نخستین 200 خط.
Chờ đã nào, coi nào.
Anh ở đâu, Charlie? Quan trọng hơn thế nữa, tiền của tôi đâu?
- Anh nợ tôi 30 ngàn dollar. - Jack, tôi sẽ trả cho anh mà.
Đây không phải là Jack! Tôi là Bill Panner.
Anh cũng nợ tiền Jack nữa à? Anh phải trả cho tôi trước!
Bill. Chúng ta ổn mà anh bạn. Tôi có tiền cho anh rồi. Ngay trong tay tôi đây.
Sao chúng ta không gặp nhau tại...
- Điện thoại của anh bị mất tín hiệu rồi. Hello? - Mất tín hiệu rồi.
Tôi không nghe thấy anh đang nói...
Này chú, đó là Ambush à?
- Phải. - Tụi cháu nhìn nó được không?
- Muốn nhìn nó à? - Phải.
Cho chú 1 phút.
Đây...
là Ambush. Dậy đi nào.
- Anh ta sắp đánh với ai? - Thật ra hti2 anh ta sẽ đấu với...
Này này, nhóc tính làm gì thế hả?
Tụi cháu chụp hình với nó được không?
Chắc rồi. 5 dollar 1 tấm.
Chú muốn 5 dollar à? Có thật không vậy?
Không, chú muốn 5 dollar ngay bây giờ.
Đi thôi nào.
- Thôi được, 3 dollar. - Không quan tâm.
- 2.50 thì sao? - Biến đi!
Là một trong mấy thị trấn nhỏ này ư?
Xin chào các quý ông quý bà, tới hội chợ hạt San Leandro năm 2020.
Xin hãy ngồi vào chỗ. Chương trình sắp sửa bắt đầu.
Tôi được nói là robot của tôi sẽ đấu với 1 con bò nặng 362kg.
Con đó nặng hơn thế, chàng mù toán à.
Charlie "có thể làm mọi thứ" Kenton. Thời gian khắc nghiệt với anh quá nhỉ.
- Ricky, chúng ta có vấn đề ở đây. - Từ từ nào..
Lần cuối tôi gặp anh, anh đang đứng tại trần nhà của trung tam mua sắm Sam Houston
cùng với dấu tay từ cú đấm phải của tôi trên mặt.
- Chúng ta sẵn sàng rồi chứ? - Rồi.
Chúng ta đồng ý là cho robot của tôi đấu với con bò nặng 362kg lấy 3000 dollar.
- Tôi nói đúng chứ? - Chính xác.
Con này nặng hơn 900 ký.
Tôi sẽ nói với anh chuyện này.
Ro bot của anh không đánh, tôi không trả tiền! Anh thấy thế nào?
Biến đi.
Sao chúng ta không làm chuyện này thêm phần thú vị. Robot của tôi đấu bò của anh, tăng thành tiền cược.
- Bao nhiêu? - 20 ngàn dolarr, người thắng lấy hết.
- Anh có 20 ngàn á? - Trong két sắt của tôi.
Được thôi, Charlie.
20 ngàn cũng được, nhưng nếu anh thua và chẩu mất,
Tôi sẽ đuổi theo anh và cho anh một trận bán sống bán chết.
Anh biết là tôi có thể làm thế, vì tôi đã làm thế rồi!
Ngoài đời anh đứng sát, còn trong sàn đấu anh đứng như mấy đứa con gái. Lùi ra nào.
Lùi và tấn công! Cứ như thế một lần nữa. Anh muốn nhảy nữa à?
Cổ vũ cho anh chàng này đi. Cho anh ta chút may mắn. Anh ta sẽ cần nó đấy.
Đừng sờ vào con bò đó.
Thưa các vị, tôi phải hỏi các vị thế này,
có ai trong số các vị là fan của những trận robot boxing không?
Giờ thì, tôi hiểu là
không phải ai trong chúng ta cũng có đủ tiền để tới Dallas
và trả 300 dollar cho 1 trận đấu của giải đấm bốc robot thế giới.
Thế nên tôi quyết định mang một trận đấm bốc robot
tới hội chợ nhỏ của chúng ta tại San Leandro này.
Các vị thấy thế nào?
