نخستین 190 خط.
Được rồi Jim, thành tích theo quý của cậu khá tốt.
Vụ làm ăn với thư viện sao rồi?
Oh tôi có nói với anh là không thỏa thuận được.
Nên cậu đến gặp chuyên gia nhờ chỉ giúp?
Cậu định nói thế phỏng, "châu chấu"?
Thật ra là tự anh gọi tôi vào đây. Nhưng đúng vậy.
Được, để tôi chỉ cậu cách làm.
Vâng, vui lòng cho tôi gặp quản lý.
Xin chào, tôi là Michael Scott, giám đốc khu vực
của công ty giấy Dunder Mifflin.
Tôi muốn nói chuyện với quản lý của quản lý của anh.
Thỏa thuận đã xong, cảm ơn ngài rất nhiều.
Ngài vừa lịch thiệp lại vừa hiểu biết.
Oh, tôi xin lỗi, là tại tôi.
Tôi vừa nói chuyện với một phụ nữ. Giọng bả hơi thấp.
Chắc do hút thuốc.
Mọi thứ kết thúc như vậy đấy.
Tôi đã làm cho Dunder Mifflin 12 năm,
4 năm gần đây làm giám đốc khu vực...
Nếu anh muốn xem qua một lượt...
Thì cả lầu này là của chúng tôi.
Vậy nên như anh thấy, đây là vương quốc của tôi.
Ah, đây là lễ tân, cô Pam.
Pam, Pam Pam! Pam Beesly.
Pam làm việc với chúng tôi đến...
Hết đời, phỏng Pam?
À, tôi không biết...
Nếu giờ anh nghĩ cô ấy dễ thương...
Thì anh nên đợi vài năm nữa.
Cái gì?
Có tin nhắn nào không?
Có, một bản fax.
Pam, cái này gửi từ Tổng công ty.
Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần về việc
có ngăn hồ sơ riêng cho những thứ gửi từ trên đó?
Anh có nói đâu.
Cái đó tên là thùng rác.
Nhìn kia!
Nhìn khuôn mặt kia!
Mọi người nói tôi là người sếp tốt nhất.
Họ bảo, "Chúa ơi, tôi chưa bao giờ làm ở chỗ nào thế này,
anh thật hài hước, và tài giỏi hơn hết thảy."
Tôi nghĩ nói vậy đủ hiểu rồi.
Tôi thấy cái này ở Spencer Gifts.
Việc của tôi là nói chuyện với khách hàng
trên điện thoại về số lượng
và loại giấy photo.
Anh biết đấy, về vụ liệu chúng tôi có thể cung cấp
hay họ có thể trả tiền không, rồi...
Nói mỗi cái này nghe nhàm chán quá.
Anh ta vẫn thích việc đó sau 7 năm trời.
Gì cơ?
Không có gì.
Ok. Gặp sau nha.
Được rồi, bảo trọng.
Làm tiếp thôi.
Tổng công ty không hề gây khó dễ cho tôi, đây là Jan Levinson-Gould
Jan, xin chào!
Tôi gọi cô ta là Hillary Rodham Clinton, chuẩn không?
Không gọi trước mặt, vì
không phải vì tôi sợ cô ta, vì là tôi không sợ,
nhưng mà...
yeah.
Được rồi, anh có cần thêm thứ gì vào lịch trình không?
Tôi không có lịch trình.
Tôi xin lỗi, gì cơ?
Tôi có nhận được cái nào đâu.
Tôi fax cho anh một cái sáng nay mà.
Thật không? Làm gì có?... Um.. Cô có nhận được lịch trình nào sáng nay không?
Có, cái đó đó.
Sao tôi không cầm?
Công ty ta làm việc dựa trên sự giao tiếp hiệu quả, phỏng?
Vậy có vấn đề gì vậy Pam? Sao tôi không có?
Anh ném vào thùng rác, cái mà anh gọi là ngăn đựng tài liệu đặc biệt.
Yeah, đùa thôi, thật ra đó là anh tôi,
ngăn đó đáng ra để đựng hóa đơn chứ không phải fax.
Anh muốn xem chung không?
Yeah. cảm ơn.
Ok từ buổi họp mặt trước, Alan và hội đồng quản trị đã quyết định
rằng chúng ta không thể giữ cùng lúc chi nhánh Scranton và Stafford.
Oh ok?
Không, Michael đừng sợ.
Không không không, cái này tốt, hoàn toàn ổn.
Michael nghe này, đừng sợ.
Chúng tôi chưa quyết gì hết.
Tôi đã gặp Joshua ở Stanford, tôi cũng nói với anh ta như vậy
và tùy hai anh thuyết phục tôi thế nào trong việc khẳng định khả năng sáp nhập chi nhánh còn lại.
Ok không vấn đề.
Tuy nhiên, cái này cũng có nghĩa là sẽ cắt giảm nhân sự.
Tôi không muốn nghe cái đó, Jan
vì cắt giảm là trò nhảm nhí
cực nhảm,
và tôi không muốn điều đó xảy đến với người của Joshua.
Đương nhiên đối với người của tôi cũng vậy.
Công ty hiện đã bác bỏ... Xin lỗi.
Josh có lo lắng vụ cắt giảm không?
Không phải vụ ảnh có bị cắt giảm không, mà là ảnh có quan tâm việc đó không.
