نخستین 176 خط.
HẠC MINH CỬU CAO
Ôi! Không xong rồi.
Chúng ta đi nhầm đường rồi.
Sợ trễ giờ lành làm lễ bái đường mất.
Chúng ta đi đường khác vậy.
Mẹ, có vòng tay của mẹ cùng con xuất giá,
dù con có chết cũng cam lòng.
Đỏ thắm, điềm lành.
Đây là nơi nào?
Tại sao ta lại ở đây?
Đây là tác dụng của vòng tay sao?
Đây là…
cây gì thế này?
Cỏ thần u thật sự có thể trị khỏi cái mụn độc trên mặt ta.
Mẹ, phương thuốc của con đúng rồi.
Chắc chắn cha đã lén đổi thuốc của ta.
"Người dùng độc cũng là người hành y.
Nhiều năm trước đã sáng lập giáo phái độc môn.
Dùng độc chữa bệnh."
Độc kinh?
Không ngờ lại là Độc kinh của Độc tông?
Sử dụng châm cứu
cùng lúc châm vào huyệt Dũng Tuyền,
huyệt Thái Uyên, huyệt Quan Môn,
có thể trị khỏi mụn độc trên mặt.
Châm huyệt Bách Hội, huyệt Trung Bình, huyệt Tam Dương,
rạch ngón tay giữa cho máu chảy
có thể giảm kịch độc trong người.
LONG PHI DẠ - TẦN VƯƠNG, THIÊN NINH QUỐC
Điện hạ, giờ lành sắp đến rồi, vẫn chưa thay y phục sao?
Tiểu Độc Cổ nhân đâu?
PHÓ TƯỚNG CỦA TẦN VƯƠNG - SỞ TÂY PHONG
Điện hạ yên tâm. Đã giao cho Bách Lý cô nương rồi.
Hiện giờ, Minh Hương cô nương chăm sóc tốt lắm ạ.
Điện hạ!
PHỦ TẦN VƯƠNG
Giờ lành đã qua. Hôm nay không đón dâu được rồi.
Các người hãy trở về đi.
Nếu đã như vậy, chúng ta khiêng trở về thôi.
Khởi kiệu.
Lên nào!
Ngừng lại!
Ta và Tần vương là do bệ hạ ban hôn. Ta xem ai dám kháng chỉ.
Còn chưa bước vào cửa…
NGHI THÁI PHI - THIÊN NINH QUỐC
…mà đã muốn lấy thân phận của bệ hạ để dọa ai gia.
Ta cũng muốn xem xem Hàn Vân Tịch này là kẻ thế nào.
- Xấu hổ thật nhỉ? - Đúng vậy.
Tiểu thư, không được như vậy đâu. Tiểu thư!
Chuyện gì vậy?
DẪN TRỌNG CHÍ VIỄN
Tham kiến mẫu phi.
Cô còn chưa bái đường thành thân, ai gia không nhận nổi đâu.
Đã qua giờ lành rồi. Ai cho cô vào đây hả?
Mẫu phi, Tần vương điện hạ đâu?
Cô đừng được nước làm tới, ai gia không phải mẫu phi của cô.
Bệ hạ ban hôn mà tân lang chẳng những không đi rước dâu,
trong lễ đường cũng không thấy bóng dáng đâu.
Như vậy có phải là Tần vương điện hạ muốn kháng chỉ từ hôn không?
Cô thật hỗn xược!
Chỉ dựa vào cô mà dám tùy tiện phỉ báng Tần vương?
Con cho rằng tốt nhất là để con mau chóng vào phòng tân hôn
mới có thể che giấu chuyện này.
Thái hậu và bệ hạ mới không nghe được tin đồn gì.
Cô đang uy hiếp ai gia sao?
Oan uổng cho con quá. Con làm vậy là nghĩ cho Tần vương điện hạ.
Nương nương.
Tần vương điện hạ đến giờ vẫn chưa về.
Trước mắt, chúng ta không nên so đo thiệt hơn.
Rước cô ta vào phủ trước, sau này xử lí thế nào,
chẳng phải do người quyết định sao?
Người đâu!
Đưa vương phi vào phòng tân hôn.
Tuân lệnh!
Tạ ơn mẫu phi.
Hàn Vân Tịch, chính cô là người chọc giận ai gia trước.
Long Phi Dạ, ngươi đi đâu rồi?
Sao vẫn chưa về?
Mẹ, cuối cùng con cũng được gả vào đây rồi.
Ngày chúng ta đoàn tụ lại gần thêm một bước rồi.
Mẹ đợi Tịch nhi thêm chút nữa.
Con sẽ mau chóng đến tìm mẹ.
Ai đó?
Ai đó?
- Là ngươi à? - Cô còn nói nữa ta giết cô ngay.
Lẽ nào hắn truy sát ta đến tận đây?
Lỡ mà hắn nhận ra ta thì nguy mất.
May là cái mụn độc biến mất rồi. Lúc đó ta cũng mang khăn che mặt.
