نخستین 200 خط.
Ta ở đây để giới thiệu các vị, Hoàng hậu Elizabeth,
hoàng hậu chân chính.
Ta biết ngươi không thích ta
và âm mưu chống lại nhà vua.
Sẽ đến lúc con tỏa sáng.
Ta ở gần ngai vàng rồi.
Chúng ta thích cô ấy hơn bà hoàng xấu trước chứ nhỉ?
Hoàng hậu Lancastrian của các ngươi sát hại cha và anh ta,
và bêu đầu họ lên cọc.
Mẹ là bạn thân nhất của cô ta khi còn là thị nữ ở triều.
Bà ta sẽ không bỏ cuộc cho tới khi con trai mình lên ngôi.
Jasper và thiếp như một trong mọi chuyện.
Không hề, Margaret. Nàng đâu có lấy Jasper Tudor.
Nàng lấy ta cơ.
Chú phải đi rồi.
Giờ con sống với mẹ.
Con bảo vệ mẹ cho chú.
Thiếp lại có thai,
và lần này đảm bảo là con trai.
Giờ ta sẽ dong buồm tới Calais và chiêu binh mãi mã.
Ta đang chiến tranh với kẻ gọi là "Vua Edward".
Nhưng cha, con không thể lên thuyền.
- Issy đang sợ cha ơi. - Mau lên.
Warwick và George dong buồm tới Calais.
Ta phải hành động, mẹ à.
Annie!
Đó là con trai.
Ta rất tiếc vì mất mát của nàng.
Đây là lỗi của chàng
Hoàng hậu Elizabeth lại có thai rồi.
Ta phải có con trai trước ả.
Elizabeth?
Chuyện gì vậy?
Không có gì. Không. Mặc con, mặc con mẹ à.
Con bảo mặc con!
Con xin lỗi mẹ.
Con cô ta.
Đứa bé đáng thương.
Chuyện xảy ra hoài.
Dù thật khủng khiếp và bi thảm.
Đứa bé sinh sớm quá.
Và cơn bão chẳng giúp ích gì
cho cơ hội nhỏ nhoi của cô ta.
Phải, nhưng con đâu có biết
Isabel đang trên con thuyền đó
hoặc Warwick sẽ buộc cô ta dong buồm cùng.
Hắn mới là kẻ đánh cược sinh mạng chính cháu mình.
Và đã thua.
Giờ hắn trắng tay.
Hắn cơ cực và tuyệt vọng.
Quả thật vậy.
Hắn nguy hiểm hơn bao giờ hết.
Ta có ngu mới nghĩ chuyện tệ nhất đã qua.
Issy?
Tiêu rồi.
Tất cả tiêu tùng rồi.
Đâu, trông thì tệ thế thôi.
Ta có thể xoay sở tới khi ta về nhà mà.
Nhà?
Em nghĩ ta sẽ về lại Anh ư?
Chứ sao.
Anne, đừng có ngốc vậy.
Ta sẽ không bao giờ thấy lại Anh Quốc.
Giờ ta bị lưu đày, giống bà hoàng xấu.
Ta đâu giống mụ.
Không giống chút nào.
Cha đã hứa sẽ đưa George lên ngai,
và cha sẽ làm.
Và rồi chị sẽ là Hoàng hậu Anh Quốc.
Nếu không phải vì mưu đồ của cha,
thì giờ chị đã đang bồng con mình trong vòng tay.
Nhưng chị cô độc.
Chị đâu cô độc.
Chị có em.
Và em hứa sẽ không bao giờ bỏ chị.
Mình sẽ luôn có nhau.
Jasper đã đúng.
Con là người lính lão luyện.
Chú dạy con tốt lắm.
Sẵn sàng chưa, thưa lãnh chúa?
Rồi.
Đồ ngu!
- Ngươi đã làm gì hả? - Con không sao mẹ à.
- Bị thương rồi. - Xước thôi có gì đâu.
- Sẵn sàng? - Không... không, không.
Hôm nay không tập nữa.
Đang chảy máu, có thể thành sẹo.
Chú Jasper nói người lính
nên tự hào vì vết sẹo họ mang.
Lại đây. Để mẹ xem nào.
- Mẹ. - Sao?
Nếu mẹ nghĩ con yếu ớt thế,
thì nên cầu cho con đừng bao giờ thành vua.
Ý con là sao, con sẽ không bao giờ thành vua à?
Nghi ngờ số mệnh của mình ư?
Việc này là sao Warwick?
Anh đã ở đâu?
Đi dàn xếp.
Dàn xếp cái gì?
Ta sẽ về nhà sao cha?
Phải.
Nhưng chưa đâu.
Con phải cưới trước đã, Anne.
Cưới ư?
