نخستین 200 خط.
ĐẶC BIỆT CẢM ƠN SHANKER RAMAN
CHÚNG TÔI YÊU BẠN, SHAH RUKH KHAN
NETFLIX GIỚI THIỆU
‎Này, người yêu ơi!
‎Em giận rồi!
‎Anh yêu em mà!
‎Xin em!
‎Này, người yêu ơi!
‎Em giận rồi!
‎Anh yêu em mà!
‎Xin em!
‎Anh nhớ em đêm ngày
‎Trao em chiếc hôn trong giấc mơ
‎Không, không, không, cô bé hư!
‎Anh yêu em mà!
‎Xin em!
‎Em khoác lên người chiếc váy xanh lá ‎Và thấy mình thật xinh đẹp
‎Rơi vào vòng tay ‎Rồi trở thành tù nhân của anh
‎Em khoác lên người chiếc váy xanh lá ‎Và thấy mình thật xinh đẹp
‎Rơi vào vòng tay ‎Rồi trở thành tù nhân của anh
‎Đôi mắt hai ta dán chặt vào nhau
‎Chúng mình đã bị bắt và nhốt chặt trong đó
‎Ngày tháng qua đi
‎Em trở thành tù binh của anh
‎Làm ơn!
- Đừng xị mặt, em yêu. - Em nên tự song ca chắc?
Anh xin lỗi mà.
Qua kia nhảy đi. Tránh ra.
Buổi phỏng vấn diễn ra lâu quá.
Anh suốt ngày chỉ đi phỏng vấn!
Còn kế hoạch của em?
Để em nói cho… Tan tành rồi!
Năm nay chúng ta sẽ kết hôn.
Anh có việc rồi?
Ở đâu?
Nói em biết đi.
Mẹ em cứ làm ầm cả lên.
Anh được nhận làm công chức!
Thật sao?
Bảo mẹ em bắt đầu đặt chỗ cho đám cưới đi.
Chúng ta sẽ kết hôn.
Xõa tóc ra đi.
‎Không, không, không, cô bé hư!
‎Anh yêu em mà!
‎Xin em!
BA NĂM SAU
Ngon quá! Cho anh thêm tí nữa được không?
Nghe này…
Rót cho anh ít nước.
Được.
Thứ Tư này chủ thầu sẽ tới.
Anh gặp người ta lần này đi.
Anh nghe em nói không?
Có mà.
Anh sẽ gặp anh ta.
Em đừng bận tâm nữa.
Đầu óc em để ở đâu vậy?
- Sonu, đúng không? "S". - Vâng.
‎Ôi, Badru, Badru ngọt ngào của anh…
Vẫn còn giận à?
Thôi nào, em yêu. Đêm qua anh uống hơi quá chén.
Chỉ đêm qua thôi sao?
Có đôi vợ chồng nào mà không cãi nhau?
Nhà nào chẳng có lúc thăng trầm. Em biết mà.
Xu hướng bây giờ là chụp ảnh đồ ăn rồi đăng lên mạng.
Anh cũng đu.
"Vợ làm trứng ốp lết ngon nhất trần đời!"
Để mật đó mà phết bánh mì.
Được rồi, em muốn gì thì nói đi. Gì cũng được!
Chúng ta là vợ chồng hiện đại, em yêu.
Đây là lúc để vui vẻ.
Đó vốn là kế hoạch hai năm. Anh đồng ý rồi.
Nhưng "thế giới hai người" này đã kéo dài ba năm.
Cuộc đời đâu chạy theo nhịp đồng hồ.
Hãy điều chỉnh kế hoạch vì anh.
Không phải lần này, Hamza!
Tưởng tượng tụi mình đang âu yếm thì con bé khóc toáng lên.
Thằng bé!
- Em muốn sinh con trai. - Rồi.
Em nghĩ sẵn tên rồi.
Tên gì vậy?
Bí mật. Khi nào tới lúc, em sẽ nói!
- Thôi nào, nói đi. - Không.
Anh sẽ mua pizza cho em.
Hoặc là điện thoại đời mới. Sao hả?
Được chứ?
Gặp chủ thầu trước đi. Vụ điện thoại tính sau.
Xin thần linh chế ngự con quỷ trong con!
2024 - Ô TÔ 2022 - ĐẺ THÊM
2021 - NHÀ 2020 - BÉ ĐẦU
Badru, bộ chăm sóc da mặt cô đặt ngày mai sẽ về tới.
Chào thím!
Tự trọng chút đi mẹ!
Lá cà ri rẻ như bèo!
Không phải vì tiền. Ngồi ở nhà cả ngày nên mẹ chán.
Lần này con lại làm gì?
Cơm có sạn! Đưa cho con.
Vo gạo mà cứ dán mắt vào ti vi thì còn sao được nữa?