Chắc là hắn không nhận ra đâu nhỉ?
Ngươi có biết đây là phủ Tần vương không?
Ta là Tần Vương phi đó.
Ngoài bệ hạ ra, Tần vương là người quyền lực nhất đó.
Nếu ngươi giết ta, Tần vương chắc chắn không tha cho ngươi.
Sao nặng thế này? Đè chết ta rồi.
Biết điều một chút.
Ngươi trúng độc rồi. Mạch đập của ngươi yếu ớt,
hơi thở nặng nề.
Chắc là không chỉ trúng một loại độc.
Trong đó nghiêm trọng nhất là độc rắn.
Nhìn vết rách trên quần áo ngươi, chắc ở vị trí trên bụng cách tim bốn tấc,
trúng độc khoảng nửa canh giờ trước.
Hơn nữa… Này!
Ngươi không thể chết!
Hôm nay là ngày đại hôn của ta đó.
Mau tỉnh lại!
ĐIỀM ĐẠM THANH TỊNH
Hắn hôn mê bất tỉnh.
Để hắn độc chết cho rồi.
Cũng không được.
Mới gả vào phủ đã gây ra án mạng, Nghi thái phi sẽ đuổi ta khỏi vương phủ.
Vì mẹ, ta phải bám trụ ở phủ Tần vương, giải quyết Tần vương,
tìm được cái ấn kí quỷ sứ mà thái hậu nói mới được.
Đừng cử động.
Ngươi mà cử động thì chất độc sẽ theo máu chảy vào tim,
lúc đó sẽ càng rắc rối.
Ngươi phải nghe lời của đại phu.
Cô muốn làm gì?
Đương nhiên là cởi quần áo cho ngươi rồi. Không cởi sao mà giải độc?
Để ta tự cởi.
Xấu hổ gì chứ? Ta là đại phu.
Lúc chữa bệnh cứu người, không phân biệt nam nữ.
Hơn nữa, ngươi là nam, ta là nữ.
Ta mới là người chịu thiệt đó.
Ông trời phù hộ. Đừng bao giờ nhận ra ta đó.
Lỡ mà nhận ra thì phiền phức lắm.
Này, sao ngươi lại vào phủ Tần vương?
Cô thấy sao?
Không lẽ ngươi định ám sát Tần vương?
Bây giờ Tần vương đi vắng, ta chữa xong cho ngươi thì ngươi đi đi.
Ta sẽ không nói với ai đâu.
Cô là ai?
Ta chỉ là muốn tìm cỏ thần u để trị mụn độc trên mặt.
Bởi vì ban ngày phòng bị nghiêm ngặt…
Chúng ta từng gặp nhau chưa?
MỘT THÁNG TRƯỚC
Phương thuốc Độc Cổ nhân của Độc tông quả nhiên là không tầm thường.
Một đứa bé không có chút công lực nào lại có được thần lực như vậy.
Quả nhiên có Độc Cổ nhân là có thiên hạ mà.
- Mau lục soát! - Vâng.
Cầu xin ngài,
giết ta đi.
Giết ta đi.
Đau quá! Giết ta đi.
Điện hạ.
- Chỉ có một quyển này thôi à? - Vâng.
Tình báo nói nơi này lúc trước do thái tử quản lí.
Kinh lục này chắc chắn không chỉ có một quyển.
Với tính cách của Thiên Huy, không thể giao cho người khác bảo quản.
Xem ra quyển này khác với mấy quyển kia,
là do thái tử giấu riêng.
Điện hạ, đã lục soát xung quanh, đều không có tung tích của Độc tông.
- Dẫn theo tiểu Độc Cổ nhân này. Đi thôi. - Vâng.
Tây Phong, ngươi dẫn Độc Cổ nhân đi trước.
Vâng.
Rút!
Cô là ai?
Ta chỉ là muốn tìm cỏ thần u để trị mụn độc trên mặt.
Bởi vì ban ngày phòng bị nghiêm ngặt,
nên ta mới lén trèo vào lúc nửa đêm.
Ngươi yên tâm. Độc này không gây hại.
Nửa canh giờ sau sẽ tự động hóa giải.
Ta làm vậy là để tự vệ.
Ai biết ngươi là hạng người gì.
Cỏ độc ghi chép trong này
đúng là chưa từng nghe qua, chưa từng gặp.
Vừa nhìn là biết ngươi không biết gì về độc rồi.
Hay tặng lại cho ta nhé? Xem như quà ngươi tạ lỗi với ta.
Để quyển sách xuống cho ta.
Nếu không, dù đuổi đến chân trời góc bể, ta cũng…
Này.
Đã như vậy rồi còn cứng miệng à?
Ngươi cứ ngoan ngoãn ở đây đi. Không hẹn gặp lại.
Điện hạ!
Điện hạ, ngài không sao chứ?
Ta không sao.
Đi tập hợp với Bách Lý tướng quân. Sắp xếp chỗ ở cho tiểu Độc Cổ nhân.
No comments yet. Be the first to leave one.