Thưa các vị, tôi xin giới thiệu với các vị,
Ambush!
Ra sân nào!
Chào chàng bự con.
Anh ta bự con quá nhỉ?
Xoay một vòng nào. Để mọi người thấy vẻ đẹp của mày.
Cho họ thấy chút sức mạnh.
Nhìn xem. Anh ta đang thể hiện võ công kìa.
Đúng thế.
Đối thủ của Ambush hôm nay là quán quân
của cuộc thi đấu bò lừng danh,
thưa các vị,
Black Thunder!
- Đánh nào! - Để cuộc đấu bắt đầu.
Mày chỉ có thế thôi à?
Phải. Nhào vô.
Hạ nó. Hạ nó.
Ambush chơi 1 đòn vật lên người con bò.
Tao còn nhiều chiêu cho mày lắm. Đây chỉ mới là bắt đầu thôi.
Nhảy nào!
Ambush đã cho Black Thunder nằm sàn,
nhưng khi bạn giỡn mặt với bò, bạn sẽ phải ăn cặp sừng.
Cưng thích thế à.
Quay lại!
Ricky! Ricky, dừng chuyện này lại!
Coi nào. Chúng ta vẫn còn đánh được. Nhảy một chân nào.
Đúng thế. Coi nào.
Ricky, đủ rồi! Dừng tay.
Tôi không nghe thấy vì tiếng con robot đang bị hủy diệt của anh át cả rồi.
Giết! Giết!
Đứng dậy đi nào.
Đứng dậy nào! Coi nào!
Không!
Đừng mà, không. Không, không!
Các vị, hãy tung hô cho những chiến binh
của hội chợ hạt San Leandro năm 2020.
Cám ơn vì đã tới đây,
và hẹn gặp lại các vị, vì sẽ còn lần nữa.
Đưa chú cái chân đó.
Đưa 5 dollar đây.
Boo-yah!
Được rồi! Thật là hào hứng, phải không các vị?
Tôi sẽ tới lấy tiền sau, Charlie. Tốt nhất là anh nên có tiền.
- Mọi người nói "hey!" nào. - Hey!
- Mọi người nói "ho!" - Ho!
Thế nào hả? Anh sao rồi, nhóc robot?
Chìa khóa của mình. Chết tiệt.
Tiến thêm 1 bước là tôi cho anh nằm sàn như anh ta.
Charlie, bình tĩnh.
Tôi không trả tiền cho các anh đâu. Đó là một trận đấu giàn xếp. Nó làm tôi toi mất con robot cuối cùng.
- Nghe chúng tôi nói đã. - Anh có nhớ Caroline Fallon không?
Cô ấy là bạn gái cũ của tôi. Tôi không gặp cô ấy hơn 10 năm rồi. Cô ta muốn gì?
Cô ấy qua đời rồi.
Anh còn nhớ Max Kenton không?
Con trai tôi. Giờ nó đã 9 tuổi rồi.
- 11 tuổi. - 11 tuổi. OK.
Nó cũng qua đời à?
Cậu bé vẫn ổn. Đó là lý do chúng tôi tới đây.
Phiên tòa này được triệu tập nhằm chỉ định sai sẽ là người nuôi dưỡng
cháu Max Kenton, 11 tuổi.
Mẹ, Caroline Fallon, đã mất. Cha, Charles Kenton.
Debra Fallon Barnes, bà là dì của cháu bé.
Vâng. Như tôi đã nói với các vị, chồng tôi, Marvin, rất giàu có,
và chúng tôi sẽ chu cấp nhiều hơn Max cần.
Tôi rất cảm kích việc đó, nhưng theo luật của bang Texas nếu như không có di chúc
thì người cha sẽ được quyền nuôi dưỡng.
Charles Kenton, người đã biết được việc này,
và chúng ta đang đợi ông ấy...
Tôi cần 1 con robot mới.
Tôi có 1 cuộc đấu lớn cho Ambush vào thứ 7 tới Saturday.
Tôi phải có cái gì đó để trình làng chứ.
Họ bán Noisy Boy? Noisy Boy từng 1 thời là sát thủ đấy.
Bao nhiêu? Giá thế là ngon rồi. Nó bị cái gì?
