نخستین 200 خط.
Cảnh báo: phim có cảnh quay phản cảm, cực hãm lol dễ gây kích động người xem.
Được rồi, ông Burnish,
địa điểm hoàn toàn được bán hết
Đây là khám phá quan trọng nhất của thế kỷ,
và mọi người đều muốn xem nó.
Vâng, báo chí sẽ ở đó.
Đây là ngày trọng đại của ông, ông Burnish.
Ông sẽ không thất vọng đâu. Tôi hứa đấy.
Bình tĩnh. Bình tĩnh nào, bé con.
Mã đỏ!
Ai lại để cửa mở vậy?
Lùi lại!
Được rồi, di chuyển từ từ.
Không có hành động đột ngột.
Chuyện gì xảy ra vậy?
Oh!
- Whoa! - Oh!
Ờ...
Ai sẽ nói cho ông Burnish đây?
Hãy đến thăm EVEREST
EVEREST - NGƯỜI TUYẾT BÉ NHỎ
Bên phải của cậu.
- Này, muốn chơi vài hiệp không? - Có lẽ để sau vậy.
- Số hai, thêm gia vị. - Cảm ơn.
Không, anh sẽ đi chơi với Bội Lâm,
nhưng, ờ... ờ, có lẽ anh sẽ ghé qua.
Aw, sẽ rất vui nếu anh có thể đến.
Tiểu Nghi!
Mẹ đi làm đây!
Tiểu Nghi?
Con còn thức không?
Tạm biệt bà và mẹ. Chúc một ngày tuyệt vời.
Ơ. Con tự cho mình là gì thế?
Giờ là người nổi tiếng ư?
Uh, con đi đâu vậy?
Con có công chuyện phải làm.
Công chuyện? Công chuyện gì chứ?
Đây là kỳ nghỉ hè.
Hoặc là bận rộn, hoặc là đi nghỉ.
Đó là điều bà nói.
- Cẩn thận nhé con. - Dạ vâng.
Quay về trước bữa tối ấy.
- Con sẽ cố. - Mặc đủ ấm không?
- Vừa đủ. - Không gặp con trai.
- Gì cơ? Không, không gặp con trai đâu. - Cần thêm tiền không?
Mẹ, bà ngoại, con có bảo hiểm mà.
Tạm biệt.
Được rồi. Tạm biệt.
Con nghĩ nó sẽ làm gì cả ngày?
Whoa! Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi.
- Heel. - Hey!
- Có thể cho chị nghỉ ngơi chút không? - này!
Whoa, whoa!
Oh, các con của mẹ.
Chuyển khoản nhé cháu?
Xin lỗi. Chỉ tiền mặt thôi ạ.
Cô chủ sẽ quay về sau vài tiếng.
- Chào bé yêu. - Chị không phải mẹ em!
Vậy A Tịnh, anh sẽ đến nhà A Thọ vào cuối tuần này?
Không. Anh sẽ đến Bắc Kinh để thăm trường thôi.
- Anh, ờ, người tiền nhiệm. - Hay đấy
- Ồ, trường y sao? - Quá nóng bỏng.
Anh biết mà, đúng chứ?
Ugh. Cái mùi...
gì thế?
Cậu ta trông như vừa ngủ dậy từ cái thùng rác vậy.
Tự sướng!
Anh đập bóng bên trái. Rồi lại bên phải.
Anh sẽ ném vào rổ thôi.
Whoa!
Chào chị Tiểu Nghi!
Chơi vài hiệp với em đi. Đi mà.
Xin lỗi, Phan Phan. Chị không có thời gian.
Sao em không hỏi những đứa trẻ khác ấy?
Những đứa kia còn quá nhỏ.
Và một số trong số chúng chơi rất hay.
Thôi mà, Tiểu Nghi chị sẽ không được chơi cùng em nữa đâu.
Phan Phan, chị bận cả ngày trời rồi.
Này, biết đâu anh họ sẽ chơi cùng em.
Ừ, ừ anh sẽ đón em ngày mai.
Chương trình ánh sáng bắt đầu lúc 8:00.
Uh, tạm biệt em.
Như thương lệ anh ấy có hẹn.
Đợi đã, chị Tiểu Nghi xem đi.
Chuẩn bị đến rồi.
3,2,1.
Dừng lại và soi gương.
Này Tiểu Nghi em biết anh có thể ngửi thấy mùi em
từ mọi nơi trên đây, phải không?
Giống như anh nói vậy.
Xin lỗi, còn dư chấn nào không,
hay bạn đã sử dụng toàn bộ rồi?
Sao vậy? Hy vọng muốn mượn gì à?
- Oof, không chắc sẽ giúp nổi đâu. - Rất vui tính ghê.
Anh chị muốn giải quyết chuyện căng thẳng này trên tòa án?
Quên đi, Phan Phan. Chúng ta sẽ không muốn làm rối tóc của A Tịnh đâu.
