نخستین 200 خط.
Đến đây ! Đến đây!
Và... Ra đi.
Gì cũng được
Có lẽ chúng ta nên nghỉ một lát.
Thật đấy! Tớ không chịu được nữa
Tớ không thể. Tớ chịu thua.
Tớ phát bệnh với chuyện cố gắng để sống.
Chống lại lũ sóc thường, lũ giun đất và cả lũ chim sẻ
...lúc nào cũng chiếm mất tổ của tớ.
Và chúng ta phải ngồi trên cái cây ngu ngốc...
...cái cây ngu ngốc.
-Chuyện gì vậy? -Mấy cậu!
Tớ nghĩ cậu làm nó nổi điên lên rồi đó.
Mình dậy rồi.
Tỉnh rồi....
...Và mình trễ rồi.
Bản nháp Dave Seville.
Chìa khoá. Túi sách.
Quần dài.
Mình cần quần dài Không thể thiếu quần dài được.
Claire.
-Dave. -Chào.
Em khoẻ không?
Anh đã không gặp em từ lúc...
À, từ lúc em nói là không bao giờ muốn gặp anh nữa.
Đúng thế thật.
Đó là một ngày thật buồn cười nhỉ?
Để em đoán xem anh lại đang trễ việc gì đó.
- Vẫn là Dave cũ rích. - Không theo kịp em được.
Biết không?! Anh là người lúc nào cũng ngớ ngẩn...
...chẳng thể nào lo liệu được một mối quan hệ nghiêm túc.
Đó là Dave của ngày xưa.
Chúng ta có thể cùng ăn tối và bàn về Dave mới không nhỉ?
- Em... - Tối mai, nhà anh nhé.
- Em... Không... - Tuyệt.
-Không... -Trông em đẹp lắm Claire.
Chúng ta đang ở đâu vậy?
À, tớ nghĩ họ đang dựng mô hình rừng. Tớ thích nó. Sành điệu và hợp lý.
Nhưng không thấy núi đồi đâu cả?
Cho tớ nghỉ tí đi Chúng ta đang ở trong cao ốc mà, Theodore.
Dave.
-Ian. -Hey, Anh bạn.
Này, cậu đã bao giờ nhìn từ tầng 80 xuống chưa?
- Chưa. Họ chẳng để tớ đi qua sảnh đâu - Sao cơ? Tớ không thể...
Này, quay lại đây Đây là Dave Seville.
Ông Seville, ông dùng ít bánh nướng bánh dẹt hay bánh ngọt nhé.
Không, tôi không thích làm phiền cô.
Không sao đâu ạ. Chúng tôi còn có cả một bếp chiên trứng.
Bếp chiên trứng... Hả?
Tôi mang cho ông một ít nước nhé? Hay một ít cà phê Latte?
Hay một ít nước ép lúa mạch?
Lát nữa nhé. Cám ơn!
Nói về ca khúc của cậu đi, Dave.
À, nó điên loạn như giai điệu của nó...
- ...cảm xúc chính đến với tớ... - Bài hát thật chán, Dave.
- Sao cơ? - Bài hát quá tởm. Tôi ghét nó.
Ý tớ là, ai sẽ hát nó? Justin, Fergie? Họ không thèm.
Tớ cần cái gì đó thật mới, thật tươi.
- Nó mới mà. - Một cú lớn nữa.
Dave, Chúng ta nhìn lại ngày xưa xem Được rồi...
Chúng ta đi cùng nhau từ thời trung học. Cậu... Chẳng thay đổi gì.
Tớ muốn thích nó lắm. Nhưng cậu nghe đó, nó không hay chút nào.
Nếu không phải là bạn cậu, tớ sẽ nói...
''Dave ra khỏi phòng ngay, tiếp tục viết nhạc đi....
...Ngày nào đó cậu sẽ làm được''
Nhưng tớ là bạn của cậu, nên tớ nói với cậu rằng...
