نخستین 200 خط.
Chị thấy một cô gái tự tử.
TRONG CÁC TẬP TRƯỚC
- Chị. - Ừ, cô ấy nhìn y hệt chị.
Chúng ta là nhân bản. Chuột bạch trong thí nghiệm trái phép.
Nếu là thí nghiệm của tôi, tôi sẽ cho người giám sát
để kiểm soát và thu thập dữ liệu.
- Beth đâu rồi? - Cô ấy tự tử rồi.
Em lấy danh tính của cô ấy.
Anh là giám sát viên phải không?
Bác sĩ đến và khám nghiệm lúc cô ấy ngủ.
Tôi biết cô là ai. Cô là một con điệp viên khốn nạn.
Aynsley?
Cô người Đức bị ốm. Có nên lo không?
Tôi bị bệnh, Delphine.
Art, xem này. Khớp vân tay với cô gái không danh tính.
Tại sao giống Beth vậy?
Sarah Manning! Để tay lên đầu!
Cô đã bị bắt.
- Tôi không giết cô ấy, Art. - Ai làm?
- Thám tử, dừng buổi thẩm vấn. - Đây là Amelia.
Ta là mẹ đẻ của con.
Mẹ sinh đôi, một đứa đưa bang, một đứa đưa thẩm phán.
- Helena. - Tôi lớn lên tại một tu viện ở Ukraine.
Cô đã giết người cả đời tôi mơ được gặp.
Sarah Manning.
Tôi là Rachell Duncan và ta sẽ làm thỏa thuận.
Sarah? Đừng đồng ý.
Những cái tự do mà họ hứa là vớ vẩn hết đấy.
- Họ đăng ký bọn em. - Sarah, họ có thể đưa Kira đi.
Kira!
- Cầm máy đi. - Nhắn cho Felix.
Fee. Chết tiệt.
Fee em ở đâu? Chúng bắt họ đi rồi.
Chúng bắt Kira và dì S.
Cô có vẻ cần tách cà phê đấy.
Vâng. Cho tôi ly trà.
Trà vậy.
Số bạn vừa gọi
- hiện không liên lạc được. - Chết tiệt.
Số bạn vừa gọi hiện không liên lạc được.
Chào, đây là Paul Dierden. Hãy để lại lời nhắn.
Paul, có chuyện quái gì vậy?
Rachell bắt nhà em sao? Em cần anh gọi lại ngay.
Không, ly đầu miễn phí.
Cảm ơn. Rất cảm ơn.
GIÁO SƯ ... và ... DỰ ÁN LEDA - 22/07/1977
PAUL ĐANG GỌI
- Paul? - Xin chào, Sarah.
Có cách gặp lại Siobhan và Kira mà không đau đớn đấy.
Đơn giản là đầu hàng đi.
Rachell, đồ khốn.
Tôi và Kira không phải là thí nghiệm của cô.
Siobhan cũng thế.
Thỏa thuận vẫn còn đó. Chúng tôi sẽ vờ như cô chưa chạy.
Rachell, cô đụng một sợi tóc của con tôi thì tôi sẽ...
Chào buổi tối.
Chào các anh. Các anh gọi gì?
- Trứng ở đây là trứng công nghiệp à? - Ý anh là?
Tôi nghĩ bạn tôi muốn trứng thả vườn.
Không công nghiệp.
Không có trứng thả vườn. Chỉ có trứng thường thôi.
Vậy là bất thường.
Gà của anh đã bị can thiệp rồi.
Không phải gà của tôi. Chỉ trứng thôi.
Tôi cá anh đặt cả một đống trứng.
Anh là ai?
- Giọng hay đấy. - Phải.
Đúng là cô ấy rồi.
Mời cô đi trước.
Tôi nghĩ nên để cô ấy tự rời đi thôi.
Bình tĩnh nào.
Cô chắc chứ Sarah?
Chúng tôi đưa cô đi gặp Kira mà.
Con bé đâu?
Sarah!
Sarah!
Không có chỗ chạy đâu.
- Sarah! - Chết tiệt.
Chúng tôi là lựa chọn tốt nhất.
Tôi nay các anh phải siêu ngọt ngào với tôi.
- Fee. - Ôi trời. Chào chị.
- Em ở đâu nãy giờ? - Sao?
Làm gì vậy? Vì thế này mà không trả lời điện thoại à?
- Ừ. Đang bận với năm anh mà. - Việc thì gấp mà em thì phê.
- Vâng. - Đùa chị à?
- Sao? - Em mặc gì vậy?
- Sao? Sarah, sao thế? - Họ bắt Kira rồi.
Xe tải của dì S vẫn ở đấy, ví dì ấy...
Cả chỗ đấy lộn xộn như thể họ bị lôi đi.
Rồi, từ từ, có thể...? Đợi chút đã?
Không, cần đi ngay, Fee.
Sao ta biết đây không phải Helena, Sarah?
- Cô ta đi rồi. - Đi đâu?
Đi rồi, thế thôi.
Chết tiệt.
Rồi. Từ từ đã.
