نخستین 200 خط.
BỆNH VIỆN PHỤ SẢN THÀNH PHỐ NEW YORK
NGHIÊN CỨU VỀ PHỤ SẢN KHÔNG PHẬN SỰ MIỄN VÀO.
Chuyện gì thế?
- Con tôi đâu? - Cô nói gì thế hả?
- Con tôi. Nó không có trong nôi. - Con cô không sao cả.
- Không, con tôi... - Bình tĩnh đi.
- Không! - Im nào. Đi dạo chút đi.
- Con cô ổn cả mà. - Không.
- Con cô ổn cả! - Con tôi! Không...
- Không... - Thôi ngay!
- Thôi ngay. - Không!
Không!
Bác sĩ Markoe!
Làm ơn. Con tôi đâu?
Ông biết là tôi biết chuyện ở đây mà!
Tôi sẽ gọi cảnh sát!
Không!
Cho tôi gặp con bé.
Không! Con tôi!
NEW YORK JOURNAL VÀ TỜ QUẢNG CÁO
BÀ MẸ QUÁI VẬT - KẺ GIẾT CON MÌNH HÔM NAY PHẢI LÊN GHẾ ĐIỆN
Tiến sĩ Kreizler.
Đến để giải thoát tội nhân à?
Theo kinh thánh của ông, chẳng phải ta đều là tội nhân sao?
Theo kinh thánh của tôi, giết con mình là tội chống lại cả Chúa và người.
Dù ông có đi giày bóng lộn, nút áo lấp lánh, Phó Giám đốc à,
tôi không tin bộ đồng phục cho ông quyền ra phán quyết đâu.
Chậm lại!
- Tôi xin lỗi. Nhanh giúp với. - Nhìn đường mà đi chứ!
Tôi vẫn có thể ngửi thấy mùi con bé.
Giờ chỉ thoang thoảng,
nhưng vẫn còn mùi.
Họ gọi tôi là gì?
Họ gọi tôi là quái vật chứ gì, tiến sĩ Kreizler?
Cô không phải là quái vật, Martha.
Chính thế giới này mới là thứ quái ác.
HOWARD CÔNG TY THÁM TỬ TƯ
Xin chào, bà Schermerhorn.
Tôi đến gặp cô Howard để nhận cập nhật về vụ của tôi.
Milly!
Milly!
Gì mà ầm ĩ thế?
Nhanh nào, Ida. Huy động toàn lực.
Cô đi cửa sau đi.
Milly sẽ đưa bà đến gặp cô Howard, bà Schermerhorn.
Cảm ơn, Ida.
Sao hôm nay bà Schermerhorn lại đến?
Bà ấy nhầm ngày.
Milly đang hỏi chuyện đàn chó của bà, cố câu giờ.
Hết ngày lại nhằm ngày này mà đến.
Một phụ nữ sắp bị hành hình.
Ta chẳng có thời gian cho vụ này.
Trông được đấy.
PHỤ NỮ CHỐNG SÁT NHÂN
Tôi thấy ở đây như cái hầm ấy.
Nó bị hỏng từ hôm qua, nhưng đáng ra phải sửa xong rồi.
Có gì để báo cáo cho bà ấy không?
Chúng tôi đã kiểm kê toàn bộ đồ bạc của bà ấy.
Không gia nhân nào trộm gì cả.
Cô có vết dơ này.
Thang máy lại hỏng rồi.
Bà ấy cau có bỏ đi.
Tạ ơn Chúa thương tình. Milly, lấy biểu ngữ đi.
PHỤ NỮ CÓ QUYỀN BỎ PHIẾU. NGƯNG TRA TẤN.
Xe ngựa đã sẵn sàng, cô Sara à.
Cảm ơn, Ida.
- Đến tiệm Delmonico. - Vâng.
Kreizler cảm thấy có khả năng xin hoãn thi hành án.
Nhưng nếu ông giúp chúng tôi...
Tôi hiểu, nhưng một phụ nữ sắp mất mạng, TR à.
Ông có thể làm gì thì làm đi.
Cảm ơn, Teddy.
Cả thành phố đang bàn tán về bột Tan.
Cái vẻ mặt sắp phải đi kìa.
Đúng không?
Hôm nay có chuyện lớn, V à, một bài báo quan trọng.
Em hiểu mà.
Lời của anh sẽ tạo nên khác biệt.
Giá mà anh làm việc với...
Bố đỡ đầu của em.
Làm ở tờ Journal, thời gian làm việc sẽ tiện hơn cho anh.
Anh nghĩ ý em là tiện hơn cho em đấy.
Anh dễ thương quá.
Em ghét khi anh phải để em và bà Bamm Bamm tội nghiệp lại một mình,
trong khi ta đang rất vui vẻ.
Phải thế không, bà Bamm Bamm?
Anh e là anh phải đi thôi, V à.
Maurice, tôi biết là tôi còn thiếu nợ...
Nhưng tôi mong ông cho ghi sổ thêm bữa này.
Cô Violet đã yêu cầu ghi sổ bữa này cho cô ấy, anh Moore à.
Ơn trời.
John, ta phải nhanh chân lên.
Được. Tốt rồi.
Được rồi...
cảm ơn nhé, Maurice.
Chào các cô.
Ở đây thấy hơi chật chội đấy, John.
Ừ.
