نخستین 200 خط.
DVD Shop 150/150 Lê Lợi Đà Nẵng Biên dịch:Cloud2342
Vui lòng cho qua!
Ô, còn gì nữa đây?
Tôi Riggs đây.
À ông Neil.
Tôi đang đi thám thính mà.
Sao rồi à?
Tôi kiếm được một mỏ vàng rồi!
Đùng vậy,khi chúng ta có được cánh rừng này rồi,chúng ta sẽ giàu to.
Sanders à? Tôi không biết. Người của tôi nói ảnh vẫn ổn,
nhưng tôi sẽ triển khai kế hoạch vào ngày mai và sẽ cho anh ấy biết
giờ thì tôi đang triển khai kế hoạch.
Alo? Ông Lyman?
Alo?
Bảo vệ thú,không gây ô nhiễm
Thiệt không trời.
Ô,gì thế? Tránh đường ,nhóc con.
Tao đếm đến 3 đó. Một...
Hên thật.
Đừng ném vào.
Ha,Ha.Vui nhỉ. Con sóc mất dạy.
Con sóc mất dạy.
Ông Lyman, tôi tiêu rồi!
Thiên nhiên.
Mọi người,tôi còn sống đây.Làm việc chăm chỉ vào.
Chào ông Frank. Người của anh làm việc chăm chỉ lắm.
Chủ nào tớ nấy mà.Cũng chỉ để kiếm ăn thôi mà ông.
Tôi có một câu hỏi và ông nên trả lời.
Đó là những việc ông đang làm quanh đây.
Việc mà ông đã khiến tôi làm mấy tháng rồi.
Coi chừng.
Nhảy.
Đội năm làm tốt nhỉ.
Tôi không biết anh có thể nói đội 3 làm năng nổ như vậy không.
Đó là về cái đập hải ly.
Nó là hàng hiệu đó. Nó ngăn tràn gần 30 khối nước.
Thế chuyện đó giải quyết mất bao lâu?
- Đi nào. - Lùi lại.
Được rồi,ông có muốn tôi giữ lại cái đập đó không? Anh chả tốn gì.
Nếu không chúng tôi sẽ phá nó. Nhưng bọn hải ly sẽ mất nhà.
Tôi không biết nữa.Chúng tôi cũng yêu thiên nhiên, Frank.
Ông có thể dựng cảnh như tai nạn.
Chỉ cần bỏ chất nổ vào ổ của bọn hải ly.
Tôi không biết nữa. Tôi không muốn có chuyện này trước khi ông Lyman đến.
Mà nói này. Sao anh không làm việc với các nhóm, và thông báo lại cho tôi?
Sao anh không nói với những người ở đội 3
bắt đầu làm việc chăm chỉ như những người ở đội 5 kìa.
Nghe chưa mấy thằng đần! Qua hết đội 5 đi!
- Thật sao? - Tuyệt.
Đó là quả mâm sôi của tao.
Thiên nhiên.
- Nhớ nhà không em? - Để em yên mà.
Mặt trời lên đến đầu rồi,cu Tyler.
Ngày đầu đến trường đó.
Giờ sao mấy cu béo? Khóc rồi hả?
Nâng lên cấp bảy và bạn sẽ thấy hiệu quả gấp đôi!
Đừng có ăn gian đó!
- Chào cưng. - Chào anh yêu.
Thế giới có gì mới nào?
Tội phạm đang gia tăng ở Chicago.
Em thấy không? Chúng ta nên biết ơn về chỗ này. Không tội phạm. Chỉ có yên bình và tĩnh lặng.
- Cái đó chỉ nhất thời thôi. - Ừ
Ồ, Dan, Gà Lôi. Gà Lôi kìa.
Dan, thôi đi. Đừng ăn cái đó trước mặt chúng.
Bỏ xuống đi. Cái đó có thể là mẹ chúng.
Sao chúng có thể biết được đây là thịt gà lôi?
