نخستین 200 خط.
CÔ DÂU BÁO THÙ
Julie! Julie! Julie!
- Cầm thêm đi, con yêu. - Không cần đâu mẹ.
- Con không cần đâu. - Xn con. Vì mẹ đi.
- Con phải đi sao? - Vâng, mẹ. Con phải đi.
Con sẽ quay lại nếu con đổi ý chứ?
Có, con có. Mẹ đừng buồn.
Cho mẹ biết con định đi đâu. Cho mẹ địa chỉ của con.
Con vân chưa biết. Con sẽ viết thư gửi cho.
Tạm biệt.
- Dì đi sao, Dì Julie? - Ừ. Dì phải đến sân ga.
- Con tiễn dì được không? - Được chứ, dì cháu mình cùng ra sân ga nhá.
Định tìm ai sao, quý cô?
Tôi tìm ông Bliss. Tôi tin ổng sống ở đây.
Vâng thưa cô. Nhưng tôi không nghĩ ông ấy có nhà.
Hoàn toàn yên lặng. Tôi sẽ đi đến chỗ của ông ấy.
- Nhưng không có ai ở đấy cả thưa cô. - Anh nói ông ấy không có nhà,,
nhưng anh không chắc, đúng không? Tôi sẽ lên tầng xem.
Miễn là tôi ở đây, tôi muốn thấy căn hộ của ông ấy.
Nhưng tôi có thể gọi điện ở đây, ngay phía sau cô.
Nếu không có ai trả lời, cô có thể để lại lời nhắn cho ổng ấy.
Tên cô, làm ơn?
Tên cô là gì, làm ơn?
Cô nghe thấy không? Không có ai trong căn hộ cả.
Nghe này, tôi có ý hay hơn.
Hãy đưa tôi chìa khóa căn hộ.
Tôi sẽ đợi cho đến khi ông ấy trở lại và cho ông ấy một sự ngạc nhiên thực sự.
Tôi chỉ nghĩ linh tinh thôi. Tôi đã không ở đây rất lâu,
và tôi thậm chí không biết họ có giữ tôi không.
Nhưng có lẽ chúng tôi không nghĩ là cùng một người.
- Ông Bliss là một người tóc đỏ cao, phải không? - Vâng đúng vậy.
Đúng như tôi sợ. Tôi không có chìa khóa của ông ấy.
Ông ta đã mang nó theo. Tôi rất tiếc.
Tôi rất tiếc.
Ông Bliss, đợi chút. Có cô gái hỏi về ông.
- Cô Bujol? Cô ấy và tôi đã kết thúc rồi. - Không, không phải cổ.
Người này chưa từng đến trước đây. Cô ấy muốn tôi đưa chìa khóa của ông cho cô ấy..
Và cô ấy thậm chí đã hối lộ tôi với 100 franc.
Thật hả?
- Không phải là Annie bé nhỏ, đúng không? - Không.
Vậy thì là Bertha to xác rồi.
- Không. Tôi biết hai người họ mà. - Kể tôi nghe đi.
- Chào cậu. - Chào cậu.
- Tớ có đánh thức cậu không? - Không, đã đến lúc tớ phải thức dậy.
- Có tin gì không? - Không có gì đặc biệt.
- Tớ đã hy vọng cậu sẽ nói "Gilberte". - Ý cậu là gì'?
- Tin gì thế? - Gilberte.
Cậu đã nói rằng cổ là thương hiệu mới, phải không?
Cậu và khiếu hài hước của cậu, cậu giết tớ rồi đó.
Thế cậu định xử lí thế nào tối nay? Và chuyện gì?
Tốt hơn là loại bỏ nó trước khi Gilberte tìm thấy nó.
Vì tớ chia tay với cô Bujol, tớ đã sống như một nhà sư.
Tớ cũng chia tay với Annie bé nhỏ. Gilberte kết hôn với một người đàn ông khác.
Cậu biết phương châm của tớ, "Đừng nghiêm túc quá với phụ nữ. Nhưng đừng để bất cứ ai có được."
Và tớ muốn yêu cầu Gilberte chọn một hầu gái danh dự,
người không phải là quá... Dù sao tớ hiểu ý cậu mà.
Giờ là lúc cậu nên bình tĩnh lại.
"Khi cậu học một, cậu đã biết mười." Cậu đã dạy tớ điều đó.
Nhưng tớ vẫn muốn thấy tất cả. Đó là vấn đề.
Phụ nữ. Đó là những gì cậu nghĩ sao.
Cậu không thể mãi thế này được. Cậu đâu còn trẻ nữa đâu.
Không vấn đề gì. Tớ đã nghĩ về ngày đó khá thường xuyên.
Tớ sẽ sử dụng cách của Hemingway... Bang, bang.
Con đường của tớ được gọi là "Gilberte". Cậu không thể tin rằng tớ đang yêu, phải không?
Tới phòng ngủ của tớ, cậu sẽ tìm thấy một máy ghi âm trên giường.
- Tớ thấy rồi. - Tốt. Bấm vào nút đỏ ấy.
