نخستین 200 خط.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Các anh sẽ sớm bay đến Mặt trăng, một hành trình dài 384.000 km.
Nếu thành công, các anh sẽ là những người đầu tiên
bước đi trên bề mặt của một thiên thể khác.
Chính xác thì anh muốn khám phá điều gì?
Tôi nghĩ, cái quan trọng hơn
những câu trả lời ta có thể tìm được
là nhiều câu hỏi mới sẽ đến với chúng ta.
TRUNG TÂM VŨ TRỤ NASA, HOUSTON, TEXAS 5 THÁNG 7, 1969
- Anh Armstrong. - Neil.
Neil! Marvin Miles, Thời báo Los Angeles.
Sự đổ bộ lên bề mặt mặt trăng có vẻ rất khó khăn.
Cách bao xa thì giảm nhiên liệu đốt,
và xuống độ cao nào thì ngừng bay nếu cần?
Chúng tôi đã cải thiện đáng kể
hệ thống điều khiển bay trong những tháng gần đây.
Quá trình hạ cánh động lực sẽ được máy tính xử lý ở mức độ lớn.
Đại tá Aldrin, sau khi ngài đáp xuống Mặt trăng,
ngài dự đoán gì từ những khoảnh khắc đầu tiên?
Kỳ vọng, hy vọng, hay nỗi lo lắng?
Ngay khi đáp xuống,
cái chúng tôi lo là sự nguyên vẹn của mô-đun mặt trăng.
Nếu không nguyên vẹn
ta không thể tiếp tục an toàn thám hiểm bề mặt mặt trăng,
- và về quỹ đạo mặt trăng. - Các phi hành gia à?
- Các anh thật khiêm tốn và... - Sao lại trong cái hộp?
Để không nhiễm vi trùng.
...tóm lược một điều rất con người.
Em có ngồi không hay chỉ lượn lờ ở đó?
...để khám phá giới hạn.
Nếu không khám phá, không đặt câu hỏi,
chẳng phải loài người chúng ta sẽ trở nên trì trệ sao?
Bộ Ngoại giao Mỹ hỏi em có muốn nhắn gửi gì không.
- Nhắn gì? - Cho các phi hành gia hạ xuống Mặt Trăng.
Họ đã tiếp cận một số nhân vật từ khắp nơi trên thế giới.
Một bộ phận tiêu biểu của văn minh nhân loại
để gửi đi thông điệp về một nhân loại chung và phổ biến.
Em đã nói gì?
"Thay mặt người dân Anh,
tôi trân trọng kỹ năng và lòng dũng cảm đã đưa con người lên Mặt Trăng.
Mong nỗ lực này củng cố kiến thức và hạnh phúc cho nhân loại".
Em nói hay lắm.
Nó sẽ được truyền đạt như thế nào?
Chắc chắn là qua đĩa rồi.
- Đĩa gì? - Đĩa silicon.
Họ gửi ảnh.
Một cái đĩa nhỏ với những chữ nhỏ xíu khắc bằng vàng.
"Từ Hành Tinh Trái Đất, tháng 7 năm 1969".
Họ định để trong túi nhỏ màu trắng.
- Với một nhánh ô liu. - Nhánh ô liu?
Phải, để người ngoài hình tinh vẫy vẫy.
Em đi ngủ đây.
Và ngày mai đến nhà thờ lúc chín giờ, không phải mười.
Mình đi nhà thờ làm gì?
Tuần nào cũng vậy. Bắt chước nhau.
Cái này giúp ích gì cho em?
- Thật đấy. - Nhà thờ?
Đây là cơ hội để chiêm nghiệm.
Suy ngẫm về tuần trước. Suy nghĩ về tuần tới.
Viết nhật ký cũng được mà.
Nghĩ về những câu hỏi lớn hơn của cuộc sống.
Trừ một người ra.
Người chỉ nghĩ về...
những thứ vớ vẩn mà linh mục đang nói
và sao ông ta không im đi?