Và những cú đá mới. Không có bóng rổ cho những em bé này.
Để lần khác nhé được không em?
Đó là những gì anh luôn nói.
48 lượt thích. Tuyệt vời!
Đừng. Con biết mẹ đang nghĩ gì.
Vậy nên đừng có nói.
Con bé không bao giờ ở nhà nữa rồi.
Mẹ à.
Đó là tất cả những gì mẹ định nói.
Không phải một từ khác.
Vậy thế này ư?
Vậy cứ thế mà mặc kệ nó sao?
Con không bao gờ từ bỏ Tiểu Nghi.
Nghe này, mẹ con mình đều hiểu con bé đã trải qua chuyện gì.
Con bé nhớ bố nó.
Mẹ con mình cũng vậy.
Nếu biết kiên nhẫn và đừng có thúc ép nó, thì có lẽ...
Tiểu Nghi có phải cháu không?
Cả nhà đang đợi con đi ăn tối đây.
Oh, con đã ăn trên đường về rồi nên thôi khỏi.
Ăn ở chỗ này hoặc chỗ kia, nhưng chả bao giờ ở nhà.
Đó là điều mẹ nói.
Này Tiểu Nghi sao cả nhà mình không ngồi xuống
cùng nhau và ăn tối như một gia đình.
Gia đình.
Cháu cần phải ăn.
Cháu không muốn bị lùn như mẹ cháu đâu.
Oh, Không cần đâu. Cháu cảm ơn bà.
Tiểu Nghi chờ đã.
Con sẽ nói gì khi chơi bài vĩ cầm
nhỏ cho cả nhà sau bữa ăn tối?
- Mẹ nhớ khi con thường... - Con không thể.
Không thể? Tại sao?
Uh, bởi vì con...
Con đã bán nó rồi.
Con ờ... Con rất xin lỗi.
Không.
Mình sẽ đi chuyến này.
Chuyến đi của nhà mình trên khắp Trung Quốc.
Ngày nào đó.
CẢNH NÀY CỰC HÃM LOL VCĐ, NÊN CỨ KEME CMN ĐI THÔI.
Được rồi.
Được rồi.
Không, không, không.
Hả?
Chờ đã. Có gì đó hướng hai giờ.
Chả có gì ở đó cả.
ĐI tiếp thôi.
Oh.
Con chào mẹ. Cháu chào bà.
Xin thứ lỗi
HIỆU THUỐC 24/24.
Chết tiệt! Chả biết nó tới từ đâu.
Rồi nó biến mất.
Anh có thấy nó chạy đâu không?
Cô à, tôi đã nói rồi. Nó đã biến mất.
Chuyện gì, ờ... chuyện gì vậy?
Ừm, để tôi lo việc sửa chữa xe tải của anh.
Một chút sự bù đắp cho sự im lặng của anh.
Đó là một khoản hối lộ.
Bà à, thật là kỳ lạ quá.
- Oh, vậy là cháu đói rồi à? - Oh, phải.
Đói chết mất thôi.
Để chúng nguội đã. Không thì sẽ bị bỏng đấy.
Bà cứ nói với mẹ cháu
- cháu cần chậm lại. - Ow! Ow!
- Dành nhiều thời gian hơn ở đây, ở nhà với gia đình cháu. - Ow.
- Ow. - Bà Lỗ đã gọi cho bà hôm nay.
Kể rằng cháu đã sửa cái máy tính của bà.
Và bà Nguyên ở tòa nhà 4-B nói
cháu đã cắt móng chân cho bà.
bà thích điều đó cháu có tham vọng.
Không ai muốn một đứa cháu gái lười biếng hết.
Nhưng mà bận rộn, bận rộn liên tục.
Cháu cần làm vậy để làm gì chứ?
Cháu đoán cháu đang dần trở thành người bận rộn.
Tiểu Nghi.
Có thể nói chuyện này sau được không bà ngoại?
Bà không cần phải lo lắng đâu.
Cháu nên nghe lời bà ngoại!
Này bé trai.
Hoặc là bé gái.
Em có đói bụng không?
Whoa!
Hoo! Ừ, em chắc chắn là bé trai luôn rồi.
Whoa.
Chị không biết em đến từ đâu
nhưng em... chắc chắn không thuộc về đây.
Em ở đây được không?
Có nhóm người đang tìm em đó.
Hừm.
Không, không, không. Được rồi. Được rồi.
Không. Đừng có khóc mà.
Chờ đã.
Bố chị thường chơi cho chị.
Nó luôn làm chị cảm thấy tốt hơn.
Tốt hơn rồi, đúng không?
Ờ...
Cái...
Không đâu.
Chúc ngủ ngon, ngái ngủ.
Khoan.
Em biết chỗ đó sao?
Đó là... đó là nhà em?
No comments yet. Be the first to leave one.