نخستین 200 خط.
THIỆP MỪNG TỪ NGÀNH CÔNG NGHIỆP SẢN XUẤT THIỆP
Năm ngoái, người Mỹ đã mua tới ba tỷ đô la tiền thiệp mời.
Thiệp đám cưới, tình yêu, cảm ơn, sinh nhật
là những sản phẩm bán chạy nhất
trong những ngày lễ lớn giúp tạo ra lợi nhuận đều đặn.
Đây là ngành công nghiệp màu mỡ nơi mà người ta hay nói
nhận đúng thiệp thì vui cả ngày.
"LẦN SAU KHI BẠN NHẬN ĐƯỢC MỘT TẤM THIỆP GÂY XÚC ĐỘNG,
HÃY NHỚ: Ở NƠI NÀO ĐÓ, ĐÃ CÓ NGƯỜI VIẾT NÊN NÓ."
MỘT NHÀ VĂN VIẾT THIỆP ẨN DANH
Vâng, tôi là nhà văn.
CÔNG TY VẬN CHUYỂN VÀ IN ẤN ALLCO
Viết thiệp.
Thiệp mừng. Ừm,
thiệp tình yêu.
Nên...
vâng, tôi là nhà thơ,
nếu bạn cần gọi tôi bằng chức vụ nào đó.
Vì phụ nữ,
họ yêu thơ.
Ý tôi là...
tôi có thể thấy đồng tử cô ấy giãn ra.
Tôi đã đốn tim cô ấy.
Rồi cô ấy hỏi,
"Nếu nổi tiếng vậy, thì anh đã viết được gì?"
NGƯỜI VIẾT THIỆP CỦA NĂM
Tôi chỉ nhún vai, rồi trả lời...
"Chỉ đứng đầu về thiệp lễ Tình nhân trong ba năm liền."
Đó là năm nào nhỉ?
Vậy rồi sao?
Rồi, chàng điên của tôi ạ,
cô ấy dạng chân ra.
Ôi, chết tiệt!
Làm tình.
Vậy đến khi nào thì cô nàng tội nghiệp biết anh là gã lừa tình?
Tiếc là bọn tôi chỉ vật lộn với nhau qua đêm.
Vậy cô ta cũng khôn đấy.
Trời ạ, không đâu. Cô ấy hâm mộ tác phẩm của cô thật đấy.
Ừm. Cô nàng thông minh.
Mà tiện thể, 90% số thiệp là do phụ nữ mua đấy.
Anh cần làm việc phải làm. Anh đâu phải là Taft.
Taft, ông ấy...
ông ấy rất tuyệt, nhỉ?
NGƯỜI VIẾT THIỆP CỦA NĂM 2005
Chỉ thua có một người thôi.
Ông ấy gặp chuyện gì?
Ông ấy bỏ thiệp để đi viết tiểu thuyết.
Ông ấy đang viết tiểu thuyết.
Đừng nhầm lẫn, cậu học việc.
Tiểu thuyết chỉ cho những người không biết tự chỉnh sửa tác phẩm.
Thiệp vẫn là thử thách khó khăn nhất.
Có thể với anh là vậy.
Nịnh bợ chẳng giúp được gì cho cô.
Cô đấy.
Ông Wentworth, ông Styvesan muốn gặp ông.
Tốt.
Tôi đang định xin gặp.
Chúc may mắn, anh bạn.
Ai dám nói đó không phải tin tốt chứ?
Bọn tôi sẽ cầu nguyện vậy.
Styvesan, tôi rất vui vì anh đã dành thời gian.
Tôi có vài thứ rất tuyệt đây.
- Ray... - "Tình yêu của anh thân mến.
Anh đang rất nhớ em.
Sao em lại bỏ anh đi?"
- Nghe hơi ảm đạm. - Ray, sao anh không...
"Em yêu, hãy quay về đi.
Là lỗi của anh."
Tôi đang nghĩ nên có một dòng là "Anh hối hận lắm."
Nguyên một dòng mới!
- Có đặt được máy phát nhạc vào đó? - Không.
Một bài hát buồn hay gì đó?
Không hát hò, không kim tuyến, chỉ có sự thật thôi, được chứ?
Vì đó là điều những tấm thiệp còn thiếu.
Mà này, tôi có nghe vài lời phàn nàn về kim tuyến đấy.
Anh biết đấy, hai năm trước tôi đã vận động dùng loại keo chắc hơn.
- Ray, sao anh không ngồi xuống đi? - Hãy quay về kiểu cổ điển nào.
Có khi lại có phong cách. Tôi đang nghĩ đến...cây đồng xu.
Cô gái mở thiệp ra, có mười đồng mười xu cho cô ấy.
Trong thiệp tình yêu sao?
Sẽ rất tuyệt cho người bạn yêu mà bạn cũng nợ tiền họ.
Thôi được. Cho đẳng cấp hơn đi.
Đồng 25 xu. Anh muốn vậy. Tốt thôi.
