نخستین 200 خط.
Xin lỗi... có chuyện gì đó xảy ra ở đây
Cái gì...
Là cậu ta!
Nhấc cậu ta dậy đi! Sao cậu lại yếu vậy cơ chứ?
Pilot, đưa cậu ta ra chỗ bậc thang đi! - Đi thôi!
Nhanh lên!
Nhấc chân đi mau lên!
Anh ta vẫn còn bàng hàng vì vụ nổ.
Đm Astronom, đếch hiểu nổi gì cả.
Chạy mau!
Nhanh lên!
Cứ theo chúng tôi, được chứ?
Mau lên, nhảy đi!
Nhanh lên!
Chạy khỏi đây đi!
Thôi nào.
Nó đến rồi.
Ta xong đời rồi.
Đã bảo mà. Tôi nói rồi mà!
Đừng mà!
Ta không có nhiều thời gian đâu!
Rời khỏi đây thôi!
Tôi không thể chăm lo anh được mãi đâu.
Khoan đã!
Các người là ai vậy?
Ta đang đi đâu đây?
Cậu muốn ở lại sao?
- Chuyện gì xảy ra với tôi vậy? - Sao tôi biết được?
Bị tai nạn xe cộ hoặc có thể chơi thuốc quá liều.
Tôi chết rồi sao?
Đang hôn mê thôi.
Toàn bộ chuyện này là giấc mơ?
Là những ký ức.
- Từ ai chứ? - Từ những người đang bị hôn mê.
Tất cả những người đang hôn mê đến cùng một nơi, ở đây.
Bộ não chúng ta là nơi đầy ắp những ký ức.
Thay vì ngừng trong tình trạng hôn mê và thích nghi với nơi này.
Giống cách radio bắt được tín hiệu ấy. Nhìn đi!
Các tòa nhà, cảnh vật, con người... Mọi thứ ta nhớ đều ở đây.
Điều ta không nhớ là ta tồn tại ở đây.
Đó là thứ anh có.
Những ký ức.
Thật vô lý.
Thế còn mọi người từ...
Chúng không phải con người. Tôi đã nói đó là những ký ức mà.
Ok, thế mấy sinh vật màu đen cũng là những ký ức à?
Dừng lại!
Giữ yên.
Đồng chí Fly!
Cô có định bảo vệ môi trường hay để tôi đây?
Tôi đã làm rồi mà.
Thế thì làm lại lần nữa đi.
Mọi người đang đi đâu vậy?
- Nó bay được sao? - Vào trong đi!
Đó là một lỗ hổng. Thỉnh thoảng nó xảy ra.
Một trong số họ có xe buýt trên tòa nhà, cái còn lại thì ở cánh đồng.
Những ký ức lẫn lộn.
Anh ấy đâu? Pilot đâu?
Anh ta phải đánh lạc hướng Thần Chết.
Nếu không, chúng tôi không thể thoát được.
Anh... anh cho phép sao?
Tôi không nói với cô nơi này nguy hiểm ra sao ư?
Và cái bản đồ thật vô nghĩa.
Có đủ thời gian đâu. Tôi nói mà anh nổi nóng cơ!
- Mọi thứ của ngôi làng đã thay đổi. - Sao phải đến đó chứ?
Tôi hoàn toàn chắc
chuyện đó đáng mà.
Không đủ thời gian. Cậu đã quá vội vàng hấp tấp rồi!
Cậu ấy sẽ cảm thấy thoải mái hơn ở trên tầng.
Đi thôi.
Chương trình kết thúc rồi. Đi làm việc đi!
Tank, đường đi thế nào rồi? Có phải anh đang chờ lũ Thần Chết
nhấc bổng lên không trung! - - Nhưng chúng ta sắp hết thuốc nổ.
- Chúng ta cần lương thực. - Lương thực cái con khỉ ấy.
Chưa từng thấy cách họ nhảy hay sao?
