نخستین 200 خط.
"Bạn ở đâu vậy?"
"Bạn có thể vẫy tay không?"
"Bạn thấy chưa?"
"Bạn đang đứng cạnh cái gì?"
Chỗ hộp thư ấy.
CÔ DÂU CỦA RIP VAN WINKLE
Nanami phải không?
Vâng, đúng rồi.
Tôi là Tetsuya.
Xin chào.
Xin lỗi vì để bạn đợi.
Thực ra tôi đến đây từ khá sớm nên đã quyết định dạo quanh một vòng...
...rồi bị lạc.
Lúc ấy tôi khá là hoảng.
- Anh ổn chứ? - Vâng, cuối cùng cũng tìm được đường.
Tôi thấy ở bên kia có một quán cafe khá đẹp.
- Chúng ta vào thử nhé? - Vâng.
Ở ngay góc đường kia thôi.
Tìm được một công việc giảng dạy chính thức chắc là rất khó nhỉ.
Tôi hoàn toàn không có chủ ý làm vậy đâu. ***
Thực ra tôi cũng làm giáo viên, bán thời gian thôi.
Vậy à.
Tôi cũng muốn được nhận chính thức, nhưng quả là không đơn giản.
Khó đấy, đối với những người đã có con cái thì còn khó hơn.
Tôi kiếm được bạn trai từ một trang hẹn hò trên mạng.
Giống như mua hàng qua mạng, việc đó thật dễ dàng.
Anh ấy thật là một món hời.
Điều đấy có khiến tôi...
...trở thành cô bạn gái "mì ăn liền" với anh?
Giống như mua hàng qua mạng...
...đơn giản... chỉ một cú nhấp chuột.
Em chạy ra cửa hàng một chút.
Anh sẽ đi cùng.
Anh còn chưa mở nổi mắt kìa.
Chắc anh mệt lắm.
Hãy nghỉ ngơi nhé.
"Kịch bản và đạo diễn bởi Iwai Shunji"
Không chạy nhảy trong hành lang!
- Chào buổi sáng! - Chào buổi sáng.
Cả lớp đứng!
Về chỗ.
Nghiêm...
...chào.
Ngồi xuống.
Đây là cái gì?
Từ giờ cô hãy sử dụng nó ạ.
Vì cô nói nhỏ quá.
Bọn em đùa thôi ạ!
Không, không phải đâu.
Chúng ta vào bài học.
Hãy giở trang 27...
Chúng em không nghe được ạ!
Cô có thể dùng cái đó mà.
Cô dùng đi.
Cổ làm thật kìa.
Giờ chúng ta vào bài học.
Hãy mở trang 27.
Xin chào quý khách.
513 yên.
324 yên.
3108...
Có phải Nanami không?
Là mình Nitadori đây.
Cậu học sư phạm nhỉ.
À, mình nhớ rồi!
Lâu rồi không gặp!
Đúng vậy.
- Cậu làm ở đây à? - Đúng vậy.
Tớ sống ngay gần đây.
Mấy giờ cậu tan ca?
Đi ăn cùng tớ đi.
Tớ làm đến 5 giờ.
Sắp xong rồi còn gì.
Xin lỗi nhé, đã để cậu phải đợi.
Bình thường mà.
- Đi nhé? - Ừm.
Hay là về nhà tớ nấu lẩu nhỉ?
Lẩu á?
Nhà tớ có gà.
Ăn một mình thì không hết.
Có cả thịt viên nữa.
Cậu thêm "chan" sau món ăn như vậy nghe thật dễ thương.
Cậu thấy thế à?
Vậy qua nhà tớ đi.
Tớ sẽ trổ tài.
Cảm ơn nhé.
Bên này.
Tớ đã rất ngạc nhiên đấy.
Tớ không nghĩ là cậu sẽ trở thành giáo viên đâu.
Mình là giáo viên thật đấy.
Nhưng chỉ làm thời vụ thôi.
Ra vậy.
Cảm ơn nhé.
Cậu đeo kính đấy à?
Kính không tròng ấy mà.
Tớ không muốn bị học sinh bắt gặp.
Nhưng trông có khác gì đâu.
Thật á? Không có tác dụng à?
Một chút cũng không.
Trường cậu có gần đây không?
Nó ở khá xa đây.
Dù sao thì quanh đây cũng không có việc gì khác.
Cậu thì sao?
Cậu đang làm gì?
Tiếp viên.
Tiếp viên?
Phục vụ ở câu lạc bộ.
Thế là ý gì đấy?
Chắc là cậu kiếm được cũng khá nhỉ.