Nhà tù Sing Sing, và làm ơn nhanh lên.
Thả Martha Napp!
Thả Martha Napp!
Lùi lại!
Thả Martha Napp!
TA LÊN ÁN KẺ SÁT NHÂN
- Chào sếp! - Một buổi sáng thật đẹp trời, các ông à.
Ông Byrnes! Ông đến đây với tư cách gì vậy?
Giám đốc nhà tù yêu cầu tôi đến giám sát,
để bảo đảm tiến trình đúng đắn và công bằng.
Để thể hiện một trong những kỳ quan mới của thời đại.
Ghế điện được xem là nhân đạo hơn nhiều
- so với treo cổ. - Ông Byrnes!
Đàn ông không vãi ra quần trên ghế điện. Phụ nữ cũng thế.
Đàn ông dũng cảm không tụ tập để giết một phụ nữ.
- Đúng thế! - Sếp Byrnes!
Ông nghĩ sao về cuộc biểu tình của Elizabeth Cady Stanton?
Thế này không phải là can đảm, mà là hèn nhát.
Cô ta đã được xét xử tại tòa.
Được xét xử công bằng.
Thi thể đâu?
Thế này thật quá đáng!
Công lý cho Martha!
Thả Martha Napp!
Ta lên án kẻ sát nhân!
Cẩn thận, các cô!
Công lý cho Martha!
Công lý cho phụ nữ!
Họ ở ngay đó.
Công lý cho phụ nữ!
Công lý cho phụ nữ!
Sara, hãy làm hết sức mình.
Sẽ thế, Elizabeth.
Chúng tôi sẽ làm thế!
Cứu Martha Napp!
- Cứu Martha Napp! - Xin phép.
Xin phép.
- Nhà báo đây! - Cho anh ta qua.
- John Moore, New York Times. - Được.
Sara Howard, Sở Cảnh sát New York.
Cái này hết hạn rồi, cô Howard.
Anh bạn à, chúng tôi vừa thấy Thomas Byrnes,
cựu ủy viên của Sở Cảnh sát New York, đi vào bằng lối này.
Anh đâu xem kỹ giấy tờ của ông ta.
Đấy là ông Byrnes mà, và tôi nghĩ cựu ủy viên xứng đáng...
Tôi từ Washington đến đây theo lệnh khẩn của Theodore Roosevelt,
Trợ tá Bộ trưởng Hải quân,
và ông ấy báo cáo trực tiếp với Tổng thống Hợp chúng quốc Hoa Kỳ.
Thế nên, anh cảnh sát à, có lẽ anh nên nghĩ chuyện đó và nhanh tay lên.
Vâng, thưa cô. Cô Howard.
Em nói xạo tỉnh như sáo ấy, Howard.
CHẤM DỨT TRA TẤN
Em đã hiểu ra rằng nói dối vô hại khi cần
là kỹ năng hữu dụng nhất, Moore à.
Tôi không sợ chết, tiến sĩ Kreizler.
Không sợ.
Nhưng tôi sợ mình chết mà chẳng biết con mình ra sao.
Tôi xin anh một việc được không?
Bất kỳ việc gì cũng được.
Khi tôi chết rồi,
anh hãy tìm ra con bé.
Hãy tìm ra con gái của tôi.
Hứa với tôi chứ, tiến sĩ?
Tôi hứa với cô, Martha.
Thả Martha Napp!
Họ sẽ cố đàn áp ta, nhưng ta sẽ không im tiếng!
Thả cô ấy ra!
Nếu tìm được con bé, anh có thể đưa cho nó.
Roosevelt không hề gọi, phải chứ?
Sẽ không có lệnh hoãn thi hành án.
Có trăn trối gì không?
Dừng tay!
Chúng ta phải dừng ngay vụ này!
Lại một ả kích động quần chúng nữa.
Người phụ nữ này vô tội.
Làm thế này là quá đáng, là đáng ghê tởm.
Tôi ngạc nhiên đấy, cô Howard, khi một phụ nữ với thân thế như cô
lại tham gia vào hành động quá khích và bất chấp luật pháp.
Thỉnh thoảng nổi loạn cũng tốt mà, ông Byrnes.
Lời lẽ của lũ vô chính phủ và kích động quần chúng.
Lời của Thomas Jefferson đấy, ông Byrnes.
Các anh, làm ơn.
Cô Howard là một quý cô có quyền hợp hiến được phát biểu ý kiến.
Sara, ta thua rồi.
- Đủ rồi. - Thả tôi ra!
Tôi hỏi tất cả các người, những người khoanh tay làm ngơ,
thi thể của đứa bé bị sát hại đâu?
Ở đâu?
Các người thật đáng hổ thẹn.
Tất cả các người.
Tăng gấp đôi! 2.000 vôn!
VIỆN KREIZLER
Stevie sẽ đưa anh về tòa soạn New York Times.
Laszlo, chờ đã.
Không cần thương hại tôi đâu, John.
Anh về đi.
Tôi để mặc anh một mình như thế này, thì đâu đáng mặt bạn bè.
Anh chẳng thể nói gì để khiến ngày hôm nay
bớt buồn bực hơn.
Martha Napp đã đặt niềm tin nơi tôi.
Và tôi sẽ viết bài về cô ấy,
và toàn New York sẽ biết về chuyện bất công này.
No comments yet. Be the first to leave one.