- Cái nút đỏ? - Ừ.
Cứ nghe đi. Tởm lợn, đúng không?
Tua lại phần đầu.
Tớ ghi âm Gilberte băng qua chân. Cô ấy không biết tớ đang làm gì.
Lắng nghe tiếng vớ của cô ấy cọ vào nhau.
Thấy thích không?
Cũng giống tiếng nylons đấy.
Tớ đã thử nó khi cô ấy mặc vớ lụa, nhưng cậu không thể nghe thấy gì cả.
- Tớ tự hỏi là cô ấy giờ đang làm gì. - Ý tớ là với ai.
Cậu chỉ ghen tỵ, cậu là kẻ phản bội. Nhưng cậu sẽ không bao giờ làm cho tớ nghi ngờ cô ấy.
Không, tớ chắc chắn cô ấy phải nhìn chằm chằm vào bức ảnh của tớ.
Tớ cá là cô ấy đang nhìn vào cơ thể trần truồng của mình trong gương.
Cậu điên rồi.
Tớ chắc chắn về điều đó. Trong mỗi cuốn tiểu thuyết được viết bởi một người phụ nữ,
nữ nhân vật chính nhìn mình trần truồng trong gương.
Gilberte không phải là một nhà văn. Tớ không thấy bất kỳ mối quan hệ nào.
Làm tình. Ừ vậy tớ làm tốt hơn.
Tớ chắc chắn đó là Gilberte. Nói với cô ấy tớ ra khỏi bồn tắm và trên đường đi.
A lô?
A lô? Tôi đang nói chuyện với ông Bliss?
Ông Bliss đang ở đây, nhưng đang...
A lô? A lô?
- Chà... - Tớ ra đây.
Không phải là Gilberte, là người khác. Nhanh lên, cô đang đợi ấy.
- Nhầm số? - Không. Cô ấy hỏi cậu đấy, nghe máy đi.
- Lạ thật - Uh, lạ thật.
Tớ sẽ đặt cược đó phải là người ngưỡng mộ bí mật của tớ .
Có một người phụ nữ bí ẩn ngưỡng mộ tớ bí mật.
1 người phụ nữ xinh đẹp đến vào ngày hôm qua và cố gắng vào căn hộ của tớ.
Cô ấy thậm chí con hối lộ Charlie 100 franc.
Anh ta từ chối 100 franc? Tớ đã để cô ấy ở một nửa.
Không, nó phải là một cô gái mang thai nghèo muốn một lời giải thích.
- Thật vô lý. Cô chưa bao giờ gặp tớ. - Sao cậu biết?
Charlie đã bảo cô ấy mô tả sai về tớ.
Cô ấy khăng khăng chắc về tớ.
Anh ấy nói cậu đẹp trai và phân biệt?
Cứ cười nếu cậu muốn. Nhưng anh ta bảo cô ấy rất tuyệt.
Biết cô ấy mặc gì không? Áo choàng buổi tối lúc 10 giờ sáng.
- Đi thôi. - Yeah, đi thôi.
Người đẹp bí ẩn của cậu có lẽ là một tên trộm khách sạn, thế thôi.
Cậu đã từng thấy tên trộm khách sạn mặc áo choàng buổi tối?
Nếu tớ có thể gặp cô ấy, tớ chỉ có thể chào mừng sự kết thúc bằng cử nhân của tớ với cô ấy.
- Hiểu chưa ý tớ là vậy đấy... - Đó hẳn là Gilberte.
- Muộn rồi. Nhanh lên. - Hẳn là người đẹp bí ẩn của cậu lần nữa.
Nếu đến, hẳn cô ấy sẽ muốn gì đó thật hư hỏng.
Quý ông tuyệt nhất? Không thể được hôn cô dâu sao?
Tôi sẽ mượn con gái tôi, với sự cho phép của cậu.
Cậu thấy điều gì tớ thấy ở chỗ cửa không, Bliss?
- Giới thiệu tớ đi. - Nhưng tớ không biết cô ấy.
Cô ấy chắc đã đến cùng Fred và bạn bè của anh ấy.
- Tớ sẽ kiểm tra. - Ok.
- Chào anh. - Chào cô.
Anh không nhận ra em sao?
Không. Có, có, chắc rồi. Xin thứ lỗi, em thế nào??
Nếu anh nhận ra em thế sao anh chưa từng nói lời nào ở trên phố?
Anh xin lỗi.
Fred không biết. Không ai biết cả.
- Cô ấy cứ nhìn cậu. - Tớ cũng có người ngưỡng mộ bí mật.
Tớ đi đây.
- Anh vui chứ? - Dĩ nhiên.
- Chắc không. - Tất nhiên, anh vui mà.
Ai cũng hạnh phúc cả mà.
Annh đâu có hạnh phúc.
Tôi có thể giới thiệu chủ nhân thực sự của ngôi nhà, bạn Bliss của tôi không?
Tôi không thể đưa ra lời giới thiệu thích hợp, vì bà... Hoặc có lẽ là cô...