Tất cả điện thoại đã bị ngắt kết nối. Sao của chị vẫn chưa?
Có thể họ đang dò theo thứ ngu ngốc này.
Ừ, em nói đúng.
A lô.
Paul đây, Sarah.
- Ai đang nghe nữa? - Em biết tình cảnh của anh mà.
Bảo họ em muốn nói chuyện với dì S.
Em phải tới đây. Không có lựa chọn tốt hơn đâu.
Em sẽ gặp anh một mình.
Đợi em gọi đấy.
Cô ấy khôn hơn anh nghĩ đấy.
Thử giúp cô ta lần nữa đi
để tôi bắt nát sọ anh.
Không. Chị không gặp Paul được. Không.
- Không trực tiếp đâu. - Không. Sao? Này.
Chết tiệt. Xin lỗi.
Được rồi, đi thôi, chấn tĩnh lại đi đồ ngốc này.
Chị cần em đến nơi này hộ chị, được chứ?
Làm ơn tới sự kiện của Dyad đi.
Nghĩ xem cô bảo tôi làm gì đi.
Có thể thương lượng vị trí của cô, nhưng phải gặp Leekie.
- Giờ ta cần Dyad. - Ta?
Cô. Nếu cô đang bị bệnh.
Mối quan hệ của ta là tùy vào ta.
Ta có lợi thế.
Cô vẫn làm cho Leekie.
Thay mặt cô, để bảo vệ cô.
Mẫu này không được đưa cho Dyad,
không được nói với họ là ta biết về vụ bản quyền.
Tôi sẽ tự nghiên cứu trước.
Sinh học của tôi. Quyết định của tôi. Được chứ?
Được rồi.
Cô nói đúng.
Cái quái gì đây?
Rachell bắt Kira?
Không thể. Ta kí quy tắc ứng xử mà.
Sarah đâu có kí gì phải không?
Xin lỗi.
Tôi phải hỏi cô cái gì đấy nhưng mà...
À, cho mượn súng đi?
À ừ, hai người cần súng.
Có vẻ như là tôi là người cần gặp để mượn súng nhỉ?
Alison, nghe này. Chúng tôi...
Ôi trời.
Ngón cái cô sao vậy? Nẩy quá.
Felix, anh phê à?
Sao tôi biết có chuyện gấp được?
- Im lặng. Con tôi đang ngủ. - Xin lỗi.
Tôi không giữ súng ở nhà nữa.
Ở trường bắn, trong tủ của tôi.
- Cho mượn một khẩu đi? - Sarah không thể
đi bắn người với súng của tôi được.
Đăng ký dưới tên tôi rồi.
Tôi đang cố ổn định lại cuộc sống gia đình.
Tôi không uống rượu nữa,
không dùng thuốc nữa.
Tôi sẽ đóng nhạc kịch.
Ôi, đừng bảo vở Cats.
Alison?
Ôi Chúa ơi.
Xin chào Donnie.
Em nói với ai vậy?
Em...em đang tập kịch thôi mà.
Lúc 4h sáng?
Sao kiểm soát được cảm hứng chứ?
Cảm hứng?
- Anh không hiểu đâu. - Anh cũng nghĩ thế.
Đi ngủ đi.
- Rồi. Đừng thức lâu quá. - Ừ.
Anh mặc gì vậy?
- À ừ. - Ôi Chúa ơi. Không.
Này, tôi có thể kiếm một khẩu chưa đăng kí.
- Thật ư? - Ừ, tôi có bạn.
Cứ gọi là Ramon đi.
Cô biết gã buôn súng tên Ramon?
Chỉ là tay thích súng thôi.
Làm nhiều nghề lắm. Rất chăm chỉ.
- Ừ. - Bảo Sarah gặp tôi
ở Rạp Cộng đồng Glendale lúc 4h chiều.
- Paul đây. - Ta sẽ làm như sau.
Anh là Paul?
- Ừ. - 20 đô.
Thời buổi này không tin ai được.
- Em biết họ sẽ bám anh. - Ừ, em có khoảng 30 giây.
Rồi, giờ không có ai nghe thì họ chính xác là ai?
Họ chỉ đưa anh là lời nhắn của Rachell.
Sáng mai cô ta lên phi cơ riêng với Kira.
Em có thể đi cùng hoặc không.
Sao? Nó chỉ là trẻ con Paul. Sao lại dùng nó?
Sarah, anh không thể bảo em làm gì, nhưng tối nay có sự kiện ở Dyad.
Rachell sẽ ở đấy.
Rồi, còn gì nữa.
Cô ta được bảo vệ kĩ. Daniel hiếm khi rời cô ta.
Nhưng giờ anh ta phải đưa em về.
Anh ta sẽ tìm em.
Cô ấy bảo đi chết đi.
Cho cô mượn điện thoại nhé?
Cháu sờ ngực cô nhé?
Oắt con.
Có vẻ là sự kiện hoàng tráng.
Tôi không hiểu súng thì làm được gì.
Chị ấy định không mời mà tới.
Tôi chưa có kế hoạch gì cả.
Cosima, Delphine đâu?
No comments yet. Be the first to leave one.