نخستین 200 خط.
Xin chào.
Có ai... Có ai ở đây không?
Katie? Hilary?
Matthew?
Nếu các con nghe được bố...
Bố muốn các con biết rằng bố rất tiếc.
Bố thật lòng xin lỗi.
Bố!
- Bố ơi! - Bố ơi!
Bố đây.
Bố, yên lặng đi.
Bố nghe được con nói.
Bố ơi! Con ở đây!
Bố! Không!
Matthew, là con đó phải không?
- Bố ơi! - Bà ta đang đến.
- Bố ơi! - Bà ta đang đến gần, bố ơi.
- Bố không hiểu. - Bà ta đang đến gần.
- Bố ơi! - Bố!
Bố không hiểu.
Bà ta đang đến gần.
Bố ơi!
Bà ta đang ở đây.
Bà ta đang ở đây.
Bà ta đang ở đây.
Xin lỗi.
Vietnamese subtitle: VII
Chúc mừng sinh nhật, Matthew!
Bạn muốn nghe một câu chuyện ma?
Vâng, câu chuyện ma bắt đầu với một ngôi nhà.
Và một thảm kịch.
Vậy chúng ta hãy bắt đầu với câu chuyện của tôi.
Dọn đến ngôi nhà đó
đáng lẽ là một khởi đầu mới
cho tôi, Franklin và bọn trẻ.
Tôi là một bác sĩ nhi khoa.
Franklin là một nha sĩ.
Chúng tôi mở phòng khám ở đó.
Nhưng sau khi chuyện đó bắt đầu xảy ra,
việc kinh doanh xuống dốc.
Rốt cuộc, bác sĩ nhi khoa thì có gì tốt?
Khi không thể cứu sống nổi những đứa con của mình?
911. Trường hợp khẩn cấp gì?
Chúa ơi!
Chuyện gì đã xảy ra vậy?
Nói tôi biết chuyện gì đã xảy ra đi.
Matthew bướng bỉnh...
Hilary bé nhỏ...
Và tâm hồn tự do của chúng tôi, Kate.
Cứ gọi đó là số phận bất hạnh.
Là cơn giận dữ của Chúa trời.
Tôi không quan tâm bạn gọi đó là gì.
Tất cả những gì tôi biết là, nó đã cướp mất chúng đi.
Cướp đi từng đứa một.
Những người sống quanh đây đã đặt cho nó một cái tên.
Họ gọi đó là "Lời nguyền dòng họ Morello''
Tôi nghe họ xì xào bàn tán sau khi Hilary mất.
Cho đến khi Franklin tự sát và bỏ tôi lại một mình.
Những lời bàn tán đã chấm dứt.
Sự im lặng có tiếng nói, nó nói rằng:
''Nhờ ơn trời, hãy đi đi!"
KRB 94.1
Thời tiết hiện nay trong vùng trông như có tuyết trắng.
Ai đó làm ơn đổi đài khác được không?
Được, nhưng sẽ không kiếm được nhiều đài ở đây đâu cưng à.
Bố, nghiêm túc đấy. Đây là đâu vậy?
- Lạc rồi. - Anh không có lạc.
Anh yêu, anh lạc rồi.
Không đâu, anh đang cố...
Lạc rồi, thừa nhận đi.
Bố đang cố tìm lối mà ta phải rẽ.
Lạc rồi.
Phải, bố lạc rồi.
Khoan.
Bố nghĩ đúng là chỗ này rồi.
Hẳn các người là gia đình nhà Ashers.
Mừng là các người đã tới được đây.
Thật hân hạnh cuối cùng cũng gặp mọi người.
Hân hạnh được gặp cô.
- Cô khỏe không. - Tôi khỏe.
Mọi người sẽ thích nơi này. Mời vào trong.
Cứ tự nhiên tham quan xung quanh nhé.
Evan?
Vậy... em nghĩ sao?
Gác mái à?
Không.
Về căn nhà.
To đấy.
Ừ.
Phía sau có hồ bơi.
Ý chị là hơi tồi tàn, nhưng cũng khá đẹp.
Mặc dù vậy hơi đáng sợ.
Chỉ cần dọn đồ vào là ổn thôi.
Em biết không, có một phòng ngủ ở tầng dưới
với một phòng tắm và ban công.