Tôi chấp nhận được.
Tôi không có tiền.
Charles Kenton đã từ bỏ quyền nuôi dưỡng ngay sau khi cháu tôi ra đời.
Tôi có thể chu cấp cho Max.
Ông là Charles Kenton.
Charlie, phải.
Tôi tới để ký giấy tờ gì đó để từ bỏ quyền
nuôi dưỡng con của tôi.
Đó là lý do tôi ở đây. Tôi có cần ở lại đây không?
Charlie.
Anh có còn nhớ tôi không?
- Debra, chị của Caroline. - Phải, Debra. Chị thế nào rồi?
Ông Kenton. Mời ngồi.
Thưa tòa, liệu tôi có thể đi thăm cháu mình không?
Vâng, bà có thế đi.
- Còn ông thì sao, ông Kenton? - Cái gì?
Ông có thể tới gặp cháu bé, nếu ông muốn.
- Gặp thằng bé à? - Phải.
- Max. Con trai anh? - Hiểu rồi.
Anh làm việc với những con robot ấy lâu tới mức anh trở thành robot luôn rồi.
Anh chờ ở đây nhé. Em sẽ quay lại.
Em cứ thong thả.
Thưa quan tòa, tôi muốn ra ngoài,
và gọi cho luật sư của tôi, thế có được không?
Cứ tự nhiên.
Coi nào. Anh đây rồi.
Nó sẽ vào viện mồ côi.
Không, họ tìm thấy 1 gia đình tốt rồi. Trẻ trung, nhiệt tình. Phải.
Cám ơn Micheal, tôi sẽ làm thế.
- Marvin Barnes. Tôi là chồng của Debra. - Phải.
Debra rất muốn nhận nuôi Max.
- Tôi ủng hộ chuyện đó. Nhưng... - 75 ngàn.
$75,000 dollar? Anh nghiêm túc à?
Vấn đề là...
chúng tôi phải đi tới Ý vào hè này
với một người bạn thân cùng vợ ông ấy.
Hai tháng tại Tuscany và những nơi khác.
Chỉ 4 người các vị. Nghe hay đấy.
Cuối tháng 8 chúng tôi sẽ quay lại New York.
Tháng 8 à. 100 ngàn.
- $100,000 dollar? - Ông nghe rồi đấy.
- Anh điên rồi. - Không điên bằng vợ ông
nếu tôi nói chị ta là tôi sẽ giao thằng bé cho bang Texas.
Có một cách để ai cũng có cái mình muốn.
Vậy những gì ông sẽ làm là:.
Ông sẽ nói vợ ông tôi chỉ ký giấy giao quyền nuôi dưỡng cho chị ta
nếu tôi được giữ thằng bé trong mùa hè này trước.
Chỉ cần nói với chị ta chị ta sẽ làm tôi thấy tội lỗi nhiều như thế nào
vì là 1 người cha tồi tệ và lạnh lùng,
tôi muốn làm lành với thằng bé như thế nào, thể hiện tình cha con, gì gì đó.
Chị ta sẽ tin ngay, ông thành anh hùng và ai cũng thắng.
Được, nhưng đừng nói tới vụ tiền trước mặt Debra, anh hiểu chứ?
Hiểu.
Tôi sẽ giao trước cho anh 50 ngàn dollar vào tối nay khi chúng tôi ghé giao Max
và 50 ngàn con lại sau khi chúng tôi quay về vào tháng 8
và khi anh giao lại nó cho chúng tôi tại New York.
Rất vui được làm ăn với ông.
Thưa tòa, tôi rất vui vì chúng ta đã dành thời gian
để đưa ra quyết định tốt nhất cho mọi người.
- Em vui chứ? - Là tôi đây.
Tôi sẽ mua Noisy Boy. Có tiền rồi.
Đưa nó tới phòng tập của Tallet và tôi sẽ gặp anh ở đó.
Hello?
Bailey?
Có ai đó cùng với con robot anh sắp mua,
và với tôi, nó có mùi như thảm họa.
Rất vui được gặp cô.
- Tôi có thể nói là hôm nay co rất xinh không? - Thôi đi.
No comments yet. Be the first to leave one.