Ông ấy đi theo ta gần 20 năm rồi.
Có thể ông ấy trung thành, chưa chắc đã thú vị.
- Xin chào. - Chào buổi sáng.
Họ có miệng nhưng họ không nói.
Mắt họ có, nhưng họ không nhìn.
Họ có tai, nhưng họ không nghe.
Mũi họ có, nhưng họ…
Em thấy chưa?
Không phải bài giảng, mà là thuốc gây mê toàn thân.
Nhưng họ không ngửi.
Điều tạo nên họ cũng giống như họ.
Cũng như những người tin vào...
Đủ rồi. Đây là lần cuối.
Và Chúa...
Từ giờ, vào Chủ Nhật trong khi mọi người ở đây.
Anh sẽ dành thời gian này làm việc có ích.
...nhưng với danh vọng của Người,
cũng không phải hình tượng giả.
- Michael. - Thưa bà.
Có thể nào, anh có nghĩ là linh mục đã...
Nói giảm nói tránh thế nào nhỉ? Đi qua thời hoàng kim rồi?
Tôi thấy một hai người phải cố giữ mình tỉnh táo.
Chúng ta có thể bí mật bắt đầu tìm kiếm người thay thế.
Có thể chứ? Ai đó có chút…
- Sức lực tràn trề. - Chắc vậy.
- Thú vị. - Đúng rồi.
- Sôi nổi. - Đúng...
- Sinh lực. - Cảm ơn.
Và ở đây, tại Mũi Kennedy, sáng nay tất cả chúng tôi đã đổ bộ lên Mặt Trăng.
- Em có xem không, Anne? - Anne!
Mighty Saturn V, tàu Moon Express lớn,
đã sẵn sàng rời khỏi bệ phóng 39 ở Mũi Kennedy,
vào khoảng 30 phút nữa.
Sự kiện lớn này kết nối toàn thế giới
vì thế giới có thể sẽ thích hành trình này,
và sau hành trình này, người Trái Đất sẽ khác xưa.
NGÀY 16 THÁNG BẢY, NĂM 1969
- Cô ấy đâu? - Ai ạ?
Nếu tôi nói "cô ấy", và ta đang ở Cung điện Buckingham,
anh nghĩ tôi nói ai?
Em đây rồi.
Anh tìm em khắp nơi. Em đã ở đâu vậy?
Nghe điện thoại, phỏng vấn các ứng viên làm linh mục mới.
- Có ai tốt không? - Phải, có lẽ có một người.
- Bao nhiêu tuổi? - Tầm tuổi anh.
- Thật sao? - Và phù hợp.
- Với cái gì? - Với công việc em yêu cầu.
Còn 15 giây. Hướng dẫn nội bộ.
Mười hai, mười một, mười, chín...
Quá trình khởi động bắt đầu.
Sáu...
Năm, bốn, ba, hai, một.
- Phóng. Chúng ta đã phóng lên. - Phóng!
Ba mươi hai phút đã qua. Phóng tàu Apollo 11.
- Thật tuyệt vời. - Họ đã làm được .
Thật phi thường.
Rất hay, rất dũng cảm.
- Rời tháp phóng. - Tên lửa đang nghiêng.
Neil Armstrong báo cáo động lực phóng nghiêng,
sẽ đưa tàu Apollo 11 lên...
11, Houston. Tất cả động cơ đều tốt. Ổn rồi.
Rõ rồi, to và rõ, Houston.
Chúng tôi tách đáy.
Rõ, xác nhận tách đáy.
- Tháp phóng đã tách. - Rõ. Tháp.
Neil Armstrong xác nhận cả tách đáy động cơ
và tên lửa rời khỏi tháp phóng.
Apollo 11, đây là Houston.
Chưa tới một phút nữa sẽ khởi động và mọi thứ bắt đầu.
Rõ.
Khởi động.
Chúng tôi xác nhận khởi động, và bắt đầu bay lên.
