe khoang thôi.
Này. Đừng bực mình. Ghen tị à?
Tớ chịu cậu đấy.
Tiệc tân gia với gì đây? Nhà này chẳng có gì để ăn cả.
Không cần phải lo.
Cậu quên Hàn Quốc nổi tiếng về cái gì à?
Lấy điện thoại ra đi.
- Được rồi, cẩn thận đấy. - Muốn ăn gì nào?
- Gọi đồ ăn hả? - Ừ.
Để tớ đặt. Đây.
Ừ, ăn gì đó đi. Tớ đói rồi, em muốn ăn gì, Bo-mi?
Em muốn ăn bánh gạo.
- Bánh gạo. - Bánh gạo.
Chắc là anh Jin-woo đấy.
Tớ bảo anh ấy rủ cả Jin-ho để giúp chuyển giường.
Thế thì tốt quá.
Để tớ đi thay đồ.
- Jin-ho là ai? - Nhân viên bán thời gian mới.
Có đẹp trai không?
Nhìn em kìa. Chắc chắn rồi.
Cậu ta đáng yêu lắm.
Chào anh Jin-woo.
Lâu chưa gặp.
- Không thấy em đến quán. - Em sẽ đến.
Anh yêu đến rồi.
- Chào. - Xin chào.
Jin-ho đến rồi. Chào hỏi đi, đây là Bo-mi, em gái Bo-ra.
Ồ, xin chào...
Hai người quen nhau à?
- Bọn em... - Không!
Em chưa từng gặp anh ta.
- Chào. - Xin chào.
Bọn em không quen.
Không hề.
Vào đi nào.
- Có nặng không? - Không sao.
Để cái gương này ở đây nhé?
Một, hai, ba.
Cẩn thận.
- Ta cần rèm cho phòng khách. - Đi nào.
- Làm được chứ? - Tất nhiên.
Cậu ấy bảo làm được.
Tôi cũng cần treo rèm.
Được.
Này.
Sao anh tỏ rõ là quen biết tôi thế hả?
Em không muốn thế à? Được.
Nhưng sao anh không thể biết em?
Nếu anh biết tôi, ta sẽ nói ta gặp nhau thế nào?
Ta gặp ở hộp đêm...
Tôi mong anh không lảm nhảm về tôi với mọi người.
Sao?
Chuyện đó...
Không đùa đâu, đừng làm thế.
Được.
Bỏ qua một cái cũng được.
- Đây à? - Vâng.
Được rồi.
Đến đây. Đồ ăn đến rồi. Bo-mi!
Anh đến thật này.
Tôi nghĩ ít nhất thế này tôi sẽ gặp được cô.
- Hy vọng tôi được chào đón. - Tất nhiên.
Tặng cô này.
Anh không cần làm thế.
Thật ư?
- Anh Su-hyeok đến rồi. - Xin chào.
- Cô Yu-jeong về à? - Sao cơ?
À, cái này hả?
Chồng tôi nhớ rằng tôi muốn có nó
nên đã mua tặng tôi ấy mà.
Tuyệt quá.
- Lee Su-hyeok. - Yang Jin-woo.
Em yêu à, đủ rồi.
- Gì chứ? - A lô?
Em phải khoe chứ.
Sao cơ?
Chuông không kêu.
- Anh ở đâu? - Mời ngồi.
Được rồi.
Làm ơn cứ để vào trong.
Sao thế?
Tớ đặt giao đồ ăn về địa chỉ cũ.
Cái gì?
Trời ạ, Bo-ra.
Xin lỗi vì làm phiền anh.
Tôi biết. Ai ngờ được chỉ mỗi tôi đi xe đến chứ?
Về chuyện bữa tiệc công ty ấy...
Ngày hôm đó...
Ngày hôm đó làm sao?
Chuyện tôi nói nhảm và tè trên phố à?
Thế thì sao?
Ta uống rượu để say mà.
Có gì to tát đâu cơ chứ?
Say rượu và mất kiểm soát. Bản tính của con người mà.
Ai mà đem chuyện đó ra bàn tán thì rõ ràng là thiếu tế nhị.
Thực ra, hôm đó tôi say đến mức không nhớ gì cả.
Hy vọng tôi không phạm sai lầm gì.
Tôi muốn giả vờ như không biết.
Nhưng cô lại tự nói ra mọi chuyện.
Tôi không cần giả vờ nữa.
Lại ước gì tôi kiên nhẫn hơn.
Khỏi phải nói.
Nặng quá.
Đưa cho tôi.
Anh thích tôm không?
- Ăn đi. - Được, cảm ơn cô.
Em yêu à.
Bỏ cái túi xuống đi. Ngoan nào.
Không chịu đâu.
Đây là quà chồng yêu của em tặng.
Được rồi, ăn đi.
Ăn đi nào.
Cậu đang làm gì vậy?
Nếu tớ vui sướng, anh ấy sẽ tặng tiếp. Cậu bảo thế mà.
Đừng lố quá. Sẽ thành phản tác dụng và anh ấy sẽ không làm thế nữa.
- Thật là... - Tớ có nên bỏ ra không?
Bỏ ra đi.
Jin-ho này.
- Cái áo đó... - Vâng?
Không phải quá nhỏ à?
Không ạ, đây là loại quá cỡ.
Tôi biết vì tôi từng có một cái. Nó nhỏ quá đấy.
Vậy ư?
Lạ thật.
Mà này,
chuyện với Quý cô Định Mệnh sao rồi? Cậu có làm theo lời tôi không?
Chuyện là...
Như chị nói,
em không làm gì cả.
Không có gì xảy ra à?
Không sao. Cô ấy đâu phải cô gái duy nhất trên thế giới.
Cậu có thể gặp Quý cô Định Mệnh khác.
Phải, tốt cho cậu thôi.
Giờ chuyện đã qua, chị nói thật nhé. Từ đầu chị đã không thích rồi.
Gì ạ?
Định mệnh cái con khỉ.
Rõ ràng cô ta là dân chơi hộp đêm thứ dữ.
- Nhưng... - Ừ, cô ấy trẻ.
Chắc hẳn là người lăng nhăng.
- Chị à... - Cô ấy cho số người gặp ở hộp đêm,
rồi cãi nhau với người khác trước nhà nghỉ.
Thật lố bịch.
Theo chúng tôi, rõ ràng cô ấy sẽ gây ảnh hưởng xấu.
- Rõ là thế. - Phải.
Chị không thể nói thế được.
Cái gì?
Ý em là, như chị nói, em không làm gì cả
và gặp lại cô ấy nhờ định mệnh.
Cô ấy không phải dân chơi hộp đêm.
Cô ấy rất xinh, quyến rũ và tiết kiệm... Không phải kiểu người đó.
Nếu có dịp gặp, mọi người sẽ thích cô ấy cho mà xem.
Tôi không nghĩ sẽ gặp cô ấy đâu.
Kể cả có như vậy,
em không quan tâm.
Vì em thích cô ấy.
Khi thích một người, ta sẽ thích mọi thứ về người đó.
Được rồi.
Nhìn mắt cậu ấy kìa.
Cậu ấy thật mù quáng.
Cậu ấy bị thứ gì đó che mắt rồi.
Anh yêu của em từng có ánh mắt như thế.
Vậy ư?
Sao cũng được.
Anh có bạn gái không?
Không.
- Chị gái em thì sao... - Này.
Thôi đi.
Chị em và em, anh thấy ai xinh hơn?
- Em là Bo-mi? - Vâng.
Em cũng thế. Em chọn Bo-mi.
Thật là...
Đàn ông đều như nhau.
No comments yet. Be the first to leave one.