نخستین 200 خط.
Cuộc chơi này...
có người đủ khả năng để chơi,
hoặc là không.
Mẹ tôi từng là bác sĩ giỏi nhất.
Ngược lại, tôi thì...
tôi thì chẳng ra sao cả.
Đây là...
Xấu hổ chết đi được.
Anh về đi.
Quay lại đây,
ta chơi tiếp chứ nhỉ?
Không. Anh đi đi. Tôi bị muộn rồi.
Ngày đầu tiên không thể đi làm muộn, nên...
Vậy là cô sống ở đây thật.
Không.
Phải. Đại loại vậy.
Thích mà. Hơi bụi,
hơi kỳ, nhưng rất thích.
Sao cô lại sống ở đây?
Tôi mới từ Boston đến được hai tuần.
Đây từng là nhà mẹ tôi. Tôi đang rao bán nó.
Tôi rất tiếc.
Tại sao?
Cô nói "đã từng" mà.
Mẹ tôi chưa chết.
Bà ấy... Mà thôi, chúng ta không cần làm vậy.
Ta có thể làm mọi việc cô muốn.
Không, ta không cần ra vẻ muốn tìm hiểu nhau.
Tôi sẽ lên tầng và đi tắm,
và khi tôi xuống đây, anh sẽ không ở đây nữa nên...
Tạm biệt...
- Tôi tên Derek. - Derek.
- Phải. Tôi là Meredith. - Meredith.
Phải.
- Rất vui được gặp cô. - Chào nhé.
Các bạn đến đây hôm nay đều hy vọng
được tham gia cuộc chơi.
Một tháng trước, các bạn vẫn còn học từ các bác sĩ.
Hôm nay...
các bạn là bác sĩ.
Bảy năm thực tập bác sĩ nội trú Khoa Ngoại sắp tới ở đây
sẽ là những năm đẹp nhất và tệ nhất đời các bạn.
Các bạn sẽ gục ngã.
Nhìn quanh, làm quen với đấu trường đi.
Tám người ở đây sẽ xin chuyển sang việc dễ hơn.
Năm người sẽ bỏ vì áp lực.
Hai người sẽ bị cho thôi việc.
Đây là điểm khởi đầu. Đây là đấu trường.
Chơi tốt hay không
đều do các bạn.
Như tôi đã nói...
tôi sắp tiêu đời rồi.
- Rồi, Martin, Robinson, Bond, Hawkins. - Bond.
Hai mươi người mà chỉ có sáu nữ.
Phải. Nghe nói có một cô là người mẫu.
Như vậy sẽ được tôn trọng sao?
- Cô là Cristina, phải không? - Patton, Monroe...
Ai phụ trách cô? Của tôi là Bailey.
- Phát xít? Tôi cũng vậy. - Bác sĩ đó hả? Tôi cũng thế.
Ta sẽ cùng bị tra tấn, nhỉ?
Tôi là George O'Malley.
Chúng ta đã gặp ở buổi giao lưu.
Cô mặc váy đen
xẻ tà, đi xăng đan dây mảnh và...
Cô nghĩ tôi đồng tính rồi.
Tôi không có nhé.
Chỉ là cô... cô rất...
Cô đã gây ấn tượng mạnh.
O'Malley, Yang, Grey, Stevens.
Còn mình thì mờ nhạt.
- Bailey? - Ở cuối hành lang.
Phát xít đấy ư?
Tưởng là đàn ông chứ.
Cứ tưởng là Phát xít thật.
Chắc họ ghen tỵ thôi. Chắc cô ấy thông minh
và họ gọi cô ấy là Phát xít là vậy.
- Biết đâu cô ấy tốt. - Chắc cô là cô người mẫu.
Tôi là Isobel Stevens, mọi người gọi tôi là Izzie.
Tôi có năm quy tắc. Nhớ đi này.
Một, miễn nịnh.
Tôi ghét mấy người. Luôn là như vậy.
Xử lý khi sang chấn, số điện thoại, máy nhắn tin,
y tá sẽ nhắn mấy người.
Phải trả lời mọi tin nhắn. Ngay và luôn!
Đó là quy tắc số hai.
Ca trực đầu tiên bắt đầu từ bây giờ và kéo dài 48 tiếng.
Các bạn chỉ là thực tập, cấp thấp...
GIỜ THỨ 1
...tép riu trong hệ thống.
Phải làm xét nghiệm, viết yêu cầu, làm đêm cách ngày
cho đến khi bỏ việc và đừng kêu ca.
Phòng nghỉ. Bác sĩ điều trị chiếm hết.
Ngủ được ở đâu lúc nào thì ngủ, và đây là quy tắc số ba.
Nếu tôi đang ngủ, đừng đánh thức tôi trừ phi bệnh nhân sắp chết.
Thứ tư, bệnh nhân sắp chết không được chết khi tôi đến.
Như vậy mấy người đã giết người mà lại còn làm tôi mất giấc ngủ. Rõ chưa?
Sao?
Chị nói là năm quy tắc. Mới có bốn thôi.
Thứ năm, tôi đi thì mấy người cũng đi theo.
Tránh đường!
Ta có gì đây?
Katie Bryce, nữ 15 tuổi, mới bắt đầu co giật
gián đoạn trong tuần qua.
