نخستین 200 خط.
Dịch: ivy68's papa-HDVietnam Copyright © 2020 by ivy68 All right reserved
HAI CHỊ EM, NĂM 1918 BUỔI SÁNG ẢM ĐẠM
ALEXEY TOLSTOY CON ĐƯỜNG ĐAU KHỔ
CON ĐƯỜNG ĐAU KHỔ DỰA TRÊN TIỂU THUYẾT CÙNG TÊN
TẬP MƯỜI
Dasha sao rồi? Cô ấy có ổn hơn không?
Khi tôi đi, cô ấy bị ốm. Rất nặng.
Tôi không biết gì về cô ấy cả. Cô ấy không viết và cấm tôi làm như vậy.
Katya và tôi đã chia tay rất tệ.
Giờ cô ấy là tù nhân của quân Makhno.
Anh có cần giúp?
Không, tôi có thể lo được.
Đối phó với nó khó đấy.
Dạo này gã đứng về phe ta.
Dào, thế tôi sẽ theo các anh.
Tôi không quan tâm mình là ai, Hồng quân hoặc Bạch vệ.
Tôi chỉ muốn tìm thấy Katya.
Tất nhiên, tôi là sĩ quan Nga, và tôi không phải phán xét như thế.
Dào, tôi đã chiến đấu vì nước Nga? Đúng. Nhưng với ai?
Với quân Đức? Với quân Pháp?
Tôi lại chiến đấu với một người Nga khác.
Chẳng hạn như với anh.
Và tôi đã chiến đấu với anh.
Và cũng cho nước Nga.
Nhưng ở bên phía khác.
Không, Nga là một quốc gia,
không thể khác được.
Nhưng ta đang xẻ nó ra.
Dào ơi, ai đó nên dừng lại trước.
Nhưng ai?
- Người nhân thức nó cao hơn. - Ai nhận thức nó cao hơn...
Tôi không hỏi anh tại sao tới đây.
Nhưng hãy cẩn thận, quân Bạch vệ khắp nơi.
Trên mọi con đường đến Volga.
Samara thì sao?
Hồng quân ở đó, nhưng không lâu đâu.
Tạm biệt!
Cầm lấy.
Của anh đây
- Gì thế? - Ủy nhiệm thư.
Anh cho Batko xem; Anh ấy không chạm vào người của ta.
Cảm ơn, nhưng trước tiên, tôi muốn đáp trả lại sự ủng hộ.
Của anh đây.
Dào, chúc may mắn, ông Roshchin.
Chúc may mắn, đồng chí Telegin.
"Anh không sợ chết trận. Bọn anh hiến mạng mình cho chính quyền."
Em có biết tác giả là ai? Bessonov.
- Hình như anh ấy đã chết. - Anh ấy còn sống và viết những thứ rác rưởi này.
- Chỉ cần tự đọc nó. - Không, cám ơn.
Anh vứt rồi.
Nói em biết, sao lại có súng máy ở đây?
Đây là Maksimka của ta, điều kỳ diệu.
Mamont Dalsky thích đồ ngoại.
Chúc mừng! Dành cho các quý cô!
Cảm ơn rất nhiều!
Cảm ơn! Chúc mừng!
Chúc mừng!
Để tôi giới thiệu các vị. Mamont Dalsky.
Diễn viên tuyệt vời và...
Ngồi xuống đi.
- Con ngựa của anh đâu? - Con ngựa đâu rồi?
- Rượu? - Không cám ơn.
Ta sẽ đặt anh trên lưng ngựa của mình.
Ta cạn rượu rồi.
Làm ơn mang rượu cho bọn tôi.
Ngay cả khi gã không tìm thấy rượu,
gã có thể say ánh mắt em.
Đừng lo.
Anh sẽ không làm hỏng tuổi trẻ của em với tình yêu của anh.
Anh là người tự do.
Và những người tự do không yêu.
Họ cũng không đòi hỏi tình yêu.
Ngày và đêm, trái tim buông những lời âu yếm ngọt ngào
Ngày và đêm, đầu xoáy quanh cuồng nhiệt với niềm vui
Ngày và đêm, như chuyện kể gây sốt quá mức
Những lời dịu êm của em đúng với anh
Chỉ một lần trong đời, các cuộc gặp diễn ra
Chỉ một lần số phận đã cắt chuỗi óng ánh của nó
Chỉ một lần, đêm lạnh cuối thu
Tình yêu là tất cả những gì anh muốn mang đến
Quá đỉnh!
Anh sẽ giải thoát em khỏi mọi rắc rối và những khó khăn hàng ngày,
anh sẽ cho em pháo hoa tưng bừng của đam mê.
Anh sẽ cho em nói đủ thứ giữa những cái ôm.
Giờ hỏi anh, nếu không thì sẽ quá muộn.
Cho anh biết em muốn gì.
Em muốn về khách sạn ngủ, vì em rất mệt.
Anh sẽ tiễn em về, Daria Dmitrievna.
