نخستین 200 خط.
Đã có những giai đoạn dài ở Guadalcanal,
... mà chúng tôi thật sự nghĩ rằng không ai trong đội,
... sẽ sống sót ... chúng tôi bị dàn mỏng ra.
Hải quân Nhật pháo kích,
... và nhấn chìm đội hậu cần.
Hải quân Mỹ đã phải gánh chịu 1 trong những thất bại đau đớn nhất lịch sử.
Lương thực, quân nhu,
... và phần lớn đạn dược đều chìm theo.
Tháng 9 năm 1942,
... những người lính thủy quân lục chiến đã bị bỏ lại trên chiến trường Guadalcanal.
Chúng tôi thiếu tiếp tế trầm trọng.
Nhiều người trong chúng tôi cận kề với cái đói.
Chúng tôi biết hải quân của mình đã không còn,
... và quân Nhật đã khống chế vùng biển.
Nghĩa là chúng có thể tiếp tế cho quân của mình,
... còn chúng tôi ... chúng tôi thì không thể.
Với cả ngàn quân tiếp viện Nhật đổ vào đảo...
.... những người lính bị oanh tạc và ném bom liên tục.
Quân Nhật gây áp lực lên chúng tôi,
... 24 giờ 1 ngày,
... và bom thì ném mỗi ngày,
... trên diện rộng.
Chúng cứ pháo kích...
... giã súng,
... như sự ban ơn của phi công ném bom Nhật.
Không còn nguồn hỗ trợ nào nữa.
Những người lính còn phải chiến đấu với 1 kẻ thù khác nữa...
... rừng nhiệt đới Guadalcanal.
Rừng nhiệt đới tại Guadalcanal,
... hầu như không xuyên thủng được.
Bệnh sốt rét thì khắc nghiệt,
... đồng đội gục ngã trong những cơn ớn lạnh, nhiệt độ cơ thể 100 độ F hoặc hơn.
Trong toàn bộ chiến dịch Guadalcanal...
chúng tôi gần như chết đói, như tôi còn nhớ.
Sau khi chịu đựng hơn 1 tháng đấu tranh với rừng nhiệt đới.
Chúng ta lại đối mặt với sự công kích của quân Nhật hòng chiếm lại sân bay đã mất.
Tại Guadalcanal, tôi đã tìm ra...
... cách thức để tồn tại,
... trong thời điểm đó, chúng tôi chỉ cầu nguyện và cố trụ vững.
Thấy Briggs không? Người của anh ta nữa?
Không thưa sếp.
Giữ vững.
Bảo vệ mặt trước.
Ngưng bắn! Ngưng bắn!
Ngưng bắn.
Thu dọn đi.
- Nói mật mã ra xem. - Lorelei, lorelei.
- Yểm trợ đằng sau. - Tránh ra, tránh ra.
Chúa ơi.
Chó cắn bọn bắn lén.
Hey.
Cậu trúng đạn à?
Không.
Chesty muốn đội của cậu chùn lại sau đại đội Able, xem bọn da vàng có theo chúng ta không.
Sau đó chúng ta sẽ gặp lại tiểu đoàn ở phía Bắc.
- Jp? - Yeah?
- Thu xếp đi. - Hiểu rồi.
Manny, đưa cái đó cho Garland rồi theo tôi và MO.
Nào, đi thôi. Deploy.
Nghe chưa, đi nào, đi nào.
- Evans, theo sát tôi. - Yes, trung sĩ.
Bữa đêm. Bữa đêm.
Có gì hay không?
- Gì thế kia? - Quân nhu quân đội từ năm 1918.
Sĩ quan quân nhu ở đại đội Dog
Tớ tuyên bố là ăn được đấy.
Cứ mút 1 hoặc 2 giờ là được.
Tìm được thế này thôi à?
Lần tới tớ cho cậu ăn cỏ.
Cậu viết cho ai thế, Leckie?
Bạn gái à?
Thôi mà, Leckie.
Đọc đi.
Tớ giúp cho.
- "Vera thân mến..." - Tớ biết mà, viết cho gái.
"Vera thân mến, trời đang mưa."
"Anh đang tiêu khiển bằng cách đọc lá thư này."
"Anh không thể chờ để gặp lại em và chầm chậm,
"... cởi bỏ quần áo trên người."
Mấy cậu không cần nghe khúc này.
Rõ ràng đó là phần tớ muốn nghe mà.
Nói với cô ta tớ bảnh trai thế nào đi.
Tớ sẽ nói cho cô ấy sự thật.
Chúng ta đã bị kẹt ở giữa rừng rậm.
Và 5,000 lính Nhật đang trực chờ để giết chúng ta.
Cảm ơn đã thắp sáng tâm trạng cho tớ nhé.
Trong giới hạn khả năng của tớ mà.
..Trừ khi có ai đó với B.O.
Thật sự ảm đạml.
Ừ, và thứ ảm đạm nhất ...
... về B.O là....
Cứ bước tới theo hàng. Đi nào.
... Đặc biệt là các quý cô.
Ừm, ông May, họ biết...
làm bánh kếp dễ như thế nào...
Tắt mẹ cái thứ đó đi.
Tôi đếch muốn nghe về B.O. và bánh kếp nữa.
Sao tôi phải nghe lời cậu, Morgan.
- Cái gì? - Xéo đi.
- Cái gì? - Whoa whoa whoa.
- Bửa đầu hắn ra. - Bỏ ra coi.