Chúng tôi phá hủy tất cả các con đường phát sinh xung quanh tòa nhà.
Nhưng ai đó luôn nhớ chúng và chúng xuất hiện trở lại.
Để ngăn chặn lũ Thần Chết, ta cần cảnh giác cao độ.
Chúng tôi thay phiên nhau canh chừng.
Yan nói rằng có một hòn đảo không có lũ Thần Chết trong vùng hôn mê.
Chúng tôi luôn tìm kiếm những người có thể giúp chúng tôi tìm ra chúng.
Vì vài lý do nào đó, ông ta rất tin cậy vào anh.
Anh phải ăn và uống ở đây. Đói và lạnh chỉ là ký ức,
nhưng mọi thứ ở đây đều giống như thực tế, vì vậy chúng tôi phải ra ngoài.
Những người trong nhóm có các kỹ năng đặc biệt đến đó.
- Tôi không nhớ nổi tên mình. - Không ai nhớ cả.
Tốt hơn nên tự cho mình biệt danh trước khi người khác làm đi.
- Đây chỉ là giấc mơ thôi. - Đi thôi.
Ròi sẽ tỉnh dậy trong 1 căn phòng...
Có người vừa bỏ mạng để cứu anh đấy.
Anh không thể tỉnh lại đâu. Anh không hiểu sao?
Cơ thể anh đang hôn mê ngoài đó. Còn anh thì ở đây. Anh không thể thay đổi được gì đâu.
Vậy đó là gì vậy?
Những giấc mơ.
Chúng phát sinh khi chúng ta ngủ.
Nên chúng ta có thể nhớ gì đó từ thực tế.
Anh sẽ quen thôi.
Gnom sống ở đó, Tank, rồi đến Spirit, Astronom, tôi và Phantom.
Phần còn lại sống bên dưới. Tank sẽ cho anh quần áo và đạn dược.
Cô và Phantom ở cùng nhau?
Sao cơ?
Nó trống rỗng.
Hãy dành vài tuần rồi sẽ xuất hiện ra thôi.
Đây là phòng anh. Vào trong đi.
Thông thường người mới phải trải qua một nghi thức khởi đầu,
nhưng Yan đã quyết định đưa anh vào đội ngay lập tức.
Ah, người đàn ông trên ban công. Có phải ông ấy là người lãnh đạo?
Ông đã ở đây lâu hơn tất cả mọi người.
Ông ấy đã tỉnh dậy sau cơn hôn mê một lần. Đó là lý do tại sao chúng tôi biết thế giới này là như thế nào.
Ông ấy chỉ cho chúng tôi cách sinh tồn ở đây. Chúng tôi nợ mạng sống của mình với ông.
Bao gồm cả anh nữa.
Nghỉ ngơi đi.
Để xem ngày mai anh có thể làm được gì nào.
Phantom và tôi không có ở cùng nhau đâu.
- Tôi không muốn... - Ngay cả ông ấy cũng nghĩ như vậy.
Không phải như vậy đâu!
LỐI RA!
Cậu thực sự là người phi thường đấy.
Thậm chí đừng nghĩ về việc vào đó.
Giấc mơ rất nguy hiểm. Cậu có thể bị lạc trong đó.
Cậu không thể thoát ra được nữa đâu.
Thế cậu sao rồi? Đã thấy quen chưa?
- Cũng dần dần. - Đừng là tôi thất vọng.
Mọi người sẽ phát điên ở đây.
Nghe này. Tôi đã hơi nghiêm khắc với cậu trước đó.
Không xúc phạm đâu, được chứ? - Ừ, mọi thứ đều ổn.
Hòa bình nhé?
Hòa bình.
Cậu biết không,
Yan đang cố tìm ra một hòn đảo.
Ông ta đã chọn ra vài người được chọn.
Đó thực sự không phải là việc của tôi. Tôi không phản đối gì đâu.
Tôi còn phải chăm sóc mọi người mà.