Bọn tôi sẽ làm mà thiếu bạn, bạn thân.
Tôi đi dạo thôi.
Thế nói anh biết em muốn gì.
- Không có gì. - Dào, không phải thế chứ!
Nó thế.
Em thật bướng bỉnh.
Anh thích thế.
- Cảm ơn rất nhiều. Ngủ ngon! - Đến đâu?
Em sống ở đây.
Nơi này không phải dành cho người phụ nữ xinh đẹp như này.
Nó chỉ là nơi để ngủ và không có gì hơn.
- Thế anh sẽ tiễn em đi ngủ. - Không đúng trọng tâm.
Đó không phải là câu trả lời anh muốn.
Xin lỗi, nhưng sẽ không có câu trả lời nào khác.
- Em... - Em hỏi anh.
Đừng có làm quen với em.
Daria Dmitrievna!
Mai ta đi ăn tối.
Mai là thứ tư, em không đi được. Em có cuộc họp quan trọng.
Vậy thì thứ năm?
Có lẽ.
Thứ năm, anh sẽ đợi em ở đây.
KHÁCH SẠN DONON
Chúa biết nó là gì.
Vâng, Agafia.
Thích hợp làm sao.
Tôi đã giữ áo choàng. Tôi không bán nó.
Chà, ai sẽ mua nó chứ, ông chủ?
Thời buổi bây giờ.
Ừ, bà đã đúng.
Đồng chí Bessonov, Ủy ban Nhà ở đã ném bọn tôi ra đường.
Gì?
Ra khỏi căn hộ của ông?
Tôi nghĩ nó là của tôi.
Trời ơi!
Tất nhiên đó là căn hộ của ông,
nhưng ở đây tôi...
sống nửa đời mình với ông.
Cho tôi ở trong căn phòng nhỏ của tôi.
Tôi hứa, bọn tôi sẽ không làm phiền ông.
Đồng chí Bessonov.
- Nhân danh Chúa! - Không có Chúa, đồng chí Agafia.
Ông ấy đã biến hơn năm nay. Bà chưa nghe gì à?
Khóa chặt cửa của bà.
Lênin...
Mác...
Đảng sẽ...
Đảng sẽ...
Đả...
... ảng sẽ.
Ồ, em đang chết đuối, chết đuối
Em đòi về nhà
Nhưng anh ấy không cho phép em
Em đòi về nhà
Nhưng anh ấy không cho phép em
Im mồm.
Im mồm.
Im mồm.
Nhưng em không để anh đến chỗ em
Anh đòi về nhà
Nhưng em...
Em đã hỏi
Nhưng anh ấy...
Thưa cô, tôi có thể trả cô 20 tiền vàng cho trâm cài này
hoặc 40 đồng tiền giấy. Cô rõ chứ nhỉ!
Giờ ai cần tiền ngân hàng? Đưa tôi tiền vàng.
- Cô có muốn cầm đồ? - Tôi có.
Tiền, nữ trang.
Đàn bà nào chả thèm. Chẳng hạn như vợ tôi.
Nhưng cô ấy sẽ không chĩa súng vào tôi
cho giấc mơ đẹp của cô ấy.
Câm mồm!
Cô, ra khỏi đây đi!
Nếu không tôi sẽ gọi bảo vệ.
Bảo vệ khuất sau bếp lò.
Bảo vệ nghỉ ngơi rồi.
Có lẽ cô gái trẻ sẽ không bắn, nhưng tôi thì chắc.
Ông có tin tôi?
Tôi có sự lựa chọn nào?
Hôm nay tôi đã mơ thấy mạng nhện.
Sofa cho biết nó có nghĩa là hủy hoại.
Sofa chưa bao giờ sai.
Tất cả đó à?
Anh thấy đấy, đồng chí.
Không có gì để giết cả.
Ông đã mơ thấy mạng nhện, phải không?
Có nhện?
Không.
Thế thì sống đi.
Làm cho Sofa hạnh phúc.
Dân chúng trở nên nghèo khó.
CỬA HÀNG CẦM ĐỒ
- Đã đến lúc rời khỏi đây. - Đến Paris?
Paris thì vượt khả năng của ta.
Nhưng mình có nhiều tiền mà.
Tiền của ta chỉ đủ để định cư ở Zhmerinka.
Paris thì phải đầu tư thêm.
Hay mình đến Moscow.
Chỉ có khi ta trúng số độc đắc.
Sau đó đến Paris?
Ừ, thế đi.
Hãy đến Paris.
Em sẵn sàng làm bất cứ gì cho việc này.
Nhưng trước tiên, đến Moscow.
Ta sẽ xem em sẵn sàng ra sao.
Vâng.
- Đến thủ đô mới. - Đúng rồi.
Sau đó đến Paris. Gói đồ đi.
- Cô muốn gặp tôi à? - Có!
Cô đã ở đâu?
Đi dạo ngoài thảo nguyên.
Thảo nguyên không dành cho đi dạo.
No comments yet. Be the first to leave one.