Hỏi: Ta phải làm trong bao lâu?
Oh, Todd Packer, câu trả lời tuyệt vời, cô có phiền không nếu tôi nhấc máy?
Không, cứ tự nhiên.
Pac man!
Hey, nữ hoàng to xác.
Oh, cái đó không phù hợp...
Hey, hôm nay có đến không?
Tôi không hiểu ý anh.
Này, tôi muốn hỏi anh một câu.
Rèm với ga giường có phải đồng màu không?
Oh chúa tôi!
Gớm quá! Gớm quá!!
Đúng là người gớm ghiếc.
Vậy anh có nghĩ giờ ta cần giấu chuyện này không, tôi không muốn làm mọi người lo lắng vô ích.
Đương nhiên là không. Với tình hình hiện nay, tôi sẽ không rời văn phòng đâu.
Vậy cắt giảm là sao ta?
Well
Mấy người nên cập nhật đơn xin việc, như tôi đây.
Tôi nghĩ có thể là tôi.
Yeah, là chị đấy.
Tôi có một câu hỏi quan trọng cho anh.
Được thôi.
Chủ nhật anh có đi tiệc tùng ở nhà Angela không?
Yeah, thôi đi. Nực cười vãi.
Tôi nên nói ra không? Không, tôi sẽ không nói đâu. Chẳng có ích gì.
Nếu là bác sĩ, tôi sẽ không nói với bệnh nhân là anh ta bị ung thư.
Đây là ông Scott.
Ryan Howard từ nhóm tạm thời.
Ted Nickels gửi tôi tới đây để bắt đầu làm việc.
Howard, như Moe Howard, trong Ba Con Rối á?
Ngay đây, xúc động quá. Oh Pam, đàn ông là vậy đó Pam.
Tôi giống như sinh viên khoa hài kịch
Tôi là Hitler, Adolph Hitler
Tôi không nghĩ bị đuổi việc là điều tệ nhất
Vì sau đó tôi sẽ
Chỉ là, tôi không nghĩ các bé gái ao ước được làm lễ tân.
Tôi thích vẽ vời,
chủ yếu là vẽ màu nước, và sơn dầu.
Jim nghĩ mấy cái đó hay.
Dunder Mifflin tôi là Pam.
Được rồi, ông Davis, tôi sẽ gọi lại ngay.
Yeah, có việc gấp, 2 phút thôi. cảm ơn rất nhiều.
Dwight, cậu làm gì vậy?
Gì cơ?
Cậu làm gì vậy?
Chỉ dọn bàn thôi, tôi không tập trung được.
Cái đó không phải ở bàn cậu.
Nó lấn chỗ.
Mấy cái đó lấn hết vạch.
Một từ, hai âm tiết: Phân chia.
Cậu không được làm vậy.
Sao không?
Vi phạm an toàn, tôi có thể bị ngã, bị chọc trúng, bị thương.
Để xem.
Đây là lý do tôi không quan tâm vụ cắt giảm nhân sự.
Cắt giảm nhân sự á?
Tôi không bận tâm. Tôi đã khuyên người ta cắt giảm từ khi Halpert đến
nói cả lúc phỏng vấn.
Tôi nói, làm đê!
Anh còn mấy tin nhắn từ hôm qua. Thư giãn đi, mọi việc đều trong tầm kiểm soát.
Yeah, yeah, yeah oh cái đó quan trọng mà phỏng?
Oh, cái này quan trọng lắm. Tôi nên trả lời ngay.
Gì cơ?
Thôi nào. 6 triệu đô, Steve Austin,
số đó là mức lương lý tưởng cho tôi, cô nghĩ vậy không? 6 triệu đô.
Gửi Jan: tôi xứng đáng được tăng lương.
Ai chả vậy phỏng?
Tôi xin lỗi?
Không có gì.
Nếu cô không vừa ý với mức lương hiện tại, cô nên nói với bên Nhân sự,
ok? Không phải hôm nay, ok? Pam hãy chuyên nghiệp lên.
Tôi nghĩ tôi là hình mẫu ở đâu. Tôi được mọi người tôn trọng.
Toàn bộ nhân viên Dunder Mifflin chú ý, mời vào phòng họp ngay lập tức.
Những người tôi kính trọng, thần tượng của tôi là Bob Hope,
Abraham Lincoln, đương nhiên,
Bono,
và Chúa có thể đứng thứ tư.
Và tôi nghĩ là họ đều giúp nhân loại, theo nhiều cách,
cái đó, khó nói nên lời.
Không thể đong đếm.
Giờ tôi biết mọi người đang đồn đại gì đó tôi chỉ muốn biết thôi.
Tôi là trợ lý giám đốc khu vực, tôi nên biết trước tiên.
Trợ lý cho giám đốc khu vực.
Ok. Anh nói tôi nghe đi.
Tôi sắp nói với mọi người. Nói thầm vào tai thôi.
Tôi sắp nói với mọi người.
Làm ơn đi, ok.
Anh muốn tôi nói không?
Cậu chẳng biết cái đó là gì.
Anh nói đi, tôi cho phép.
Tôi không cần cậu...
Tôi cho phép. Nói đi. Tôi không cần cậu..
Tôi cho phép. Nói đi.
No comments yet. Be the first to leave one.