Anh muốn cho đồng 25 xu vào thiệp tình yêu.
Ray...
Tôi phải để anh đi.
Không.
Có đấy.
Hãy chuyển tôi sang bộ phận khác.
Bộ phận nào, Ray?
Tôi sẽ biên tập.
- Tôi sẽ gấp. - Là gì?
Tôi sẽ gấp.
Gấp gì, gấp thiệp hả?
Phía sau anh là máy gấp thiệp của ta đấy, Ray.
Tôi sẽ làm nhanh hơn máy.
Nhanh hơn máy?
Gấp được hơn 300 thiệp mỗi phút?
Tôi sẽ gấp đôi số đó.
Được rồi, Ray, tôi rất lấy làm tiếc.
Tôi phải lấy thẻ hội viên của anh.
Đưa đây nào.
ĐĂNG KÝ TÁC QUYỀN CALIFORNIA NHÓM C: VIẾT THIỆP - THÀNH VIÊN NĂM 2016
CÔNG TY THIỆP AAAAA
Ray, sao anh không, ừm, dọn đồ vào lúc khác nhỉ?
Tôi sẽ giữ chúng an toàn.
Các người nhìn gì?
Làm việc đi.
Và ai đó tưới cái này đi. Con gái tôi tặng tôi đấy.
Có quá nhiều thứ đang chết mòn ở đây.
Ray. Anh đây rồi.
Anh bạn.
Anh đến hơi sớm.
Tôi sẽ ăn mừng.
Rót cho tôi đi.
Taft?
Raymond.
Cuốn tiểu thuyết thế nào rồi?
À, nó rất khó khăn.
Nhà xuất bản cho tôi bảo nó phải dày ít nhất 120 trang.
Vậy được bao nhiêu rồi?
À, tôi viết được ba cái rồi.
Chương hả?
Chữ.
Thật ra tôi đang nghĩ đến chuyện quay lại với thiệp mừng.
Không. Đừng.
Anh...anh rất...
giỏi. Anh...
Anh biết đó, anh trung thực, và ừm...
Tôi...
Tôi bị cạn ý tưởng viết rồi.
Ôi.
Chà.
Nghe này.
Anh vẫn đang ly dị, đúng không?
Phải.
Vẫn.
Thế là tốt.
Vì quan trọng là sự theo đuổi. Sự theo đuổi.
Tôi có vợ, tôi ổn định rồi,
nhưng tôi không còn động lực đó,
lòng can đảm đó.
Còn anh, tình yêu đời anh bỏ anh.
Anh có hố sâu trong này.
Đó là món quà.
Anh may mắn đấy.
Cảm ơn.
Tôi chưa từng nghĩ vậy.
Và hãy nhớ nhé...
Đừng bao giờ...
viết cho tất cả.
- Luôn viết cho ai đó. - Ai đó.
Đúng.
Quỷ tha ma bắt lũ khốn.
NETFLIX GIỚI THIỆU
PHIM BẢN GỐC NETFLIX
Này!
Này!
Này!
BA THÁNG SAU
Và bên trái tôi,
là niềm tự hào và niềm vui của Skid Row,
Chân Thối!
CHÂN THỐI!!!
Tôi có 20 đô trong túi,
cược cho gã nào trụ lại được.
Nào, các quý ông.
Đánh đi!
ĂN MÀY ĐÁNH NHAU PHẦN III
Tiến lên, Chân Thối.
Anh Ray!
Này, anh Ray, tôi biết anh trong đó!
Đợi chút.
Và con hươu cao cổ con sẽ chỉ ở vườn thú thành phố
thêm hai tuần nữa,
nên bạn nên đến đó ngay.
Vừng ơi, mở ra!
Một kỳ nghỉ lễ mới? Có thể.
Văn phòng thống đốc sắp đưa ra thông báo,
mà theo ông ấy là sẽ giúp kích thích ngành công nghiệp làm thiệp.
Tiền nhà.
Thế thôi à? Chỉ "tiền nhà"?
Không "Chào buổi sáng, Ray.
Anh có thấy khóm hoa tôi trồng không?"
Không dùng tiếng Tây Ban Nha?
Alquiler.
Để tôi đoán. Đó là...
Tiền nhà.
Nghe này, tôi bị đứt gân.
Nó không lành nhanh đâu. Tôi không thể làm việc.
Anh không viết được bằng ngón khác?
Anh phải tìm ra cách trả tiền tôi.
Vậy?
Muốn tôi thổi kèn cho anh à?
Này, cẩn thận mồm miệng. Có trẻ con ở đây đấy.
Tôi phải trông nó để bà chị chết tiệt đến trường
học cách làm sạch răng,
mà tôi mang nó ra chỗ trường đua thì lại phạm luật.
Và tôi không thể đẩy nó từ mái nhà xuống.
Đúng là tiến thoái lưỡng nan.
No comments yet. Be the first to leave one.