Thiếp chưa bàn.
Không đủ thời gian.
Với ai?
- Richard? - Em ta?
Không, dĩ nhiên không.
Vậy thì ai?
Hoàng tử Edward nhà Lancaster.
Con trai bà hoàng xấu xa?
Con không được nói thế nữa.
Margaret xứ Anjou là kẻ thù.
Kẻ thù lớn nhất. Mụ ghét ta.
Nếu việc này theo như kế hoạch,
thì bà ta sẽ là mẹ chồng con.
Ta không hiểu anh đang cố làm cái gì.
Việc này thì giúp ta thế nào?
George, ta biết việc này khó khăn cho cậu,
nhưng ta phải làm việc ta có ý định làm.
Ta tới đây để chiêu binh mãi mã.
Không, ta tới đây để biến tôi thành vua.
Ta đã cố làm. Hai lần.
Nhưng giờ cậu đã mất con trai, không có thừa tự,
và lính sẽ không chiến đấu cho cậu.
Chúng nghĩ Chúa đã chống lại cậu.
Ta mất con chính vì anh.
Và nếu ta vẫn có thể biến cậu thành vua ta sẽ làm.
Nhưng chẳng thể được.
Cách duy nhất ta có thể có đội quân đủ lớn
để đánh bại thằng Edward anh cậu
là nếu ta hợp sức với nhà Lancaster.
Giờ ta đã nói chuyện với vua Louis,
và ông ta đồng ý sẽ ủng hộ
nếu ta thoả thuận với Margaret xứ Anjou.
Anh mất trí thật rồi ư?
Sao mụ lại thoả thuận với ta?
Chuyện chẳng lợi lộc gì cho mụ.
Có đấy.
Chồng ả, Henry, trở lại ngai vàng Anh Quốc.
Con ả và con ta, Anne, sẽ nối ngôi khi hắn chết.
Ngươi đang nói là mọi thứ ta đã làm...
chống lại anh trai ta,
gia tộc ta... mọi thứ ta đã trải qua
mong vãn hồi chuyện điên rồ
ta bắt đầu chỉ để bị lật đổ ư?
- Đó là cách duy nhất, George. - Cách duy nhất để làm gì?
Mụ khốn đó chặt đầu cha ta.
Không, phải có cách khác.
Muốn thì làm đi, George,
nhưng nghĩ trước khi làm nhé.
Ngươi không thể về Anh Quốc.
Ngươi đã phản bội vua của mình.
Giết ta và ngươi sẽ chẳng là gì.
Ta không thể đưa ngươi lên ngai.
Hợp sức với ta và Pháp cùng xứ Anjou,
và ta sẽ để ngươi có mọi danh hiệu mà ngươi mong ước
và giàu sang hơn cả hằng mơ.
Giờ đó là thứ tốt nhất bất kỳ ai có thể cho ngươi.
Không, đó là thứ tốt nhất ngươi có thể cho ta.
Và Anne sẽ là hoàng hậu.
Nó sẽ cần áo choàng mới.
Margaret xứ Anjou yêu cầu
ta đưa Anne đi cùng để gặp mặt.
Mẹ phải nói chuyện với cha.
Vậy là làm sao mẹ?
Sao cha có thể làm thế?
Edward nhà Lancaster là 1 con quái vật.
Con sẽ không lấy hắn đâu.
Anne, cái ta muốn, ta cần,
là chẳng quan trọng.
Con càng sớm hiểu và nhận ra số phận mình
sẽ luôn nằm trong tay người khác thì càng tốt hơn.
Con chỉ là mảnh ghép nhỏ
trong bức tranh lớn hơn rất, rất nhiều.
Nên quái vật hay không thì cũng phải lấy.
Nghe cha nói rồi đó.
Đó là hy vọng duy nhất của ta.
Lãnh chúa, cho phép tôi.
Ngài Henry.
Gì thế? Vào đi ngài Reginald.
Lính đang trong thành.
Vào trong một lần coi, Margaret.
Ngoài này không an toàn.
Ngài William Herbert?
Ngài Henry.
Ta đòi ngài giao ta tên phản bội
Jasper Tudor ngay lập tức.
Hắn chuồn rồi.
Ta hứa danh dự với ngài.
Jasper Tudor chẳng trong lâu đài cũng chẳng ở gần đây.
Nên tôi e ngài đã phí công rồi.
Không. Không hề đâu.
Tôi rất tiếc, ngài Henry.
Ta được ban cho Pembroke và quyền chỉ huy xứ Wales.
Không!
Đừng dính líu vào chuyện này, Margaret.
Đừng dính líu ư?
Lâu Đài Pembroke thuộc về con thiếp.
No comments yet. Be the first to leave one.