Bình tĩnh, bình tĩnh.
Cậu có gì khó chịu với Aunt Jemima chứ ?
Hải quân nhật cứ lượn lờ ngoài kia mỗi đêm và nã vào chúng ta.
Thế thì liên quan gì đến cô ta (trên radio).
Thứ duy nhất tớ muốn nghe từ cái radio,
... là đám tàu của Nhật đã chìm đâu đó,
... tại cái đảo cứt đái tên Guadalcanal.
Nhưng để được thế chúng ta phải cần hải quân đúng không?
- Thế thì hết hy vọng.. - Thôi nào. Này, này.
Quân Nhật đã bao vây chúng ta.
Có phải nó khiến cậu phiền lòng?
John, tôi ị 20 lần 1 ngày rồi đấy. Cái mông này đang giết dần giết mòn tớ.
Tậm trạng JP không được tốt lắm, Manny.
Tiếp theo cậu ta lại lằng nhằng về mấy con muỗi.
Lại đây.
Đồ ăn nóng sẽ giúp cậu hưng phấn.
Cứ nghĩ nó là thịt đi.
- Mẹ nó - Tiếp theo.
Các cậu, sư đoàn vừa dịch 1 vài tờ báo Nhật.
Những tờ báo được tìm thấy tại bờ bên kia của Matanikau.
Các cậu bận tâm để biết chúng nghĩ gì về ta đúng không?
Vâng thưa sếp.
"Lính Mỹ trên đảo này,
... không phải lính bình thường, mà là thủy quân lục chiến
... 1 lực lượng đặc biệt được tuyển từ những nhà tù,
.... và là những tên điên cuồng khát máu."
Viết đúng đấy.
Tôi có thêm tin tốt đây.
Tin đồn quân ta không đến là trái ngược hoàn toàn.
Họ vừa đổ bộ lên đảo.
Tôi biết, tôi biết.
Tôi muốn mọi người trong tiểu đoàn chuẩn bị sẵn sàng lúc 16:00.
Vâng.
Tôi đoán cũng chả làm gì nổi với mớ quần áo này cả.
Chúng ta chỉ là những tên lính thủy đánh bộ bờm xờm.
- Chúng ta trông như thế này vì 1 lý do. - Vâng ạ.
Chúng ta không thể làm thế nếu chúng không chạy.
Chúa ơi, Evans, nói chuyện cứ như mụ vợ nhà tớ.
- Cái tướng cũng giống luôn à. - Chút chút.
Gì thế? Này.
- Này, whoa. Ê, ê, ê! - Whoa whoa whoa!
Tổ cha mấy bồ nhé!
- Cả lò các cậu ấy. - Đưa cái mặt lại đây.
- Cảm ơn dã đến nhé. - Mấy cậu lính khắm thối.
Chờ đã.
Vào đây.
Thấy chứ Evans?
Họ đâu biết bọn Nhật ném bom sân bay,
... chứ đâu phải bờ biển.
Bình tĩnh mà vơ vét.
Nào. Đi thôi.
- Nào, nào, nào. - Đằng này, đằng này.
Túm lấy, túm lấy.
- Ê, Manny. Đằng này, Manny. - Nhanh nào, nào.
Đưa cái túi.
Bỏ đầy đi, lẹ.
Vớ bở rồi các cậu!
Nhìn kìa!
Đi nào, đi nào.
Nào, JP, bỏ vào túi.
Bỏ vào, bỏ vào. Nào, JP, nào.
JP, nhớ lấy mấy quả anh đào nhé.
- Nhanh nào. - Tớ lấy rồi.
Ê, giúp tớ tay nào.
- Đi thôi. - Không thể mở được.
- Không quan trọng, lấy gì cũng được. - Này, chụp lấy.
Ném vào hết đi
- Bẻ cái khóa - Rồi rồi, tớ đang cố đây.
Đi nào!
Họ thì được súng mới, chúng ta thì đánh bằng cái thứ cứt,
... mà ông tớ đã từng xài,
Này các cậu! Xem tớ có gì này.
Hah! Bánh quy giòn.
Nhìn xem. Giúp tớ 1 tay. Rồi rồi.
Ê, mấy cậu kia, đứng lại!
- Đi nào. đi! - Tôi bảo đứng lại!
- Nào, JP - Đứng lại!
Dừng lại. Đó là đồ của quân đội. Đứng lại!
- Bắt xem nào. - Cảm ơn vì bữa ăn nhé.
Này.
Rồi đấy.
- Binh nhì Leckie. - Sếp.
Đại úy đội 164 đang phát điên lên,
... về tên nào đấy mở thùng đồ của anh ta,
... ăn cắp hộp xì gà và đôi giày.
Không phải đôi giày thường nhé.
Bảo mấy tên ấy đó là đôi anh ta thích nhất.
Xui cho tên đại úy đó nhờ.
Cậu nên để ý chỗ mình phải đến khi mang đôi đó
... hay hút thứ xì gà mà lẽ ra cậu không có,
Hay là uống rượu mạnh mà lẽ ra mày không có.
Thôi mà, thôi mà, thôi mà.
Có chuyện gì xảy ra trong khi tôi đi thám thính không.
Betty Hutton ghé qua để thổi kèn cho tớ.
Cậu có gì thế?
À, mấy thứ..
Cái này của tớ.
Nhưng còn phụ thuộc vào thái độ và cử chỉ các cậu.
Mấy cái này...
No comments yet. Be the first to leave one.