نخستین 200 خط.
Năm 1984, những cuốn Huyết Thư được công bố.
Nó khiến hàng triệu người trên thế giới bất ngờ và kinh hãi...
Bộ phim này mạo hiểm lật mở những trang sách đó.
Chúng ta rồi sẽ chết.
Nhưng đôi khi câu chuyện về cái chết của chúng ta gây sốc đến nỗi
sẽ lưu sâu mãi mãi...
vào ký ức của mỗi chúng ta.
Có một nơi những cái chết kinh hoàng...
được ghi lại.
Và người chết muốn những câu chuyện đó được kể lại.
Bennett, tôi bảo rồi. Tôi sẽ trả.
Tôi cần thêm thời gian.
Hết thời hạn rồi.
Họ muốn mày chết.
Tôi có cái này.
Một thứ rất giá trị.
Là một quyển sách.
Một quyển sách hiếm đáng giá triệu đô.
Nói tiếp đi.
Tôi có thể cho anh biết chỗ tìm nó.
Cảm ơn.
Hắn ta cố mua chuộc tôi.
Hắn nói về thứ gì đó...
có thể cho chúng ta lấy lại tiền.
Vậy sao?
Một quyển sách.
Một thứ có một không hai.
Ở đâu?
Ravenmoor.
Cậu biết chỗ đó toang cmn rồi mà nhỉ?
Có chuyện vài chuyện xảy ra.
Chỗ đó giờ giống như Chernobyl vậy.
Thành phố bỏ hoang.
Đó là những gì đã xảy ra.
Bắt đầu lộ trình đến Ravenmoor, khu 47 Tollington.
Cậu muốn ở cùng đám chết dẫm đó...
đến hết đời à?
Cuốn sách đó gọi là gì?
Huyết Thư (Sách Máu).
Đó là lý do mẹ mua nơi này.
Khung cảnh này.
Nó thật đẹp.
Quá hoang vu.
Có vẻ như chúng ta nhìn hai chỗ khác nhau.
Mười phút chìm dưới thứ nước kinh khủng đó.
và rồi bị chết cóng.
Sao con phải như thế,
Sao con không thử tận hưởng mọi thứ xem?
Chuyện xảy ra ở trường là do cậu ta.
không phải do con.
Mẹ không biết chuyện gì đã xảy ra đâu.
Nói với mẹ.
Nói cho ai đó.
Ý mẹ là, sao con muốn ai đó giúp đỡ...
nếu con không nói cho họ biết.
Có lẽ bác sĩ Lerner cần kê lại đơn thuốc cho con.
Con đã ngừng dùng chúng.
Hả?
Con đã ngừng dùng thuốc khoảng một tuần trước.
Con không thể dừng uống thuốc được, Jenna
Bác sĩ đã dặn rất rõ rồi.
Chúng không có tác dụng.
Chúng chỉ làm con thêm mệt mỏi và tê tái thôi.
Mệt mỏi và tê tái còn tốt hơn là hại đầu óc.
Vâng, dù sao...
mẹ cũng không phải dùng chúng.
Bữa tối đã sẵn sàng, nếu con đói bụng.
Xin chào, công chúa.
Phụ nữ thích được gọi là nữ hoàng hơn, Dan.
Thể hiện sự tôn trọng một chút.
Vì sao ư?
Hồi bằng tuổi con, mẹ rất khó chịu khi phải ru rú ở nhà.
Điều đó nghĩa là sao?
‐ Hả? ‐ "Khó chịu."
Đó là vấn đề con mắc phải, Jen
Con quá quan tâm đến thân cây...
mà không để ý đến tán lá.
Khu rừng.
Chú nghĩ cháu quá quan trọng hóa vấn đề.
Lại thế rồi‐‐ con nên uống thuốc đi.
Con nghĩ thức ăn tự tan trong miệng mẹ sao?
Làm sao mẹ ăn mà không nhai được, Jenna?
Con phải tiếp tục dùng thuốc
và mẹ sẽ không nhắc lại nữa đâu.
Khi lên 10 tuổi nó luôn tỏ ra xa lánh.
Thuê gia sư dạy kèm đến khi nó vào đại học.
và rồi nó vô ơn như thế đấy.
Chính em cũng bảo con bé là nạn nhân mà.
đừng đổ lỗi cho nạn nhân.
Em không đổ lỗi.
Em muốn giúp đỡ con bé.
Em sẽ gửi con bé về lại trang trại.
Và nếu nó lại làm rối chuyện thì em mặc kệ.
Họ sẽ đến đón con bé vào ngày mai.
Lại đây nào.