Kỷ luật, đệ trình...
Được rồi tôi hiểu cả mà.
Tuyệt.
Tôi thích cậu từ lúc bắt đầu gặp rồi.
Cậu thông minh hơn những kẻ kia nhiều đấy.
Nên hãy tránh xe cô gái của tôi ra.
Tôi thích cô ấy.
Cô ấy chưa có thừa nhận.
Nhưng chuyện sẽ ổn thôi. Tụi tôi đến gần hơn với nhau rồi.
Tôi sẽ không nói gì đâu.
Yan có thể thấy vài điều từ cậu.
Nhưng ông đã từng mắc sai lầm trong quá khứ.
Và lại mắc thêm lần nữa:
Tôi lãnh đạo đội nhóm.
Không phải ông ta.
Ta nên làm bạn và cậu thật thô lỗ.
Không, tôi chỉ muốn nói rằng cô ấy nên tự quyết định thôi.
Cậu chưa có nghe rõ sao.
Nhìn lên đi. - Tại sao?
Nhìn lên đi, đồng chí!
Zack, zuck!
Mọi người đều mệt mỏi vì phải chờ cậu.
Trong thế giới hôn mê, một số người phát triển các kỹ năng đặc biệt, độc đáo.
Tất cả phụ thuộc vào cách suy nghĩ và khuynh hướng của họ.
Ví dụ như Spirit,
có thể cảm thấy lũ Thần Chết từ xa và triệu tập các linh hồn.
Astronom thì vẽ các tuyến đường.
Pilot có thể xác định vị trí người sống sót trong thế giới hôn mê.
Để khám phá khả năng của bản thân, cậu cần sự thúc đẩy.
Cần phải được đặt vào tình thế nguy hiểm.
Hãy xem xem sao cậu lại đặc biệt vậy nào.
Gnom, nạp đạn đi.
Này, hãy đẩy nó lại đi!
Làm gì đó đi!
Quá kém, quá tệ.
Nhưng cậu biết đó, kỹ năng thường phát triển mạnh trong lúc chiến đấu thực sự cơ.
Ngôi làng bên ngoài. Đó là với tôi, ví dụ vậy đi.
Nhưng chúng tôi không phải là loài vật khiến cậu ngay lập tức cảm thấy trông giống như đang trong cuộc chiến thực sự đâu.
Gnom đã xây dựng cho tôi...
một cỗ máy đào tạo kỹ năng.
Mang con búp bê đó ra đây, Gnom!
Tôi nói mang ra đây!
Đó là kẻ thù đấy! Chiến đấu đi!
Chiến đấu lại đi!
Đánh lại đi! Cậu có thể làm được mà!
Vậy cậu không thể làm gì sao?
Thế cậu làm công việc gì vậy?
Tôi nghĩ rằng tôi là một kiến trúc sư.
Kabel!
Hãy chăm sóc cho người mới đi.
Chúng tôi chưa giữ một kiến trúc sư nào cả.
LỐI RA!
Ca chiều rồi! Dậy đi!
Ca chiều rồi! Làm việc thôi!
Cao hơn nữa!
Được rồi, giữ chặt lấy.
Cable, chúng tôi đến tàu ngầm của ông và lấy chất nổ.
Có vẻ như chúng tôi đã làm rõ mọi thứ ở đây. Chuẩn bị đi.
Vâng, thưa chỉ huy!
Làm việc tốt lắm cậu kiến trúc sư à.
Chúng tôi không cần lũ ký sinh trùng đâu.
Đừng ngồi đần ra đó! Ai sẽ làm việc đây?
Sao cậu lại giận vậy?
Cậu nên mừng cậu là đồ ngốc. Cậu may mắn lắm đấy!
Sao tôi lại may mắn?
Cậu có thể không có siêu năng lực có giá trị, vậy thì sao chứ?
Nhìn quanh đây đi.
No comments yet. Be the first to leave one.