...Thật vô ích khi viết một ca khúc...
...mà sẽ không ai Không ai muốn hát.
Không ai sao?
Xin lỗi.
Cho tôi xin ít nước?
Hết rồi.
Này!!!
- Tránh ra. - Alvin...
-...chầm chậm. - Nhích mông cậu ra Theodore.
Cậu dẫm phải đuôi tớ.
Mục tiêu là cánh cửa phía bên kia.
Tớ theo liền đây.
Những thứ lấp lánh này là cái gì thế?
- Theodore, Chúng ta đi nào. - Ờ.
- Được rồi, đây không phải là ý kiến hay nhất. - Coi chừng.
Đồ điên! Làm ơn.
- Quay về cái cây. - Quay về cái cây.
Về phía con chó!
- Giỏ bánh! hướng 3 giờ. - Hướng 3 giờ là hướng nào?
- Hướng này! - Các cậu, chờ tớ với.
Đợi tớ. Tớ vẫn còn nhỏ mà.
-Nhảy, Cậu phải thật cố gắng. -Tớ muốn lắm chứ.
- Tớ làm được mà. - Tớ không treo thế này suốt ngày được đâu!
Cậu sắp nhảy chưa?
Muffins.
Gross. Đây là nhà anh ấy hả?
Không phải đâu, Đây là thùng rác.
Đây có lẽ là nơi anh ấy trữ thức ăn dành cho mùa đông.
Ra nào cưng. Ba đến rồi này!
Ôi chào, thật tráng lệ.
Chúng ta đến đất mẹ rồi.
Hôm nay là ngày tuyệt nhất đời tôi.
Tìm thấy rồi! Tớ tìm thấy phô mai.
Alvin. Cậu đang làm gì thế? Đừng có làm lộn xộn lên!
Đạn đại bác đây.
Nhanh. Nấp đi Trốn vào trong.
Nhanh lên, các cậu.
Tôi vừa để ở đây mà?
Mày đây rồi. Tao tóm được mày rồi.
Anh ấy bất tỉnh một lúc rồi.
Hả, Anh ấy sẽ chết à.
- Bình tĩnh nào. - Quét mọi thứ ra.
Tớ cần 3 túi rác, một cái xẻng, thuốc sát trùng...
...vài cái găng tay, và một cái radio Đi nào!
Đợi đã, Thám tử. Anh ấy tỉnh lại rồi.
Hình như tôi nghe thấy cái gì đó.
Không phải, là mơ ngủ thôi à.
Thưa ông, ông ổn chứ?
Lùi lại.
- Sóc không thể nói chuyện. - Wooo...
Này.
Nhìn này, nhà thông thái
Chúng tôi là Sóc chuột, Sóc chuột.
Sóc chuột cũng không thể nói.
Này, môi chúng tôi cử động được và tiếng nói đang phát ra.
Không thể như vậy được
Tôi không hề nói chuyện với Sóc chuột. Tôi không hề nói chuyện với Sóc chuột.
Vậy...Anh thấy thế nào, Dave?
Sao lại biết tên tôi?
Tôi biết. Chúng tôi đã đọc thư của anh.
Lẽ ra anh nên trả những hoá đơn đó!
Anh đã nghe về đánh giá tín dụng chưa? Đây là cái gì vậy?
- Này, này, này. - Ngừng lại. Tắt nó đi.
Xin lỗi.
Cậu ấy bị té từ trên cây lúc mới sinh.
Tất cả động vật khác có thể nói được không?
Tôi nghĩ cá cũng có dấu hiệu ngôn ngữ. Thế này.
Này Dave, người nào cũng có chỗ ở bốc mùi như một cái vớ ẩm à?
Chúng ta đang đi lạc đề rồi...
Chúng tôi tự giới thiệu nhé.
Chào anh, Tôi là Simon. Sóc chuột thông minh.