Đây ạ.
Hỏi chuyện chủ thầu chưa?
Anh ấy đồng ý rồi.
Trộm vía, lần này anh ấy sẽ gặp.
Gà ở nước ngoài béo thật.
Hồi nhỏ con cũng béo như vậy.
Mặt toàn là má. Đến nỗi không thấy mũi đâu!
Vẫn chưa muộn đâu con…
Ngày mai ta thử quay nhé?
Thu dọn hành lý rồi về nhà đi.
Mẹ biết con đang cố mà.
Cái mặt con đã trở thành bao cát suốt ba năm qua.
Và nó vẫn dùng con để luyện tay luyện chân.
Phải từ từ, mẹ à!
Đó không phải là cái công tắc mà mẹ thích bật tắt tùy ý!
Nó sẽ không thay đổi.
Ta phải nghĩ cách gì đó triệt để.
Nếu không, có ngày thằng điên đó sẽ giết con.
Lúc đó con tính sao?
Cậu dọn sạch chưa đấy?
Thưa sếp, sạch tới mức sếp có thể ăn bốc trên sàn luôn!
Cái gì… Để yên cho tôi ăn chứ.
Sếp, tôi nói được không?
Thi thoảng thì được, chứ tôi không thể dọn hàng ngày.
Tôi là người soát vé mà.
Cậu nói cứ như cậu là thẩm phán, thủ hiến, thủ tướng không bằng.
Soát cái bồn cầu thì có!
Hay quá!
Đây vẫn là đống đồ mà cậu mang tới tuần trước mà.
Cô nói gì vậy? Toàn đồ mới mà.
Bà Ameena vừa mất sáng nay.
Máy nướng và máy xay của bà ấy đây. Sao cũ được?
Vợ ông Khan á?
Vâng, bà thứ hai cũng đi rồi.
- Cháu vừa ở đó về đây. - Tội nghiệp bà ấy.
Đưa máy xay đây.
Đây ạ. Cái nắp… đây.
Bao nhiêu?
Bốn trăm, cho cô thôi đó.
Được rồi, 100.
Một trăm không được. Đồ mới nguyên mà!
Được rồi, 100.
Bà Ameena vừa mới dùng, khi bà ấy…
Một trăm.
Giá cuối cùng là 350. Cô không mua thì thôi.
- Một trăm. - Vậy thì thôi! Trả cháu đây.
Nghĩ cháu điên hay gì?
Phí cả thời gian. Cháu dọn đồ đi đây.
Chào Zulfi!
- Chào. - Anh thế nào?
Anh khỏe.
Trà gừng. Mời anh.
Cảm ơn.
Mẹ đang mua máy xay à?
Bao nhiêu?
Giá cuối của cô.
- Một trăm. - Một trăm.
Đưa cậu ấy 100 đi.
Thần linh ơi, con chỉ có 50!
Năm mươi? Số còn lại đâu?
Con đã mua một tuýp thuốc mỡ lớn vì hay bị thương.
Không dùng nghệ được sao, công chúa?
Mau đưa tiền cho chàng trai tội nghiệp kia đi!
Cầm lấy đi cưng.
Đừng nhận tiền bằng tay trái. Xui xẻo đấy!
Đưa chén cho em.
Cảm ơn.
- Tạm biệt Zulfi! - Chào.
- Cảm ơn! - Không có gì.
Tìm cho tôi một cái lò nướng xịn nhé!
Tầm 50?
Không, tôi sẽ trả 100.
Tội nghiệp Zulfi.
Ai con cũng thương!
Nhớ mẹ nói gì không? Đã nghĩ ra cách gì chưa?
Cái gì?
Thứ Sáu tới sẽ có một bữa tiệc!
Chào anh Kasim!
- Xin chào. - Chào.
Chào cô.
Mẹ ở đây lấy thịt cừu
để con đi mua đồ nấu cà ri.
Ở nhà hết cà chua, hành tây rồi.
Không, cái đó…
Anh Munir…
anh từng nói có thuốc cai rượu.
Ai từng cai được rượu mà cô nghĩ Hamza sẽ được?
Cho cô ấy Antabuse.
Nó có tác dụng gì?
Không có gì nhiều. Chỉ gây dị ứng ghê gớm thôi!
Mặt mũi xanh xao như quả ô liu.
Trà gừng cũng không uống nổi,
chứ đừng nói là rượu!
An toàn không?
Đừng lo, khó chịu muốn chết, nhưng không nguy hiểm tính mạng.
Hamza đồng ý chứ?
Tất nhiên.
Đừng có to mồm cho ai biết vội.
Đừng lo!
- Bắn hay đấy! - Chào, anh Hamza này!
- Lấy giúp tôi. - Dạ.
Chơi đi anh.
No comments yet. Be the first to leave one.