نخستین 200 خط.
WEST GROVE, BANG FLORIDA
RỬA XE VÀ CHĂM SÓC XE BẰNG TAY
Rửa xe
Chết tiệt!
- Sao rồi? - Tốt, còn anh?
Ổn. Beemer, xe anh?
- Phải. - Tốt. Sắp xong. Còn mỗi bên trong.
- À tôi là Chris. - Keith.
Hân hạnh. Cùng lắm là năm phút.
- Ổn mà. Cứ từ từ. - Anh quê ở đâu?
- Birmingham, bang Alabama. - Birmingham?
Tốt. Tôi sinh ra và lớn lên ở Florida.
Chỉ là cố xoay tiền, làm việc thôi.
Phải, tôi cũng vậy.
- Phải biến giả thành thật. - Đúng đó.
Ý tôi là vậy.
Anh hiểu thế nào mà, phải. Đúng vậy, tuyệt.
Tôi biết một gã có một…
Người tôi mê hồi cấp ba.
- Hả? - Thề có Chúa, cô tôi mê hồi cấp ba đó.
- Thật? - Phải, là Maria Li.
- Thật hả? - Lâu lắm chưa gặp cô ấy, tôi kiểu…
Tôi kiểu… Phải, anh bạn. Nên tôi mới lặng đi đấy.
Tôi đã tự hứa là lần tới gặp sẽ mời cô ấy đi chơi.
- Chả gặp… Chả biết nhớ tôi không. - Lên đi. Đừng…
- Nghĩ thế? - Ừ.
- Mà nhìn tôi như gã ngốc ấy. - Ổn mà.
- Anh nghĩ vậy? - Nên làm đi.
- Chỉ cần: "Này, thế nào? Nhớ tôi chứ?". - Phải, được rồi, tuyệt.
Rồi, để tôi hút bụi xe anh, rồi để anh ra khỏi đây đã.
Rồi, cảm ơn.
Ấn nút "Bật" trên máy hút bụi hộ tôi với? Cảm ơn.
- Đây à? - Phải. Cảm ơn anh.
Phải, có lẽ rất nhiều người khác… Chết tiệt!
Ôi chết tiệt! Cái quái gì vậy?
Không!
Chúa ơi. Tắt đi. Anh đã ấn gì vậy? Cái quái gì thế?
- Tôi lại bị đuổi mất. - Ôi khỉ thật.
Đưa tôi áo khoác của anh đi! Áo!
Cảm ơn anh. Quỷ thần ơi, sao vậy?
- Anh đã làm gì? - Ấn mỗi "Bật".
Khỉ thật. Giờ là Maria kìa. Quỷ thần ơi.
- Anh gì ơi? - Chúa ơi.
Chào, này. Anh biết chăm sóc bên trong xe mất bao lâu không?
Tôi hơi vội và tôi không chắc sẽ mất bao lâu.
Tôi không rõ lắm.
- Gì? - Đừng để cô ấy đi!
Không… Nếu anh ấy… Tôi sang chỗ rửa xe khác vậy.
- Khoan. Keith, xin số. - Rồi, cảm ơn.
Xin số cô ấy đi.
- Cô ơi? - Vâng?
Để lại số để có người gọi cho cô nhé?
Số của tôi? Không.
Mà cảm ơn. Không sao. Cảm ơn.
Chết tiệt!
Anh bạn, cái quái gì vừa xảy ra vậy?
Cô ấy đi rồi hả, anh bạn?
Chết tiệt!
Nhưng tôi suýt được rồi.
- Không, đâu có! - Chết tiệt.
SỬA MÁY TÍNH
Bud, không đoán ra tôi gặp ai ở chỗ rửa xe đâu.
Điên mất thôi. Ra ngoài đi.
Được rồi. Tôi có khách. Tan làm gặp.
Rồi. Gặp sớm nói chuyện.
- Chào. Cô cần giúp gì? - Tôi làm vỡ.
Anh có cách nào sửa được nó không?
Chả biết nó hỏng hẳn chưa, nhưng…
Tôi nghĩ ta thực sự có cách sửa đấy.
- May không bận… Ta ra sau xem… - Thường bận lắm à?
Phải, không hiểu sao ai cũng làm vỡ điện thoại.
Cho tôi thông tin của cô?
Ả BÁ ĐẠO
- 057… - Sao rồi, em trai?
Gì, Trina? Chuyện gì?
Không có gì. Cô thế nào?
- Chào, cô thế nào? - Tốt.
Thấy cái xe ngoài kia chứ?
- Của cô à? - Phải, Ả Bá Đạo của tôi đó.
Thấy nó là ổn cả vì nó như thuốc dạ dày Pepto Bismol vậy.
- Được đó! - Nó chữa mọi thứ.
Tôi muốn uống Pepto Bismol pha ít rượu Hennessy.
- Thật sao? - Phải, ngon lắm.
Chị cần gì?
Tôi cần 50 đô.
Em đang làm. Chị không thể xin tiền em trước mặt họ thế.
- Xin lỗi. - Không phiền đâu.
Em trai tôi đó. Thôi nào.
Chị bị quản thúc tại gia mà nhỉ?
Quản thúc tại gia, quản kẻ bán nhà rong. Chả ai lo đâu.
Đưa tôi 50 đô nào.
Thôi nào, em trai.
Có 20 đô thôi.
- Hai mươi đô? - Có vậy thôi.