Ôi~
Xin thứ lỗi.
Chuyến buýt tới Los Angeles đã rời đi chưa?
Rời đi sau năm phút nữa.
Tuyệt. Cho cháu 1 vé.
Làm ơn.
Thông báo cuối. Bắt đầu khởi hành.
Okay.
Rất vui khi gặp cháu, Jenna.
Cháu hãy vào nghỉ ngơi một chút
để cô chuẩn bị phòng cho cháu.
Được chứ?
Anh biết mà.
‐ Sao? ‐ Anh vừa thấy em trên web...
ở Spider's Web Cafe.
Nó, ừm... nói sao nhỉ...
Nh-như một sự ngẫu nhiên.
nhưng theo nghĩa rộng hơn.
Trùng hợp chăng?
Đúng rồi, trùng hợp.
Giống như...
một sự trùng hợp thú vị.
Cha mẹ anh thật tốt bụng.
Không, họ khá là kinh khủng.
May là họ đã trở về nhà ở Sydney.
Vậy mọi người không phải người nhà sao?
Chúng ta coi mọi người ở đây như gia đình.
Đó là định mệnh.
Hoặc là sự trùng hợp.
Ối, cô xin lỗi.
Cô không cố ý làm cháu giật mình.
Cháu ổn chứ, cô bé?
Vâng.
Vâng. Do cháu hơi mệt chút.
Có vẻ cháu thích nghe nhạc
nên cô đặt một chiếc radio cạnh giường cháu.
Thật ra cháu không thích nghe nhạc.
Thứ này để giúp cháu không phải...
nghe bất cứ điều gì.
À, cô hiểu.
Cháu thật nhạy cảm.
Rõ ràng thì cháu là một nghệ sĩ
Dạ không, chỉ là vài...
nét nguệch ngoạc.
Tới một thị trấn xa lạ, ở nhà một người lạ...
sau chuyến hành trình dài...
Những lúc như vậy,
Chúa sẽ ban cho chúng ta trà và bánh.
Đi nào.
Cháu đã không định ở lại...
Cháu định--
Cháu định tới thẳng L.A, nhưng cháu...
không thể chịu được cảm giác gây buồn nôn...
khi một ngày rưỡi trên xe buýt.
Cô chắc chắn cháu không gây buồn nôn, cháu yêu.
Oh, cháu đã bị vậy.
Gây buồn nôn là thứ gì đó khiến người ta buồn nôn.
Cháu bị buồn nôn mới đúng.
Ellie rất kĩ tính về ngôn từ,
đặc biệt là từ ngữ y học.
Ellie từng là một y tá có chứng chỉ.
Có thể khám chữa bệnh như bác sĩ,
làm vì tâm chứ không vì tiền.
Này, Sam Austin, không phải vậy.
Bác sĩ và y tá khác nhau hoàn toàn.
Bác sĩ thì điều trị bệnh.
Y tá thì chăm sóc mọi người.
Còn ta thì không biết phải làm nghề gì...
nếu ta không làm xây dựng.
Ta làm ghế và chiếc bàn này.
Và vài phòng nhỏ.
Làm cái chân gỗ của ta.
Đùa đấy.
Bà tưởng tượng ra không?
Vậy là chú đã xây ngôi nhà này sao?
Ta chỉ sửa sang chỗ nọ chỗ kia.
Ông ấy đang khiêm tốn đó.
Ông ấy sửa căn nhà rộng ra gấp đôi.
Khi cháu bắt đầu sửa chữa gì đó,
cháu hiểu không.
Sẽ luôn lòi ra một thứ khác.
Không, đừng.
Ừm, có một chút vấn đề với gián.
Đừng lo về điều đó.
Ta bảo nên đập chết, nhưng Ellie không nghe.
Giết một thứ gì đó dễ hơn là nuôi sống nó.
Và đó là một lời nhắc nhỏ,
ông già này nên đi ngủ.
Ngủ ngon nhé.
Có gì ở LA?
Nói thật với anh, Em không biết mình sẽ đi đâu.
Có lẽ cách duy nhất để biết nơi mình tới..
là cứ đi cho đến khi thấy nơi đó.
Có lẽ.
Anh định dành chút thời gian đi loanh quanh.
Em thì sao?
Mà thôi, xin lỗi. Đó không phải việc của anh.
Em đã gặp chuyện tồi tệ...
ở trường với một người.
Chia tay sao?
Giống sự cố hơn.
Đời thật tệ.
Phải.
Bố tôi từng nói, lúc sinh ra chúng ta không cười.
Nghe như là một người thông thái.
No comments yet. Be the first to leave one.