Chúng có giác quan thứ 6 đó. Bỏ xuống đi.
Sao cưng. Con ngủ thế nào?
Không tốt. Con mơ thấy một cơn ác mộng tồi tệ rằng
gia đình của mình bị bay ra khỏi nhà và vất đến một nơi không đâu.
Chắc tại nó nhớ bạn bè.
Sao nó lại nhớ bạn bè được chứ? Suốt mùa hè này
nó ngồi suốt trong phòng và online với bọn chúng đó thôi.
Anh biết chuyện này mà?
Chúng ta phải ở đây cả năm trước khi trở về Chicago.
Có lẽ anh nên nói chuyện với nó.
Để làm gì? Để rồi nó nổi cáu thêm sao.
Dan, anh là cha nó mà.
Này Tyler, sao không cùng ba ra ngoài hít thở không khí trong lành đi?
Coi nào Tyler, ở đây chắc sẽ có mấy cô nàng "cute" như ở trường của con thôi.
Những cô nàng với cặp mông đã lắm.
À. Hy vọng bố đúng. Chắc ngoài kia cũng có vài cô nàng coi được.
- Thế thì đi. - Bố biết còn cái gì nữa không?
Rắn độc cắn!
Cũng tại họ vào rừng.
Và rồi kết thúc giống gã này.
Coi như con thắng. Bố sẽ mất việc,chúng ta lên xe
và quay về Chicago. Chắc lúc đó con vui lắm?
Đừng có thái độ đó.
- Không. Đừng đụng vào. - Sao thế?
Cái này cho ông chủ.
- Tất cả sao? - Ừ, cả 38 cài này.
- Con không biết sở thích của ổng đâu. - Thiệt sao trời?
Chúng ta vẫn ổn chứ?
Chưa bao giờ tốt hơn thế.
Vậy thì tuyệt.
Chúc một ngày tốt lành.
- Ba tháng rồi. - Chín tháng nữa thôi.
$50,000 để giải quyết cái ổ bọn hải ly?
Anh có chắc là bọn hải ly đó sẽ đi không?
Được rồi,làm cho ổn đó.
Phải làm sao giống một tai nạn. Tôi sẽ gọi lại sau, Frank.
Ông Lyman, chào mừng đến Rocky Springs.
Chào, Dan.
Hy vọng không bắt anh phải đợi. Vì hôm qua tôi không bay được
Và phải sắm máy bay để đến đây.
Cái này cho cu cậu con anh.
Ô,cám ơn. Rất cám ơn ngài.
Cháu nó lên bốn phải không?
Không thật ra, cháu nó đã 16 vào tháng tới.
- Không. - Nhưng bản ghi chú nói là 4. Anh chắc chứ?
Tôi chắc mà.
Thật ra, cái món này...
- Xin lỗi? - Món quà này rất tuyệt và nó sẽ rất thích.
- Anh không giận tôi chứ? - Không mà?
- Thực ra tôi cũng có 2 cậu nhóc. - Ba.
À có ba, và tôi nhớ khi
- Tên của chúng là... - Tony.
...John và... - Yoko Junior.
...đã từng là những đứa bé.
- Nhớ thật. - Chúng là con tui mà.
Vậy tôi vào xe trước.
Tôi có mang một ít bánh sandwiches và chúng ta có thể có 1 giờ để đàm đạo.
1 giờ? Thiệt hả?
Hai giờ nếu ông muốn đi dạo.
Tôi không nghĩ vậy.
Bánh Sandwiches à? Ngốc quá.
Giờ tôi muốn chắc rằng các môn học phải đủ tiết.
Các thầy cô phải nghiêm khắc để bọn trẻ không bị thụt lùi. Được chứ?
Được rồi, để làm không khí trở nên thân thiện hơn tôi muốn
giới thiệu giáo viên dạy môn tự nhiên mới,
Tammy, đến từ Chicago.
