نخستین 199 خط.
TRƯỚC TRƯỜNG TRUNG HỌC BỒI DƯỠNG NÂNG CAO
Dù biết rất đột ngột, tôi vẫn mong bạn suy nghĩ về điều này.
Liệu con người có bình đẳng không?
Xã hội hiện đại vẫn luôn tuyên truyền về sự bình đẳng.
Một vĩ nhân từng nói,
"Thượng Đế không tạo ra ai vĩ đại hay thấp kém hơn người khác".
Câu tiếp theo là,
"Con người sinh ra đều bình đẳng ,
nhưng sau đó một khoảng cách sẽ được tạo ra
bởi độ siêng năng khác nhau".
Dù ai nói gì thì, con người là sinh vật biết suy nghĩ.
Khái niệm "bình đẳng" ẩn chứa sự dối trá và giả tạo,
nhưng nó cũng khiến con người trở nên yếu đuối.
Này, cậu có thể nhường chỗ không?
Đó là ghế ưu tiên đấy.
Cậu nên nhường nó cho người lớn tuổi.
Này, cô bạn xinh xắn.
Tôi biết đây là ghế ưu tiên.
Nhưng luật không bắt buộc phải nhường ghế.
Cậu đang nói là tôi phải đứng dậy vì tôi còn trẻ à?
Thật vớ vẩn.
Dù có trẻ thế nào thì đứng trên xe buýt cũng rất mệt.
Sao tôi phải làm việc vô dụng đó?
Nhưng đó là một việc tốt cho xã hội mà.
Hơn nữa, bà lão này đứng còn không vững.
Tôi không có hứng thú làm việc tốt.
Dù thế nào thì,
những chỗ ngồi khác xung quanh tôi thì sao?
Tôi nghĩ ghế ưu tiên hay không cũng chẳng quan trọng đâu.
Không sao đâu. Bà ổn mà.
Cảm ơn cháu.
Mọi người ơi.
Có ai sẵn lòng nhường chỗ không?
Này, bà có thể ngồi ở đây.
Cảm ơn nhiều lắm ạ.
ĐÓN TRẢ KHÁCH
Vậy đây là nơi mình sẽ theo học ư?
Trường Trung học Bồi dưỡng Nâng cao Thành phố Tokyo
được thành lập bởi chính phủ Nhật Bản.
Mục đích là để nuôi dưỡng thế hệ trẻ trở thành các nhà lãnh đạo tương lai.
Tỉ lệ thăng tiến và có việc làm sau tốt nghiệp được cho là 100 phần trăm.
Chương trình học được thiết kế bởi chính phủ
với mục đích mang lại cho học sinh tương lai tươi sáng nhất.
Này.
Vừa nãy trên xe buýt cậu đã liếc về phía tôi.
Hành động đó là sao?
Xin lỗi nhé.
Cậu cũng có vẻ không có ý định nhường ghế giống tôi.
Cậu không muốn dính gì tới việc đó, nhỉ?
Đừng tỏ vẻ như chúng ta giống nhau.
Tôi không nhường ghế vì có tư tưởng của riêng mình.
Điều đó khiến cậu ta còn tệ hơn cả mình.
Thôi quên việc đó đi.
Chủ tịch hội học sinh sẽ có bài phát biểu ngay sau đây.
Tôi là chủ tịch hội học sinh, Horikita Manabu.
Thay mặt toàn thể học sinh, tôi xin chào mừng các em học sinh mới,
những người sẽ gia nhập trong năm học này.
Trường chúng ta chú trọng việc học hành lẫn thể thao.
Ngoài ra, chúng ta còn nổi tiếng với việc có được
tỉ lệ thăng tiến và có việc làm cao.
Tôi chắc chắn tất cả các em đều biết
thành tích này có được là nhờ sự nỗ lực
của các cựu học sinh cũng như các học sinh hiện tại của trường.
Đây là niềm tự hào của trường chúng ta.
- Tôi mong các học sinh mới sẽ tiếp tục... - Cậu ta cùng lớp với mình sao?
Trường này rất chú trọng thành tích.
Thật thế à?
Cậu thích thể loại sách gì?
Thể loại gì à? Để xem...
- Tớ thích truyện tình cảm. - Tớ cũng đoán thế.
Tình cảm học trò cũng đâu tệ lắm.
Tớ thích truyện trinh thám.
Trinh thám ư?
- Ngạc nhiên hả? - Ừ.
Không chỉ mỗi cậu đâu.
Cậu ta ngồi cạnh mình à.
Một sự trùng hợp kinh khủng.
Tớ cũng thấy vậy.
Mọi người ơi, chú ý nào.
Hãy cùng tự giới thiệu nhé.
Hy vọng chúng ta sớm trở thành bạn của nhau.
Đằng nào giáo viên cũng chưa tới lớp.
- Vậy mọi người nghĩ sao? - Tớ đồng ý.
Ý kiến hay đấy.
Cậu nói đúng.
Chúng ta còn chưa biết tên nhau nữa.
Cảm ơn mọi người.
Vậy tớ bắt đầu nhé.
Tớ là là Hirata Yosuke.
Mọi người cứ gọi tớ là Yosuke.
Tớ thích chơi tất cả các môn thể thao.
Và dự định tham gia câu lạc bộ bóng đá.
Rất vui được gặp mọi người.
Một anh chàng như cậu ta chắc chắn sẽ là nhân vật trung tâm của lớp đây.
Được rồi, đến lượt tớ.
Tớ tên là Kushida Kikyou.
Mục tiêu của tớ là kết bạn với tất cả mọi người ở đây.