Apollo 11 giờ đã hoàn thành quá trình đốt cháy nội xạ qua mặt trăng,
nghĩa là đã ra khỏi quỹ đạo Trái Đất
và di chuyển với tốc độ khổng lồ 38.946 km một giờ về phía Mặt Trăng.
Các phi hành gia đã hoàn thành
thao tác mà họ gọi là chuyển đổi, lắp ráp và ly khai.
Quy trình khá mạo hiểm này là quy trình mô-đun điều khiển, Columbia,
tách khỏi phần còn lại của tàu vũ trụ, trôi về phía trước một chút,
lật ngược lại, sau đó ghép lại vào mô-đun mặt trăng, Đại Bàng.
Tổ hợp mới này sẽ tách khỏi tầng dưới cùng của tên lửa Saturn.
Như tôi đã nói, diễn biến rất hồi hộp,
nhưng tất cả dường như đã khởi hành ổn thoả.
Thứ Ba tới, ngài sẽ đến Cheshire
để thăm công trình của Công ty Hữu Hạn Muối Anh.
Thứ Tư, đến Norfolk để khai trương một trạm xăng mới.
Rồi vào thứ Sáu, đến Macclesfield.
dự khai mạc Hiệp hội Nghiên cứu Công nghiệp Máy Công cụ.
Tối đó, sẽ có bữa tối do Hiệp hội Bê tông Anh tổ chức,
nơi ngài được mời đến trao giải.
- Tôi xin phép cắt ngang, Hoàng tế. - Cái gì?
Linh mục mới của Windsor, Robin Woods,
hỏi liệu có thể gặp ngài không.
- Ông ấy có thỉnh cầu. - Được thôi. Anh thêm vào sổ đi.
Một điểm nhấn đáng chú ý nữa,
cùng với chương trình trao giải cho Hiệp hội Bê tông Anh.
- Đùa à? - Tôi e là không, thưa ngài.
Thật ra giờ ông ấy ở đây rồi.
Xin chào?
Hoàng tế Điện hạ.
Tôi giúp được gì?
Trong khi chuyển đến, vợ tôi và tôi, chúng tôi không thể không chú ý
rằng có rất nhiều các toà nhà trên khu đất của Windsor
có vẻ bị bỏ hoang và không ai sử dụng.
Cụ thể...
Tu viện cổ của Giáo sĩ,
một hoặc hai toà nhà ở Khu đất Denton,
tất cả những ngôi nhà ở Thành Bắc, nơi ở cũ của những giáo sĩ nhỏ.
Tôi nhận ra nói điều này hơi...
thẳng thắn, nhưng tôi tự hỏi
liệu có thể sử dụng một trong số đó không.
Cha không thích nhà chúng tôi cấp à?
Không,
đây sẽ không dùng làm nhà.
Từ rất lâu rồi, tôi đã có một giấc mơ, một tham vọng,
mở một học viện hay một trường đào tạo.
- Để làm gì? - Phát triển cá nhân và tinh thần.
Tôi chợt nhớ ra, theo kinh nghiệm của tôi,
và theo sự quan sát của tôi...
ở những người khác,
là khi đến một độ tuổi nhất định và khi ta nổi nóng,
có thể bị khủng hoảng tâm lý.
Ta đánh mất tầm nhìn, trở nên trì trệ.
Nó khá phổ biến với các doanh nhân và quản lý,
và các mục sư cũng không phải ngoại lệ.
Chúng tôi thấy mức độ bất mãn đặc biệt cao
giữa các giáo sĩ lâu năm,
và tôi nghĩ một toà nhà nơi đây, trong khung cảnh bình dị,
có thể là nơi tuyệt vời cho các giáo sĩ đến nghỉ ngơi,
ngẫm nghĩ, trau đồi.
Bằng cách làm gì?
Trò chuyện, đọc sách, suy nghĩ.
Tôi xin nói ý tưởng này khá tồi nhé?
Đâu thể trau dồi bằng cách trò chuyện và suy nghĩ.
Ta trau dồi bằng hành động.
No comments yet. Be the first to leave one.