Tôi hy vọng rằng cô đã làm quen được nơi này,
một trong những giáo viên toán thầy Bowen, đã xin nghĩ vào năm nay,
vậy nên chúng ta cần tìm một chủ tịch mới của Lễ hội Rừng.
Thế nên ai sẽ xung phong hay để tôi chỉ định.
Chuyện tổ chức Lễ hội Rừng là chuyện tất nhiên.
Bọn trẻ rất thích vẽ
và hát bài "Mẹ ơi con có thể?" hay bài "Chú bò Bessie".
Claire,bài chú bò Bessie là của những năm 1972.
Nó thật tuyệt.
Chú bò Bessie, chú bò Bessie
Đúng là điên thật?
Sao bà ta chưa nghỉ hưu nhỉ?
Xin lỗi, tôi...
- Tuyệt quá! Có người xung phong rồi. - Không, tôi...
Tammy Sanders sẽ chịu trách nhiệm về Lễ Hội Rừng.
Chào mừng, Tammy.
Chúng ta sẽ có chuyện vui đây.
Chú bò Bessie, chú bò Bessie
Chú bò Bessie nhảy lên mặt trăng
Tiếp đi. Xuống đi,xuống đi...Dừng lại.
Như ông đã thấy trong những tấm ảnh này,
Chúng ta tiết kiệm được 16%.
Tốt.
Đó là vì sao tôi thỏa mãn cũng bởi những thống kê này,
Chúng ta có thể hoàn thành hết công việc này trong tháng Ba.
- Tôi đảm bảo. - Thế thì tuyệt.
Giờ thì anh nên thực hiện phương án 2.
Ồ.
Xin lỗi, Có phương án 2 sao?
Cho anh ta xem đi.
Được rồi. Đây là phương án 1 của anh, cái anh mới nói.
- Phải rồi. - Còn đây là phương án 2.
Vậy ông định sang bằng khu rừng sao?
Ừ.
Hử?
Hử?
Chúng ta sẽ thay thế khu rừng này thành trung tâm mua sắm.
Dan, anh có biết người ta thường gọi tôi là "Vua của màu xanh"?
Bởi vì tôi yêu hành tinh này.
Bất hạnh thay, tôi không thích đạo đức giả.
Nhiều người nói muốn cứu lấy hành tình này những lại làm ngược lại.
Anh không thấy sao? Họ vẫn uống nước trong ly nhựa,
và hàng khối thứ mà không thể phân hủy được đó thôi?
Cái tôi nói với anh không phải là không quan tâm đến môi trường,
nhưng mà chúng ta phải nắm lấy cơ hội.
Tôi hiểu.
Tốt. Vậy anh sẽ đứng đầu dự án 2 trong 4 năm tới.
4 năm luôn hả?
Sếp à, tôi đã hứa chỉ để gia đình ở đây 1 năm.
Đúng nhưng nếu như Riggs(cu cậu ở đầu phim) không mất tích.
Vợ tôi... con tôi sẽ...
Ôi chúa ơi.
Dan, đây là cơ hội ngàn vàng cho cậu đấy.
Tôi sẽ trả lương cậu gấp đôi,cậu nghĩ sao.
Tôi cho cậu 10 giây hoặc tôi sẽ đổi ý.
10,
9-8-7-6-5-4-3-2-1!
Được rồi, tôi đồng ý.
Anh đúng là biết thời thế đó, Dan.
Đúng là điên thật. Gì thế?
- Felder nè. - À anh trai, buổi họp chấm hết.
Giữ máy chút nghe mẹ. Con chỉ... Dạ?
Tạm biệt.
Vợ mình sẽ thịt mình mất.
Anh Dan, chúng ta là gia đình phải không nào? Chuyện gì thì phải bàn bạc với nhau chứ.
Coi nào,đâu đến nỗi tệ. Anh được thăng chức mà.
Nếu như mọi người không cần con thì con sẽ đến nhà bạn ở.
Ủa, mà con làm gì có bạn ở đây chứ.
No comments yet. Be the first to leave one.