Cậu muốn làm không?
Tớ chịu.
Sao thế? Không đủ tự tin à?
Có sao đâu nhỉ?
Cậu dễ thương mà.
Không, không được đâu.
Rất vui đấy.
Cậu chỉ cần tiếp chuyện thôi.
Công việc thì cứ đều đều...
...và cứ có tiền là được thôi.
Tớ không làm đến mức đấy đâu, nếu chỉ vì tiền.
Bố mẹ tớ mà biết thì chắc là giết tớ mất.
Hai cụ vẫn nghĩ là tớ đang tìm việc.
Nên vẫn gửi trợ cấp cho tớ đấy.
Cảm ơn cô đã bớt chút thời gian.
Không có gì ạ.
Mọi việc ở trường vẫn ổn chứ?
Vâng, tôi đang cố gắng ạ.
Bên trường có gọi cho chúng tôi.
Có thật là cô dùng mic trong giờ dạy không?
Chuyện không phải như vậy đâu.
Chỉ xảy ra một lần thôi.
Tôi hiểu nhầm trò đùa của học sinh.
Giáo viên chủ nhiệm cũng đã nhắc nhở rồi.
Chỉ một lần thôi.
Giáo viên thì không nên dùng micro.
Tôi xin lỗi.
Sẽ không tái diễn nữa đâu ạ.
Chúng tôi không nhận được lời đề nghị nào từ phía nhà trường...
...nên cô sẽ kết thúc công việc vào cuối tháng.
Tôi bị sa thải?
Thật không may trong trường hợp này, đúng là vậy.
Thứ lỗi cho tôi, nhưng giọng nói yếu là kẻ tử thù đối với giáo viên.
Xin lỗi.
Vậy hợp đồng tiếp theo là khi nào?
Khó nói lắm.
Các giáo viên khác cũng đang chờ.
Xin chào, Kanon.
Chào cô giáo.
Hôm nay em có ra ngoài không?
Không.
Em vẫn ở nhà à?
Vâng.
Cô hiểu rồi.
Bắt đầu ở trang 23 với hàm số bậc nhất nhé.
Em có 20 phút.
Có thắc mắc gì thì cứ hỏi cô.
Chuẩn bị... bắt đầu.
Cô ơi?
Sao em?
Nếu có hàm số bậc nhất...
...thì cũng sẽ có hàm số bậc hai đúng không ạ?
Đúng vậy.
Thật ạ?
Và hàm số bậc ba.
Chúng có tác dụng gì ở ngoài đời sống không ạ?
Chà... Cô không biết nữa.
Cô không biết ạ?
Xin lỗi em nhé.
Để cô tìm hiểu thêm nhé.
Xin chào.
Xin hãy cẩn thận bước chân.
Chúng ta thật may mắn khi hôm nay thật là một ngày đẹp trời.
Giờ hai bên sẽ tiến hành lễ ăn hỏi.
Mong gia đình mình hợp tác.
Xin cảm ơn.
Xin hãy nhận lễ vật đính hôn này của nhà Tsuruoka.
Xin hãy nhận lễ vật đính hôn...
...của nhà Minagawa để đáp lễ.
Tôi vô cùng bất ngờ khi nghe nói hai cháu quen nhau qua mạng.
Không biết như thế có ổn không nữa.
Nhưng thế nào mà con gái tôi lại yêu được một anh giáo viên.
Ta có thể quen bất cứ ai trên mạng đúng không?
Bác sĩ! Triệu phú!
Vô vàn lựa chọn!
Điểm tuyệt vời của Internet đấy!
Nanami không ưa phiêu lưu đâu.
Khi con bé thích bánh đậu đỏ, đó là thứ duy nhất nó ăn.
Thế thì tôi đoán là cô bé sẽ không bao giờ chán Tetsuya nhà tôi đâu.
Tôi đảm bảo! Con bé sẽ chung thủy suốt đời.
Con có định tiếp tục đi dạy sau lễ cưới không?
Dạ có ạ.
Một khi đã đi dạy thì không dễ từ bỏ đâu.
Nghề giáo là như thế đấy ạ.
Nhưng nội trợ vất vả lắm đấy.
Có con rồi lại càng vất vả hơn.
Con không quan trọng cái đó đâu.
Thật không đấy?
Con có biết mình đã gây ra bao nhiêu rắc rối không?
Hồi đi học, anh chàng này suốt ngày liếc nhìn cô bé bàn bên.
Nhưng ôi, đó là tình đầu của thằng bé mà.
No comments yet. Be the first to leave one.