- Vậy thôi? - Vậy thôi.
- Tôi biết còn nữa. - Làm gì vậy?
- Để xem. Tôi biết mà. - Không.
- Nhìn đây đi. - Chỉ ba đô thôi mà.
- Đùa tôi? - Bữa trưa của em đó.
Không, của tôi. Phát ngán cậu với lời vớ vẩn đó rồi.
Đưa đây!
Đồ kêu ca chết tiệt.
Cậu sẽ không bao giờ rời thị trấn này, không thành gì cả.
Gì? Kệ xác quản thúc tại gia. Kệ xác cái khỉ này.
Được rồi. Cầm hộ tôi nhé.
Và đây.
- Không. - Cho cô.
Ngậm miệng vào nhé.
- Nhưng… - Cả bà nữa.
Đừng có nói gì. Tôi nhớ mặt đó.
Kẻ da trắng nào chỉ điểm là tôi giết từng người.
Chúa tôi.
Cảm ơn. Cảm ơn cậu.
Mua đồ ăn nhẹ để cậu vui lên đây.
Cụng. Chạm!
- Cảm ơn. - Lẽ đương nhiên mà.
Đừng bận tâm đến chị ấy nữa.
Phải chống lại chị ấy.
Cậu biết chị tôi mà. Khó lắm. Kẻ áp bức đó.
Có lẽ Trina đúng. Có lẽ ta sẽ không ra khỏi thị trấn này.
Tôi ghét điều đó.
Trina không đúng đâu, bạn à.
Nói này, gặp Maria hôm nay là một điềm lành đó, anh bạn.
Nhớ lời tôi đây. Giờ này năm sau, ta sẽ thoát khỏi mấy việc này,
ta sẽ có các chuyến phiêu lưu lớn.
Được rồi.
MỘT NĂM SAU…
Xin chào?
Cái quái gì vậy?
- Ai thế? - Thợ sửa ống nước.
- Mấy giờ rồi? - Khỉ thật!
Chết tiệt, tôi muộn rồi! Tôi muộn làm rồi!
Muộn rồi! Ôi tôi muộn làm rồi. Khỉ thật!
Ôi Chúa ơi! Chết tiệt!
Đồ khốn!
Không thể bị đuổi được!
Chết tiệt!
Lối tắt!
Khỉ thật!
Tôi đang nhìn đồng hồ. Xin lỗi nhé!
Ôi Chúa ơi!
Xin lỗi! Tôi tưởng cửa sổ mở!
Tôi muộn làm rồi, xin lỗi!
Tôi có thể giúp bà.
Cảm ơn!
Ngày tốt lành!
- Tạm biệt! - Tạm biệt!
Ôi khỉ thật, không!
Tôi xin lỗi!
Xin lỗi!
Cái quái gì vậy, anh bạn?
Muộn rồi. Muộn lắm rồi.
Ôi khỉ thật! Chết tiệt!
Xin lỗi nhé. Cô không sao chứ?
- Vâng. - Xin lỗi. Để tôi.
- Nhường các quý cô. - Cảm ơn.
Mời cô.
Được rồi! Tuyệt! Tôi làm được rồi!
Anh nói về giải độc được không?
Đại loại là làm cô đi nặng. Cô sẽ ở trong nhà vệ sinh một lúc.
- Được rồi. - Rồi.
Cô muốn thử vị mới?
Chả phải margarita à?
- Không. - Ôi ước gì.
Đổ một chút này vào đó.
Xoài hay gì cũng được.
Nếu anh định dùng tay thì sao phải để thìa trong đó?
Ôi đôi khi tôi quên mất.
Các đầu bếp giỏi nhất thế giới dùng tay mà.
- Nên… - Không.
Không chấp nhận được.
Tôi làm về chăm sóc sức khỏe, anh ấy cứ phá hết luật.
Cô ở trong ngành,
cô biết vi khuẩn thực sự có ích cho hệ miễn dịch mà.
Không. Anh chạm vào các quầy và mọi thứ khác nhau này,
rồi anh thò tay vào đó và diễn giải mình là đầu bếp,
và bọn tôi nên chấp nhận?
Đây, cô muốn tiền hay gì hả? Kiểu như…
Cô có thể lấy từ cái bình này. Nó còn chưa đến mức đó.
Ta cứ quyết vậy đi nhé?
Trời đất, gì thế?
Maria!
Tôi xin lỗi, to vậy sao? Maria!
- Lại đây. - Xin chào.
Cô ấy là khách hàng rất đặc biệt.
- Ồ! - Phải đó! Cứ cắt ngang trước họ đi.
- Chào, xin lỗi. - Xin lỗi tất cả.
Sao anh làm vậy, ngay đó?
Cô ấy rất đặc biệt, nhưng bọn tôi đang xếp hàng…
- Như chờ mỗi cô ấy. - …chờ được phục vụ mà.
- Xin lỗi! - Chris Carey!
Ở lớp sinh học trường cấp ba!
Biết Chris điên chứ?
- À… - Chris thiểu năng?
- Ôi! - Phải đó!
Cậu thế quái nào rồi?
- Chúa ơi, Chris! - Lâu lắm không gặp!
Phải. Tôi đang sống ở Thành phố New York.
- Chà, New York. Quả táo lớn. - Phải.
Này, là quả táo tôi muốn ép nhỉ?
No comments yet. Be the first to leave one.