نخستین 29 خط.
NETFLIX GIỚI THIỆU
Tôi muốn trở lại thời tự làm lưới rổ bằng thùng sữa vì không đủ tiền mua.
Thời các cầu thủ bóng rổ "tay giơ cao, đừng bắn" để chắn bóng.
Giờ thì các cầu thủ da màu bị bắn bởi cảnh sát.
Ước mơ cầu thủ giờ chỉ còn là nhà tù, là hố chôn thây.
Để tôi chơi trò chơi đối kháng thay vì chiến đấu với cảnh sát.
Lời kêu gọi công lý chủng tộc…
Bảy, tám, chín…
- Tôi muốn trở lại… - ...mười!
…thời còn chơi trốn tìm, làm những trò lén lút khi bị phát hiện.
Thời còn chơi trò bác sĩ và tiêm thuốc.
Giờ trẻ con đều bị bắn dù có chịu đưa tay ra hay không.
Giữa đường chỉ thấy những vạch phấn đánh dấu xác chết thay vì trò ô lò cò.
Đứng lại, giơ tay lên!
Tôi muốn trở lại thời còn chơi trò "Mẹ ơi, con có thể không?"
"Mẹ ơi, con nhảy được không?
Con bò được không? Con đi đường này được không?"
Giờ "Tôi có thể" lại là lời của người mẹ vừa than khóc
vừa hỏi "Tôi có thể xác định danh tính của con mình không?"
Tôi có thể biết sao nó chết dù không có vũ khí?
Tôi có thể đấu tranh cho cái chết của nó mà không bị vu khống hay làm hại?
Tôi có thể cho là con bé chống đối cảnh sát vì bị bạo hành?
Tôi có thể tin thằng bé không thở được vì cổ bị siết chặt?
Tôi có thể diễu hành và biểu tình trên phố và không bị đàn áp?
Tôi có thể kiện kẻ giết con mình và được xét xử công tâm?
Tôi có thể phẫn nộ một chút vì đứa con phải chịu đau đớn của mình?
Tôi có thể nói: "Chính quyền chết tiệt" không?
Mẹ…
tôi có thể làm mẹ thằng bé".
No comments yet. Be the first to leave one.