Tớ mong chúng ta sẽ có nhiều kỷ niệm đẹp.
Mọi người đừng quên rủ rê tớ khi có sự kiện nào nhé.
- Rất vui có mặt ở đây. - Chắc chắn rồi!
Cậu ấy sẽ nổi tiếng với bọn con trai lẫn con gái cho xem.
Cậu ấy có vẻ là người hoàn toàn hướng ngoại.
Dù sao thì bây giờ không phải là lúc để bình luận.
Việc tự giới thiệu sẽ quyết định vị trí của mình trong lớp.
- Ở trường tiểu học... - Mình có nên làm ra vẻ dễ mến không?
...tớ đã dự giải bóng bàn quốc gia.
Nếu mình làm trò hề thì có khi mọi người sẽ cười.
Không, chắc họ sẽ nghĩ mình kỳ quặc.
Chà! Khi cậu học cấp hai sao?
Mình không có thế mạnh hay sở thích nào để nói.
Mình như một chú chim, không sở hữu bất cứ thứ phù phiếm nào.
Tiếp theo, cậu thì sao?
Sao cơ?
Tớ à?
Được thôi.
Chắc mình sẽ tỏ vẻ đầy hứng thú và giới thiệu bản thân.
Đây là vì mấy năm trung học êm xuôi.
À thì...Tớ là Ayanokouji Kiyotaka.
Rất vui được gặp.
Tớ không có gì để khoe cả...
nhưng tớ sẽ cố gắng để hòa đồng với mọi người.
Khá lắm.
Rất vui được gặp cậu, Kiyotaka.
Mong là chúng ta có thể hòa hợp.
Mình bị cười nhạo rồi.
Nào, ai tiếp theo đây?
Màn tự giới thiệu ngớ ngẩn này là sao?
Chúng ta là trẻ con chắc?
Ai muốn thì cứ làm đi.
Các em.
Ổn định chỗ ngồi đi.
Cô là giáo viên chủ nhiệm lớp 1D, Chabashira Sae.
Ở trường này chúng ta không thay đổi lớp.
Vậy nên trong ba năm tới,
cô sẽ là giáo viên chủ nhiệm cho đến khi các em tốt nghiệp.
Cô sẽ phát cuốn sổ tay của trường.
Chuyền ra phía sau.
Trường chúng ta có quy định và luật lệ riêng.
NỘI QUY TRƯỜNG HỌC
Đầu tiên là về chỗ ở.
Trường kiểm soát việc ra vào trường
và liên lạc với thế giới bên ngoài của các em.
Nhưng đừng lo lắng quá.
Nhà trường có đầy đủ cơ sở vật chất và dịch vụ.
Các em có thể mua được mọi thứ mình cần.
Trường có cả các dịch vụ giải trí.
Để mua sắm, các em có thể dùng điểm tích hợp trong thẻ học sinh.
Các em có thể mua mọi thứ mình cần bằng các điểm này.
Điểm sẽ được nạp lại vào ngày đầu mỗi tháng.
Một điểm tương đương với một yên.
Với tháng này, 100.000 yên đã được nạp vào.
Một trăm ngàn sao?
Đây là thật ư?
Các em bất ngờ với số tiền lớn này à?
Hệ thống đánh giá học sinh tại trường này dựa trên thành tích.
Nghĩa là, vì các em đã được nhận vào học tại trường này,
số tiền đó phản ánh giá trị của các em tại đây.
Cảm ơn quý khách đã mua hàng.
Đúng là sử dụng như tiền thật.
Có 25 học sinh trong một lớp.
Mỗi năm có bốn lớp.
Tức cả trường có tổng cộng 300 học sinh.
Mỗi học sinh được nhận 100.000 điểm mỗi tháng.
Tổng cộng 360 triệu yên mỗi năm.
Cho dù là được quản lý bởi chính phủ...
Lại một sự trùng hợp khó chịu.
Cậu đừng lạnh lùng với tớ nữa.
Vì chúng ta ngồi cạnh nhau, mình làm quen nhé.
Tên cậu là gì?
Cho tớ biết tên đâu phải là chuyện gì to tát nhỉ?
Vậy nếu tôi không nói tên thì cũng đâu quan trọng.
Chẳng phải hơi xấu hổ
khi không biết tên người ngồi cạnh mình sao?
Tôi là Horikita Suzune.
Horikita ư?
Cùng họ với chủ tịch hội học sinh à?
Cậu chỉ mua đồ rẻ tiền nhỉ.
Cậu có tiền mà.
- Sao cậu không mua... - Không cần thiết.
- Nhưng... - Tôi đã nói là không cần mà.
Được thôi.
Cậu có vẻ thiếu kỹ năng xã hội nhỉ.
Nói còn không rõ ràng.
Đúng thế thật.
Cậu cũng thế thôi.
Cậu nói đúng.
Nhưng dù sao tôi cũng không có ý định trở nên thân thiện với mọi người.
BA MÓN MIỄN PHÍ MỖI THÁNG
Miễn phí sao?
Cái này là để cho những ngưởi đã dùng hết tiền à?
Cả khi được nhận 100.000 yên mỗi tháng ư?
- Nhà trường tử tế quá. - Bọn mày nghĩ tao là ai hả?
Mày ở lớp 1D đúng không?
Thì sao?
Mày thô lỗ thế.
Bọn tao là đàn anh của mày đấy.
- Sao cũng được! - Này.
- Cậu ấy chung lớp với ta. - Là đàn anh thì cũng kệ.
Tôi thà không dính dáng tới cậu ta để không ô uế bản thân.
No comments yet. Be the first to leave one.