- Chào anh. - Chào em.
Cô ấy không xưng danh. Xuất hiện rất bất ngờ.
Bất kể cô tên gì cũng được chào đón ở đây. Vậy cô thấy thế nào?
Cô ấy không ăn, hút thuốc hay uống gì hết.
Cho tôi ly nước được không?
- Nước? - Nước lạnh, làm ơn. Chờ đã!
Tôi nghĩ sẽ hay hơn nếu như anh ấy đi cùng tôi.
Tớ sẽ 1 lần làm phục vụ vì cậu đấy bạn tốt.
- Tôi muốn nói chuyện riêng với anh. - Oh. Hóa ra đó là lý do của em à.
Ở đây thật ấm áp. Đưa tôi đến ban công.
- Ta có quen nhau sao? - Có lẽ.
- Ta gặp nhau chưa nhỉ? - Nhớ lại coi.
Cảm ơn nhiều lắm.
- Cho tôi thêm cốc nữa được không? - Dĩ nhiên.
Em sẽ không cho tôi biết tên khi mà ta đang ở riêng?
- Tên tôi? Không. - Oh, chiếc khăn của em.
Em sẽ cho phép tôi mua cho em cái khác, phải không?
Anh thấy đấy nó là quà lưu niệm. Tôi không thể mất nó rất ý nghĩa với tôi.
Em biết đấy, em... Tôi thấy em hấp dẫn. Em có mưu đồ với tôi.
Hôn phu của tôi thật đáng yêu... Nói cho tôi biết một điều.
- Em có gọi điện thoại cho tôi hai lần sáng nay không? - Tôi không biết. Lấy khăn của tôi đi.
Lấy khăn của tôi, và tôi sẽ trả lời.
Tôi là Julie Kohler!
Thưa cô. Cô muốn gặp ông Coral?
Không, tôi tới gặp bạn. Nhưng cổ không có đây.
Tôi đã cố gắng rời đi, nhưng mà những hành lang này,
tôi đoán tôi đã bị lạc đường. Rồi tôi thấy cánh cửa mở này.
Tôi luôn tin rằng bà có thể hiểu mọi người
chỉ bằng cách kiểm tra các phòng mà họ sống.
Đúng thế.
- Tôi không biết ông... - Ông Coral.
Ông Coral, chắc chắn rồi. Nhưng thấy không?
Tôi đã biết rằng ổng là người sống luộm thuộm.
- Và tôi chắc ổng chả giàu đâu. - Cô đoán đúng rồi đấy.
Ổng đã ít nhất chậm tiền thuê nhà những 3 tháng rồi.
Ông ta luôn trốn tránh thực tế, lúc nào cũng chỉ mơ mộng hão huyền thôi.
Cô nói chuẩn luôn.
Điều ổng đang tìm kiếm là một người phụ nữ lý tưởng,
không thể tìm thấy và chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của ổng.
Cô nói đúng. Tôi đã nhận thấy rằng mỗi khi bất cứ người đàn ông nghèo nhìn vào người phụ nữ,
thì mặt sẽ trắng như tấm vải màn còn không thì như con tôm hùm ấy.
Thật sao? 1 căn phòng đơn giản như vậy mà nói cho cô nhiều điều thật.
- Cô cái gì cũng đúng nhỉ? - Thôi tôi không làm phiền bà nữa.
Tạm biệt.
- Ông Coral, thế còn thư của ông? - Tôi không nghĩ là cho tôi.
Có đó. Nó là của ông.
Đúng rồi là của tôi. Ông Coral, chính là tôi.
"Nhà hát thành phố."
"Buổi hòa nhạc Fontanarosa." Rất lạ.
Thật không tin nổi.
- Tôi có vé mời. Tối nay có đúng không? - Dạ đúng thưa ngài.
Buổi biểu diễn vừa mới bắt đầu cách đây ba phút. Ngài sẽ ở trong phòng số 8.
Cảm ơn.
- Vé vào, thưa ngài. - Đây.
Cảm ơn.
Hướng này, xin mời.
- Cô nợ tôi 1 lời giải thích đấy. - Nợ?
Ngày từ đầu rồi, sao mà cô biết toou thế?
- Anh quá tò mò. - Tên tôi là Coral, Robert Coral.
- Cô đã gửi tôi vé mời, phải không? - Phải, Robert Coral.
Nếu đó là một sai lầm, anh sẽ thất vọng?
Có. À,, không. Ít nhất ta đã gặp nhau.
Tôi hạnh phúc ngay cả khi nó không có ý nghĩa với tôi.
Nhưng nếu cô nói với tôi cô sẽ không gặp lại tôi nữa, tôi sẽ cảm thấy lạc lõng.
Sau đó thì tôi đến xin lỗi anh?
- Anh vui chứ? - Rất vui. Tôi bị choáng ngợp.
- Nhưng tôi không thể không suy nghĩ... - Tôi hiểu mà.
Thật khó để quên đi những suy nghĩ trong lòng.
Cô sẽ cho tôi biết không?
No comments yet. Be the first to leave one.