Vậy nên chị nghĩ bố mẹ sẽ xem xét
nghĩa là phòng này đã được lấy.
Chẳng phải em là người nhận được
thứ gì đó sau tất cả mọi chuyện ư?
Ý em là chị có thể đến rồi đi tùy thích.
Ngược lại em bị mắc kẹt ở đây.
Ôi, Evan đáng thương.
Phải sống trong một căn nhà rộng lớn với một cái hồ bơi ở sân sau.
Em có thể tổ chức
những buổi party lớn ở đây, em trai à.
Chết tiệt!
Gì vậy?
Sao lại có người để một thứ
cứ như là có người ngồi trong đó vậy?
Chúa ơi!
Hình như là đứa trẻ đã chết trong tai nạn xe hơi đó.
Em biết không,
Em có thể lấy phòng này.
Cứ hội ý thêm đi.
Tôi sẽ đợi ngoài đó.
Vâng.
Nghĩ sao nào?
Khá tuyệt đấy ạ.
Nhưng...?
Hơi đáng sợ.
Các con cứ nghĩ về gia đình trước đây nhiều quá.
Chuyện gì đã xảy ra với gia đình trước ạ?
Không có gì, họ chỉ... họ phải dọn đi thôi.
Chỗ này cần phải sửa sang lại.
Có vài thứ quái lạ.
Nhưng bố thích.
Mẹ cũng thích.
Vậy các con nghĩ ta có thể sống ở đây được chứ?
Vâng, con nghĩ là được ạ.
Cảm ơn.
Ừ.
Ừ, xem nào.
Cái này có thể để trong phòng ăn.
Anh thích cái này.
Em cũng thích.
Vâng.
Là bà ấy phải không?
Ai cơ?
Ồ đúng rồi.
Là bà ấy.
Không biết bà ấy làm gì ở đây.
Ta nên ra chào hỏi bà ấy.
Anh không muốn bà ấy soi mói.
Alan, ổn mà, mạnh mẽ nào.
Em quá quen với sự soi mói rồi.
Ừ, rồi em sẽ phải hối tiếc vì lời nói đó.
Bác sĩ Morello?
Cô Asher?
Gọi tôi là Emily được rồi.
Dĩ nhiên, gọi tôi là Janet nhé.
Tôi không muốn đường đột.
Chỉ là vì tôi để quên một thứ.
Cô có phiền không?
Không, dĩ nhiên là không. Bà biết thứ đó ở đâu không?
Biết, cảm ơn, Emily.
Cảm ơn.
Cháu giúp gì được cho bà không?
Chào cháu.
Bà là bác sĩ Morello.
Bà từng sống ở đây.
Chào bà.
Bà nhớ là đã để quên một thứ ở đây.
Bà không muốn nó bị vứt đi.
Bức chân dung?
Bức chân dung của con trai bà.
Cháu chưa vứt đi chứ?
Chưa ạ.
Không, dĩ nhiên là không.
Hay quá.
Đây rồi.
Đúng ngay chỗ bà để lại.
Cháu bao nhiêu tuổi rồi? 18 à?
Vâng.
Lúc qua đời thằng bé cũng bằng tuổi cháu.
Đây là phòng của nó.
Cảm ơn cháu.
Tạm biệt bà.
Bà tìm thấy món đồ cần tìm chưa?
Rồi.
Tốt rồi.
Tôi xin lỗi.
Vì chuyện gì?
Nếu như tôi trông có vẻ buồn thảm quá.
Đừng như thế.
Thời kỳ chuyển tiếp có thể gặp khó khăn.
Tôi đã có một khoảng thời gian khó khăn, Emily.
Tôi biết.
Mẹ!
Cửa tủ quần áo bị khóa rồi.
Mẹ có chìa khóa để mở không?
Đợi chút, Sarah!
Tôi xin lỗi.
Bọn trẻ được nuông chiều quá.
Cứ nuông chiều chúng đi.
Quá trễ để làm gì khác rồi. Tôi nghĩ thế.
Hân hạnh và trân trọng được gặp bà.
Là niềm hân hạnh của tôi.
Cô thật tử tế, Emily.
Giờ thì đi nuông chiều bọn trẻ của cô đi.
Vâng.
No comments yet. Be the first to leave one.