- Đây Alvin - Sóc chuột kinh hoàng.
Và tôi là Theodore.
Chào, rất vui khi gặp các cậu. Còn bây giờ thì ra khỏi nhà tôi.
Nhưng... Chúng ta đang nói chuyện mà.
Vậy sao, điều đó càng làm tôi muốn các cậu ra khỏi nhà nhanh hơn.
Thật kinh dị, không bình thường và một chút quỷ quái.
Tôi thích anh ấy lúc bất tỉnh hơn.
- Bắt được rồi! - Ê này!
Đừng làm vậy, Dave
Chúng tôi không thể chui qua cánh cửa này
Chào.
Chúng tôi có làm phiền anh không??
Các cậu cũng hát được à?
Đó chưa phải hát, thế này mới là hát.
Thật tuyệt!
Đây, mọi người vào trong đi.
- Vào nhà đi. - Cám ơn.
Được rồi, đây là thoả thuận.
Nếu các cậu hát ca khúc của tôi thì sẽ được ngủ ở đây.
Không! Khoan đã. Có bao gồm điểm tâm không?
Vậy cũng được.
Còn các chương trình TV?
Được nhưng không quá 7 giờ.
- 8 giờ nhé? - Đồng ý.
Không được rủ rê những bạn động vật của các cậu. Vì tôi không muốn...
Về nhà thấy một đám Thỏ hay Chồn hôi ngồi trên sa lông.
Lũ ở dơ đó à, Dave? Chúng tôi chẳng bao giờ chơi với chúng cả.
Thoả thuận. Anh là bạn duy nhất của chúng tôi.
Không, không, không. Khoan nói chuyện về tình bạn ở đây.
Cứ bắt đầu bằng chuyện tôi là người viết nhạc cho các cậu.
Hmm... Tôi muốn hỏi anh? Anh đã từng viết nhạc chứ?
- Dĩ nhiên. - Vậy những nhạc cụ bên ngoài có phải của anh không?
Đúng vậy.
Ôi, không.
Nhanh lên nào.
Các cậu...Những gì cần phải làm là... Tìm được ca khúc...rồi tập luyện.
- Này, Dave - Simon.
Tệ quá.
Đây là những bản nhạc của tôi mà.
Alvin.
Đây không phải là vòng múa Hula, nó là đồ móc treo khăn tắm.
- Mất hứng quá. - Các cậu lúc nào cũng như vậy sao?
Chúng tôi là trẻ con mà Dave.
Bố mẹ các cậu đâu?
Nếu anh là một con Sóc chuột bố mẹ anh sẽ chăm sóc anh trong một tuần.
Và sau đó họ bỏ đi.
Bố mẹ tôi là dân hippy, họ ra đi sớm hơn để nhập vào một nhóm mới.
-Tôi là người máy Robot. -Cứu với! Người máy điên.
- Nó đuổi theo tôi. - Này, này, cẩn thận với thứ đó.
- Xin lỗi. - Đây là đồ sưu tầm
Tôi có được nó hồi Giáng sinh năm ngoái. Giáng sinh! Chúng tôi thích Giáng sinh.
Mặc dù chúng tôi chưa bao giờ có được một Giáng sinh thật sự.
Nhưng chúng tôi vẫn muốn.
Ừ, các cậu không thể nào bỏ lỡ Giáng sinh được.
Có lẽ chúng tôi ăn Giáng sinh với anh.
Ừ... Có lẽ thế.
Tôi đã có một ngày dài thật kỳ lạ Nên ta đi ngủ thôi.
Đi nào!
Ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu công việc.
Tôi muốn các cậu mở mắt và quẫy đuôi vào lúc 8 giờ.
Đuôi của tôi không thể vung vẩy trước 9 giờ.
Không phải vấn đề của tôi Ngủ đi nào.
Ước gì Giáng sinh đến thật nhanh.
No comments yet. Be the first to leave one.