Mất mạch trên đường đi,
bắt đầu co giật trong lúc hạ cánh.
Được rồi, cho cô bé nằm nghiêng.
Izzie, tiêm bắp 10 mg Diazepam.
Không. Đầu trắng cho bên phải.
Trắng bên phải, đen ở trên đỏ.
Tiêm tĩnh mạch ống to. Đừng để máu tan. Làm đi!
Gì đây? Giãy đành đạch rồi.
Phải, bác sĩ Burke.
Bác sĩ Bailey, ta xử lý cô ấy nào.
Tức là làm đủ mọi xét nghiệm:
chụp CT, xét nghiệm máu, chuyển hóa, ma túy.
Cristina làm xét nghiệm. Geogre chẩn đoán.
Meredith, đưa Katie đi chụp CT.
Giờ cô phụ trách bệnh nhân này.
Khoan. Tôi thì sao?
Cưng à, cô được khám trực tràng.
Cô làm gì ở đây?
Xét nghiệm Katie Bryce bình thường.
Không có gì giải thích được cơn co giật đó.
Nên tôi báo chị.
Hiểu rồi.
Tôi nghe nói mỗi năm bác sĩ điều trị đang trực
sẽ chọn bác sĩ thực tập giỏi nhất
vào phẫu thuật trong ca trực đầu tiên.
- Tôi chỉ nghe nói vậy. - Đi ngay đi.
- Nghe ổn đấy. - Sẽ ổn chứ? Không sao đâu.
Ngoài chuyện không được ăn thịt xông khói nữa thì anh ổn.
Mai bác sĩ Burke sẽ phẫu thuật cho anh. Anh ấy rất giỏi.
Sau đó anh có thể ăn
mọi loại thịt xông khói chay mà anh thích.
Giết tôi cho rồi.
Tôi cũng muốn lắm, nhưng tôi là bác sĩ.
Chị bị lạc rồi.
Chị không lạc. Em thế nào rồi?
Chị nghĩ em sẽ thấy sao?
- Em bỏ lỡ cuộc thi hoa khôi rồi. - Thi hoa khôi?
Hoa khôi Tuổi teen Spokane.
Hai vòng đầu em đều nằm trong tốp mười.
Năm nay là năm của em. Lẽ ra em đã thắng.
Này.
Chị lạc đường rồi. Chị là người mới à?
Được rồi, tôi sẽ cho ngón tay tôi
vào hậu môn của anh.
Không.
Tránh qua một bên.
Chắc lúc mới làm anh bỏ lỡ nhiều việc lắm.
Em trẹo chân lúc tập phần thi tài năng.
Em biểu diễn thể dục nghệ thuật, màn diễn ngầu lắm.
Không ai làm được.
Rồi em vấp vào ruy băng.
Hồi đó em không gặp phải người lơ ngơ thế này,
mà chị đó chỉ là y tá thôi đấy.
Tôi với anh sẽ vui lắm đây.
GIỜ THỨ 7
Còn phải trực lâu đấy, chưa xong đâu.
- Ăn đi. - Không ăn nổi.
Cô nên ăn chút gì đi.
Ai ăn nổi sau khi chọc hậu môn 17 lần chứ. Cô Phát xít ghét tôi.
Cô Phát xít chỉ là bác sĩ nội trú. Tôi bị bác sĩ điều trị ghét đây.
Biết Meredith là con nhà nòi không?
Làm như chuyện có con làm bác sĩ hiếm lắm.
Con nhà nòi. Mẹ cô ấy là Ellis Grey.
Cái gì, Ellis Grey?
- Ellis Grey là ai? - Phương pháp Grey.
Anh học trường y tận đâu, Mexico à?
Bà ấy là phẫu thuật viên nữ đầu tiên.
Bà ấy phát minh ra...
Một huyền thoại sống. Hai lần đạt giải Harper Avery.
Có mỗi chuyện đó thôi mà.
Làm con bà ấy áp lực lắm.
Giá mà được làm con của Ellis Grey.
Tôi thì muốn làm Ellis Grey.
Chỉ cần một ca hiếm thôi.
Katie Bryce rất đáng ghét.
Nếu chưa thề lời thề Hippocrates,
tôi đã tay không giết con bé rồi.
Sao?
Chào các thực tập sinh.
Tin đã gửi rồi, nhưng tôi muốn đích thân báo tin tốt.
Các bạn cũng biết, vinh dự thực hiện ca mổ đầu tiên
dành cho thực tập sinh tiềm năng nhất.
Hôm nay tôi phẫu thuật,
nên tôi được quyết định.
- George O'Malley. - Tôi sao?
Chiều nay anh sẽ được vào mổ ruột thừa. Chúc mừng và chúc vui.
Anh ấy nói tôi?
Tôi đọc hồ sơ anh ta rồi.
Anh ta chỉ vừa đủ điểm làm thực tập sinh.
- Không nên chọn anh ta. - Nên chứ.
Năm nào anh cũng chọn người,
và người anh chọn luôn khổ hơn các thực tập sinh khác.
Họ sẽ lấy anh ta làm gương và biết sợ.
Tôi tôn trọng ý của anh, nhưng George O'Malley chỉ là con cún.
Katie Bryce, phòng 3604?
- Đằng kia. - Cám ơn.
Katie, con yêu, bố mẹ đây rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.